Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 203: Thủy Sinh
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:09:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hà thấy Chu thôn trưởng hiểu chuyện như , cũng khách sáo đáp lời.
“Chu thôn trưởng, đây sẵn b.út mực giấy nghiên, chuẩn sẵn cho ngài, lát nữa vấn đề gì chúng thể ngay.”
Chu thôn trưởng còn thể gì nữa, đương nhiên là đồng ý.
Mọi trong xe ngựa đều xuống, các gia đình kết thành nhóm xem xét đất đai chân núi.
“Thôn trưởng, nơi chúng dùng nước giếng là lấy nước từ sông.”
“Phương Nam chúng nhiều nước, ha ha ha, trong thôn hai cái giếng công cộng, đều ở giữa thôn. Trong thôn cũng ngại xếp hàng phiền phức, tự góp bạc đào một cái giếng trong nhà dùng hàng ngày.”
“Nếu là trồng trọt, bên cạnh Ngũ Ngư thôn chính là Mẫu Thân Hà, chúng đều là cả thôn cùng vận chuyển nước. Mọi cùng vận chuyển nửa tháng là gần đủ .”
Gà Mái Leo Núi
Tô Hà thầm may mắn vì giữ một con la cho mỗi nhà, bọn họ còn tám con bò thể dùng, việc trồng trọt cần lo lắng nữa.
“Chúng ít nhất đào ba bốn cái giếng, giá cả ở đây thế nào?”
“Chỗ chúng đều là đào giếng cạn, đa phần là mười mét và mười lăm mét, loại hai mươi lượng, loại hai mươi lăm lượng.”
Tô Hà gật đầu, nàng ít nhất đào giếng mười lăm mét.
Nơi đều gần sông, chắc chắn thiếu nước.
Trong lúc vài đang trò chuyện, tôn nhi thôn trưởng dẫn năm tới.
Mỗi nhà đều theo sơ đồ phân bổ đến xem đất, để tranh thủ thời gian, đều đ.á.n.h xe ngựa xem.
Tô Hà , nàng giao việc cho Mộc Đầu, phần đất của Vương Tình Tình cũng tiện thể xem xét luôn.
Nửa canh giờ đều vội vã về.
Chu thôn trưởng chậm trễ một giây nào, nhấc b.út bắt đầu , một khắc hơn mười tờ giấy.
Tô Hà nhận lấy dẫn về, cùng nàng Liễu Bạch, Vương Trí và Vương Lương, còn Vương Phát Tài và Vương Phong Thu nhà Vương Lão Ngũ, Vương Sơn Phong nhà Vương Lão Lục, Nhị Lực, phụ Cẩu Đản, cùng Lý Tứ, Lư phụ. Mọi đ.á.n.h sáu chiếc xe ngựa, hai chiếc còn để Vương Phú Quý cùng những khác dùng .
Phía Tô Hà thì tranh thủ thời gian về lấy khế đất, Vương Phú Quý đ.á.n.h một chiếc xe đưa Tị Tích Trùng về nhà, Lão gia yên tâm nhi t.ử cả một , bèn gọi Vương Toàn Quý và Vương Kim Quý cùng.
Tiễn hai tốp , Lão gia tự ở trong thôn, phụ trách tiếp tục liên hệ với thôn trưởng, bọn họ còn tìm vài gia đình thuê nhà một tháng, ngoài còn chuẩn chuyện bữa tối. Ăn xong còn tìm ngày mai cùng bắt đầu xây nhà.
Tô Hà đ.á.n.h con la hết sức chạy về phía huyện thành, nàng rằng, Ngũ Ngư thôn nơi sắp sửa diễn một màn đại hội nhận .
Lần là Vương Phú Quý và Tị Tích Trùng phía , Vương Kim Quý và Vương Toàn Quý hai phía .
Đường đến Ngũ Ngư thôn dễ nhận , Vương Phú Quý đ.á.n.h xe hai mươi phút là tới.
Chưa đến thôn là từng trận mùi tanh của cá, đợi đến thôn, mùi tanh của cá càng nồng hơn.
Các ngôi nhà ở đây khá thấp bé, đường đầy ổ gà, vũng nước và vảy cá, khác xa với con đường sạch sẽ, rộng rãi ở thôn Thanh Sơn. Vương Phú Quý những già trẻ lớn bé bước khỏi nhà, cúi đầu hỏi đứa bé mũi dãi trong lòng.
“Tiểu t.ử, nhà ngươi ở , chỉ cho xem đưa ngươi về?”
Đứa bé mũi dãi níu c.h.ặ.t trong lòng Vương Phú Quý chịu , “Cha, chúng cùng về.”
Vương Phú Quý lập tức sa sầm mặt, “Ngươi còn , sẽ đặt ngươi xuống, đ.á.n.h xe về thôn Thanh Sơn đây.”
“Thủy Sinh, con ở đây, nương con sắp phát điên , mau về nhà !”
Bên cạnh các thôn dân, một phụ nhân mặc áo xanh, đội khăn trùm đầu, tay trái ôm một đứa bé hai tuổi, tay dắt một đứa bé ba bốn tuổi cũng đang sụt sịt mũi dãi bước .
Lời thúc giục của phụ nhân khiến đứa bé mũi dãi bật dậy, “Cha, ngay phía , nhanh lên.”
Phụ nhân áo xanh kinh ngạc chằm chằm Vương Phú Quý, “Vương Tiền, ngươi về nhanh thế?”
Phụ nhân áo xanh mở miệng, những xung quanh cũng nhao nhao lên tiếng.
“Vương Tiền, ngươi huyện thành bán cá ? Sao về nhanh thế?”
“Không đúng nha, lúc ngươi mặc bộ ? Vợ ngươi quần áo mới cho ngươi ?”
“Sao còn thuê cả xe ngựa về, cẩn thận Kiều nương nhà ngươi cho!”
Đám đông vây xem càng càng thấy đúng, Vương Tiền trông kỳ lạ, dường như quen bọn họ.
Vương Phú Quý cũng chút ngẩn , hai Vương Kim Quý trong xe ngựa cũng bước .
Lần đều ngớ , hai bước xuống trông giống Vương Tiền, từng nhà bọn họ họ hàng nào giống đến thế.
“Ngươi, ngươi là ai?”
“Thẩm Thu, thẩm ngốc , đó là cha !”
Đứa bé mũi dãi chống nạnh xe, lớn tiếng kêu với phụ nhân áo xanh, tức là Thẩm Thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-203-thuy-sinh.html.]
Vương Phú Quý dở dở , tiểu t.ử về đến địa bàn của liền vênh váo thế .
“Chúng là thôn Thanh Sơn, thấy bên vệ đường, tiểu hài t.ử là thôn Ngũ Ngư, nên chúng đưa đến đây. Xin phiền các vị đưa về nhà, chúng cũng về .”
Vương Phú Quý thấy đều đứa bé mũi dãi , liền yên tâm. Y chào hỏi hai lên xe ngựa về nhà.
Đứa bé mũi dãi thấy cha sắp , lập tức cuống quýt.
“Cha! Người ? Tiền bán cá còn đưa cho nương , coi chừng buổi tối cơm ăn!”
“Ha ha ha ha ha.”
Lời của đứa bé mũi dãi khiến trong thôn cá đều rộ lên. Vương Kim Quý thấy lạ, vì những nghĩ đại ca là Vương Tiền .
“Thủy Sinh!”
Một phụ nhân áo lam dắt một cô bé sáu tuổi chạy tới, thấy Thủy Sinh liền ôm lòng.
“Thằng ranh con , dọa c.h.ế.t nương ! Con là đuổi theo cha con bán cá ! Nương tìm khắp nơi mà thấy.”
Phụ nhân áo lam chính là thê t.ử của Vương Tiền, Kiều Nương. Nàng thằng bé trong thôn chạy đến báo rằng Thủy Sinh về, vốn đang xử lý cá bắt hôm nay, tin liền dắt theo nữ nhi nhỏ chạy đến.
“Nương, con tìm thấy cha , cha còn mua xe ngựa, cha hoang phí bạc tiền!”
Thủy Sinh thấy ánh mắt nương ý , liền nhanh ch.óng tìm c.h.ế.t , cha của là thích hợp nhất.
Kiều Nương quả nhiên chuyển sự chú ý, về phía Vương Phú Quý theo hướng ngón tay Thủy Sinh chỉ.
“Vương Tiền ngươi, ngươi là ai?”
Rốt cuộc vẫn là đầu ấp tay gối ngày đêm, Kiều Nương lập tức nhận đây trượng phu .
“Ta là Vương Phú Quý, chúng là mới đến thôn Thanh Sơn định cư, thấy Thủy Sinh đất nên đưa đến.”
Nghe là ân nhân cứu mạng, Kiều Nương nén nghi hoặc trong lòng, vội vàng tạ ơn.
“Hóa là ân nhân, thật sự đa tạ các vị, Thủy Sinh nó hiểu chuyện, xin mấy vị đại ca đừng chấp nhặt với nó. Nhà chúng ở xa, mời các vị đến nhà uống chút nước nghỉ ngơi .”
Kiều Nương nhiệt tình mời, Vương Phú Quý theo bản năng từ chối, nhưng Vương Kim Quý tiến lên đồng ý ngay.
“Vậy đa tạ tẩu tẩu, chúng sẽ theo , phiền tẩu tẩu dẫn đường.”
Kiều Nương sang sảng, dứt khoát dắt nữ nhi nhỏ về, “Được thôi, các vị cứ theo .”
Vương Phú Quý kinh ngạc chằm chằm Vương Kim Quý, “Kim Quý, chúng mau trở về thôi.”
“Ca, Đại bá chúng thất lạc ? Bọn họ cũng họ Vương, những đều giống Vương Tiền, nhỡ ...”
Lời của Vương Kim Quý khiến hai Vương Phú Quý đều chấn động, chẳng lẽ trùng hợp đến thế ?
Thủy Sinh thấy cha ruột , chút chán nản, định trèo về xe ngựa thì ruột nhéo tai.
“A a a, nương, đau quá.”
“Ngươi thành thật chút , chờ ân nhân sẽ xử lý ngươi!”
Rõ ràng Kiều Nương vẫn quên việc đứa con xui xẻo . Thủy Sinh cứ thế nhéo tai suốt đường về nhà.
Nhà Thủy Sinh mười phút thì đến.
Nhà ở thôn Cá đều lợp mái tranh, tường trát bùn đất. Nhà Thủy Sinh cũng ngoại lệ. Cô bé nhanh nhẹn chạy lên mở cửa, Kiều Nương vội vàng chào hỏi, “Ân nhân, đến đây, sẽ bảo Nha Nhi dẫn các vị nhà, bếp rót nước.”
Vương Phú Quý đáp lời, ba liền theo . Kết cấu căn nhà là rõ ngay, bước qua cổng lớn là sân, đó là ba gian nhà lớn xếp thành hàng ngang, bên trái là nhà xí, bên là nhà bếp.
“Ba vị thúc thúc, mời trong .”
Cô bé chạy mở cửa chính là Nha Nhi. Nàng nhanh nhẹn mở cửa gian phòng giữa, mời ba Vương Phú Quý .
Lúc , gian phòng bên trái truyền đến một trận ho khan, “Có Thủy Sinh về ?”
Nha Nhi lớn tiếng đáp , “Ông nội, là về ạ.”
Vương Kim Quý hiệu bằng mắt với hai ca ca bên cạnh, Vương Phú Quý hai gật đầu, “Nha Nhi, phòng bên trái là ông nội cháu ? Theo lễ nghĩa, chúng cũng nên thăm hỏi lớn.”
Nha Nhi nào lễ nghĩa , chỉ ba vị thúc thúc thế, nghĩ nhiều liền đồng ý.
“Vậy cháu dẫn các thúc gặp ông nội.”
Nha Nhi chạy nhanh đến gian phòng bên trái, nhẹ nhàng gõ cửa, dặn dò vài câu với bên trong, vội vàng chạy .
“Ba vị thúc thúc, ông nội mời các thúc .”
Ba Vương Phú Quý nén sự kích động, bước .