Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 202: Vương Phú Quý Vui Mừng Được Làm Cha
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:09:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau hai canh giờ rưỡi, Vương Phú Quý thấy phía một đứa trẻ đang đất, “Hà Hoa, xung quanh ai, nhóc con thương .”
Tô Hà thận trọng xung quanh, xác nhận bèn gọi các xe phía dừng .
“Để xuống xem , Hà Hoa, cứ ở xe.”
Vương Phú Quý đợi xe ngựa dừng liền bước xuống, Tô Hà chỉ thấy đứa bé đó giơ tay về phía Đại cữu xin ôm, hừm, nhóc con quả là hề khách sáo chút nào.
Không lâu Vương Phú Quý bế nhóc con , Tô Hà thấy đứa bé mặt đầy nước mũi, liền trực tiếp đặt cho nó một biệt danh là Tị Tích Trùng (Mũi Dãi).
“Hà Hoa, thằng bé là Ngũ Ngư thôn, chúng tiện đường đưa nó về luôn.”
Chỉ thấy đứa trẻ mặc một chiếc áo bông màu chàm, kiểu dáng rõ ràng là quần áo lớn sửa nhỏ , đường kim mũi chỉ thể là vô cùng thô ráp. Nhóc con Vương Phú Quý ôm lòng, vẫn còn thút thít nhỏ giọng.
Tô Hà lấy một chiếc khăn tay từ trong lòng, “Đại cữu, lau cho Tị Tích Trùng một cái .”
Vương Phú Quý ha hả nhận lấy lau loạn xạ khuôn mặt nhóc con, lau xong thuận mắt hơn nhiều, Tô Hà càng càng yêu thích.
“Đa tạ Phụ .”
Tị Tích Trùng ngẩng đầu lên, nịnh nọt cảm ơn Vương Phú Quý, nhưng đáng tiếc Vương Phú Quý chấp nhận.
“Nhóc con, bậy, là phụ ngươi.”
Tị Tích Trùng bĩu môi, dán c.h.ặ.t Vương Phú Quý cũng gì, Tô Hà thấy cũng bật .
“Nhà ngươi ở Ngũ Ngư thôn ? Thôn Thanh Sơn ở ngay cạnh, ngươi đường ? Chúng đưa ngươi về.”
Tị Tích Trùng đưa tay chỉ, hướng về phía bên quan đạo , “Phía rẽ , đến ngã tư rẽ trái là tới.”
Vương Phú Quý liền đ.á.n.h la xuất phát, đoàn xe ngựa phía lặng lẽ theo.
Hai mươi phút , thôn Thanh Sơn đến.
“Phụ , khi nào về nhà với con?”
Vương Phú Quý gõ nhẹ lên đầu Tị Tích Trùng, “Không bậy, đợi chúng tìm thôn trưởng chính sự, sẽ tìm đưa ngươi về.”
Tị Tích Trùng theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy Vương Phú Quý, mím môi lời nào.
Tô Hà kỳ lạ , đang định hỏi thêm vài câu, ai ngờ trong thôn bước .
Chỉ thấy một lão giả dẫn theo một thanh niên tiến lên hỏi.
“Các vị đến thôn Thanh Sơn chuyện gì?”
Gà Mái Leo Núi
“Chúng là hộ dân Tri huyện đại nhân sắp xếp đến định cư tại thôn Thanh Sơn, tám chiếc xe tổng cộng bảy mươi ba . Xin hỏi thôn trưởng các vị ở đây ?”
Lão giả trong lòng vô cùng kinh ngạc, thôn của bọn họ từ đến nay chấp nhận hàng chục cùng lúc đến định cư, nha môn căn bản sẽ sắp xếp nhiều như đến thôn của bọn họ.
Những lai lịch gì?
“Ta chính là thôn trưởng, bằng chứng định cư ?”
Vương Phú Quý lấy tờ giấy nha môn cấp cho từ trong lòng, đó ghi rõ ràng ruộng đất mỗi nhà mua cùng chữ thanh toán tiền, còn đóng cả dấu.
Thôn trưởng thấy càng kinh ngạc hơn, bán nhiều đất đến như ?
“Chủ bạ để chúng tìm thôn trưởng đo đạc đất đai, đó trực tiếp đến nha môn lấy khế thư là , ngài xem chúng nên bắt đầu khi nào?”
Lão giả xem kỹ từng tờ đơn, phát hiện tất cả đều là thật, trong lòng ông hiểu rõ nhóm chắc chắn lai lịch.
Vương Phú Quý phát hiện Thôn trưởng khi xem xong giấy tờ càng trở nên khách sáo, lúc đang mỉm mời thôn.
“Chúng thôn chuyện, các vị chuyển đến từ ? Ha ha, xem , tổng cộng các vị mua bốn trăm lẻ sáu mẫu ruộng đất, ước chừng đo đạc đất đai ít nhất cũng mất cả buổi chiều, các vị định về huyện thành ngay trong đêm ?”
Vương Phú Quý theo lão thôn trưởng thôn, Tô Hà tiếp nhận việc đ.á.n.h la chậm rãi theo, đoàn xe phía cũng bắt đầu lăn bánh.
Tị Tích Trùng vốn dĩ đang xe, kết quả thấy Vương Phú Quý xuống xe lên nữa, liền nhanh ch.óng trượt xuống, chạy đến bên cạnh Vương Phú Quý nắm lấy tay theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-202-vuong-phu-quy-vui-mung-duoc-lam-cha.html.]
Vương Phú Quý đang chuyện xã giao với thôn trưởng, cúi đầu thấy Tị Tích Trùng, trong lòng khẽ động bèn hỏi một câu, “Chu thôn trưởng, Ngũ Ngư thôn ở ngay cạnh thôn ? Đứa trẻ là chúng nhặt đường, nó là Ngũ Ngư thôn, lát nữa sẽ tìm đưa nó về.”
Chu thôn trưởng nheo mắt cẩn thận quan sát, lắc đầu, “Trẻ con Ngũ Ngư thôn quá nhiều, tuổi cao, nhận . Cái ngã rẽ các vị , về phía tay hai khắc xe ngựa là tới.”
Vương Phú Quý gật đầu, quyết định lát nữa tìm thời gian đưa .
“Thôn trưởng, chúng thể nhanh hơn một chút , chúng đo đạc xong xuôi tất cả giờ Thân sơ, chúng xem sơ đồ phân bổ, vị trí chân núi nhiều, chúng cứ đến đó đo đạc, xem xét tổng thể ruộng đất , đến lúc đó chúng tự phân chia.”
Vừa đến Chủ bạ còn đưa cả sơ đồ phân bổ, Chu thôn trưởng càng khẳng định nhóm hề đơn giản, rằng sơ đồ phân bổ cũng coi là bí mật quân sự, Chủ bạ dám đưa, chứng tỏ đám chỉ đơn thuần là chút lai lịch.
Kỳ thực Chủ bạ nha huyện nghĩ phức tạp như , thuần túy là vì Tri huyện đại nhân căn dặn giúp nhóm Tô Hà chọn đất đai , là Trần Thật giới thiệu, nên trực tiếp quăng sơ đồ phân bổ cho đám tự chọn.
Tri huyện chiếu cố dĩ nhiên là vì trong thư của Trần Thật nhóm giỏi ruộng, đều là những tay ruộng giỏi, giỏi ruộng, thì sẽ cho bọn họ một chút lợi ích đồng ruộng, nếu thật sự như Trần Thật , thành tích thì đây cũng là một khoản chính tích.
Vương Phú Quý khách sáo đưa năm lượng bạc cho thôn trưởng.
“Chu thôn trưởng, còn nhờ ngài chiếu cố nhiều cho những dân làng mới như chúng .”
Chu thôn trưởng khi suy nghĩ lung tung, nhận lấy bạc liền đáp ứng.
“Đó là lẽ đương nhiên, thôn trưởng hơn ba mươi năm, vô cùng công chính. Các vị vội vã, sẽ gọi vài trong thôn đến giúp, các vị quen với , trong thôn chúng dễ hòa hợp, ha ha ha.”
Chu thôn trưởng càng lúc càng khách sáo, đầu ghé tai dặn dò tôn nhi bên cạnh vài câu, thiếu niên mặc áo dài liền chạy .
Vương Phú Quý thấy thôn trưởng dìu, bèn bước tới mời.
“Thôn trưởng, chân núi còn xa, là chúng lên xe ngựa , ngài cũng nghỉ chân một chút.”
Tô Hà thấy liền lập tức dừng xe, tự chui trong xe.
Chu thôn trưởng thấy chỗ nhường trống, cũng từ chối, sảng khoái đồng ý.
“Ha ha ha, thì đa tạ , tuổi cao, đến chân núi quả thật khó nhọc, năm sẽ là nhi t.ử thôn trưởng .”
Miêu Miêu xích gần Tô Hà nhỏ, “Tỷ, tại ở đây thôn trưởng đều là trong nhà ? Vậy Đại cữu của chúng còn cơ hội thôn trưởng ?”
“Thôn trưởng gì ho mà , chúng cứ an tĩnh sống cuộc sống của là hơn tất cả.”
Tô Hà hiệu cho nên nữa, Chu thôn trưởng lên xe , nữa sẽ thấy.
“Thôn Thanh Sơn chúng tổng cộng hơn tám trăm , cộng thêm các vị tròn chín trăm ba mươi . Bởi vì thôn chúng dựa núi, nên tên là thôn Thanh Sơn, chân núi nhiều đất trống, những hộ dân ở đây ít, chỉ nhà đồ tể Kim Đại Xuyên, và nhà thợ mộc Lão Lý, hai nhà họ đều sống bằng nghề thủ công, ruộng đất cũng ít, tiện cho việc đo đạc đất đai.”
Vương Phú Quý ôm Tị Tích Trùng, đ.á.n.h xe, đồng thời còn chăm chú Chu thôn trưởng giới thiệu tình hình trong thôn.
“Đa phần trong thôn chúng đều ruộng, Ngũ Ngư thôn bên cạnh ngoại trừ mùa cấm đ.á.n.h bắt cá, họ đều sống bằng nghề đ.á.n.h bắt cá. Đến mùa cấm đ.á.n.h bắt cá, bọn họ sẽ lựa chọn ngoài thuê ngắn hạn hoặc đến thôn chúng ruộng cho khác, đến mùa thu hoạch thì chia một ít lương thực.”
“Thôn chúng , đến mùa xuân núi nhiều rau dại và nấm dại, còn nhiều trái cây rừng, vận may , còn thể tìm nhân sâm nữa, ha ha ha, các vị đến định cư ở thôn Thanh Sơn chúng , tuyệt đối sai lầm .”
Vương Phú Quý vô cùng hài lòng, “Chúng thể đến thôn Thanh Sơn quả thật là phúc khí, nơi Tri huyện đại nhân đích chỉ điểm quả nhiên giống. Ha ha ha.”
Hai trò chuyện đến chân núi.
Chu thôn trưởng sự đỡ đần của Vương Phú Quý bước xuống đất.
“Đây chính là chân núi , hai bên đều là đất trống, nãy ngang qua nhà Kim đồ tể cùng nhà Lý thợ mộc, ngươi trong lòng cũng rõ , hai bên còn hai trăm mẫu đất, ngoài chỗ xa hơn còn ruộng đất, ngươi xem các vị định đo đạc thế nào?”
Vương Phú Quý thấy sắp chính sự , liền vẫy tay về phía Tô Hà, “Hà Hoa, mang bản đồ đến đây.”
Tô Hà chạy nhanh tới, đưa tay từ trong tay áo lấy sơ đồ phân bổ vẽ sẵn từ .
Mỗi hộ gia đình phân chia thế nào, chi tiết đến mấy mẫu đất xây nhà, mấy mẫu đất trồng lương thực, cũng như tên của chủ nhân ruộng đất.
Mỗi khu vực đều phân bổ xong.
Chu thôn trưởng đều kinh ngạc, sớm bọn họ rõ chi tiết đến , ông cũng cần lãng phí lời giới thiệu nữa.
Điều tuyệt đối là xem qua sơ đồ phân bổ. May mà giở trò xảo quyệt.
“Sơ đồ phân bổ vẽ , bản đồ , chúng thể đo đạc xong nhanh hơn. Đợi tôn nhi đến, dẫn một chuyến, xem ruộng đất của , nếu vấn đề gì chúng cứ theo sơ đồ mà , về giấy tờ là .”