Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 184: Lão lão thúc giục hôn sự
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:08:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hà trả tiền xong liền gọi Liễu Bạch gọi những đàn ông trong nhà đến khiêng hàng.
Còn nàng thì dẫn các nữ nhân chọn vải. Nàng thấy ông chủ tiệm vẫn còn đó , liền cố ý lấy ba tấm mốc nặng nhất.
“Ngươi , nha đầu , thế nào , vải mốc là thể mua . Con xem, ba mươi văn bạc coi như đổ xuống sông xuống biển .”
Lão lão lập tức nhập vai, vỗ hai cái cánh tay Tô Hà.
“Chưởng quầy ! Ta tìm .”
Ông chủ tiệm vải co cẳng bỏ chạy, y thậm chí còn dám ở tiệm của , vội vàng gọi nhi t.ử đến trông coi. Y ẩn nấp ở một bên, chờ đợi đám mới dám về.
Tô Hà che miệng trộm: “Hắn .”
“Nhanh lên, trong khiêng . Ngoại trừ ba tấm dùng , cơ bản những tấm còn đều . Số đủ cho tất cả nhóm chúng may bốn năm bộ quần áo, để mặc khi việc và trồng trọt ở nhà, .”
Tô Hà cầm kéo, cắt bỏ những chỗ mốc của vải còn , chỉ giữ phần nguyên vẹn.
Khi Vương Phú Quý dẫn , Tô Hà và những khác cắt xong. Tổng cộng gom góp bốn mươi lăm tấm. Vương Phú Quý và những khác mỗi khiêng ba tấm, các nữ nhân mỗi một tấm, thoáng cái dọn sạch.
Tô Hà phía trả kéo . Còn những tấm vải mốc , Tô Hà vứt luôn ở đó mà thèm quan tâm. Nàng chỉ là khiêng vải , chứ là vứt rác .
Vương Phú Quý dẫn đầu đưa vải vóc lên thuyền. Mọi vui vẻ chia vải. Mỗi nhà lấy theo nhu cầu, lấy xong thì trả tiền đồng cho Tô Hà.
Số tiền đồng Tô Hà cũng cất , họ trực tiếp ăn bữa trưa ngay bên bến tàu, tiền đồng lúc dùng hết. Bảy mươi bốn chật kín chỗ của ba quầy hàng.
Đây là địa điểm ăn trưa mà Tô Hà nhắm . Quán bán canh cá ăn khá , canh cá trong nồi màu trắng sữa, điểm xuyết thêm hành lá xanh và một ít sợi cà rốt, ngon miệng mắt.
Tô Hà gọi một bát cơm trắng, chan canh cá tươi ngon lên, cần gọi thêm món nào khác, trực tiếp cầm đũa ăn ngấu nghiến.
“Lão Vu, cho thêm một bát canh cá nữa. Ta sang bên cạnh mua hai cái bánh ăn, bánh chấm canh cá cũng ngon.”
Tô Hà học theo dáng vẻ của khách quen mà gọi lớn với ông chủ quán, sang quầy bánh nướng bên cạnh mua hai mươi cái bánh mặt trắng.
Tô Hà chia cho mỗi nhà vài cái, còn thì cầm năm cái . Nàng bẻ một nửa chiếc bánh, chấm bát canh cá nóng hổi cho miệng.
Ưm, nhân gian mỹ vị.
Người nhà xung quanh thấy vẻ hưởng thụ của Tô Hà cũng theo. Chẳng mấy chốc hai mươi cái bánh hết sạch. Tô Hà hào phóng mua thêm hai mươi cái nữa chia cho , ngoài nàng còn mua thêm ba mươi cái bánh mặt trắng cho riêng .
Hai mươi phút , đều ăn no nê.
Tô Hà dậy trả tiền xong thì ở bến tàu dạo để tiêu hóa thức ăn. Mọi cũng theo nàng , mãi cho đến khi thuyền sắp khởi hành, bọn họ mới lũ lượt lên thuyền.
Sau khi lên thuyền, Chu thị dẫn bắt đầu lau dọn bụi bặm vải vóc. Vì các tấm vải phân loại xong, nên trong gia đình quây quần để chỉnh lý. Chu thị cùng Kim thị và Mã thị bắt đầu cắt vải, may y phục.
Gà Mái Leo Núi
Trong , gia đình Đại Lực phần khó xử, vì trong nhà chỉ một bà đang lâm bệnh. Ngoại tổ mẫu (Lão Lão) nhiệt tình dẫn theo Dì út (Tiểu Lão Lão) đến giúp đỡ. Ngoại tổ mẫu hai tủm tỉm bắt đầu giục cưới: “Đợi khi chúng đến nơi thì sẽ tìm cho hai cháu những cô nương phù hợp. Trong nhà mà phụ nữ thì chút nào.”
Bà nội Đại Lực đang giường liền mặt hai đứa cháu đồng ý: “Hai tỷ giúp xem xét giùm. Là do liên lụy hai đứa nó, chỉ cầu mong khi nhắm mắt thể thấy chúng thành gia lập thất. Đại Nữu cũng chăm sóc. Như , c.h.ế.t cũng cam lòng.”
“Bà nội, đừng những lời như , chúng sẽ sống hơn mà.”
Đại Lực cau mày, bà nội những lời may mắn.
Bà nội Đại Lực lau nước mắt, sự an ủi của Ngoại tổ mẫu và , tâm tình dần bình tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-184-lao-lao-thuc-giuc-hon-su.html.]
Ngoại tổ mẫu thuyết phục Tô Hà và Yến Chi, nay thấy hai ủy thác cho tìm đối tượng, bà lập tức hăng hái hẳn lên. Không cắt vải nữa, bà túm lấy Đại Lực hỏi về yêu cầu tìm vợ. Nhị Lực hỏi đến mức đỏ mặt, nhân cơ hội trốn ngoài. Đại Lực kinh nghiệm nên lúc vẫn điềm tĩnh: “Chỉ cần là thể chuyên tâm lo liệu gia đình là . Đa tạ Tôn nãi nãi bận tâm.”
Ngoại tổ mẫu vỗ n.g.ự.c đảm bảo chắc chắn sẽ tìm cho Đại Lực một vợ .
Vương lão ngũ tản bộ đến, vặn thấy bộ quá trình. Khi Nhị Lực chạy ngoài còn suýt va Vương lão ngũ. “Xin Ngũ thúc, để ý.”
“Không , ha ha ha ha, ngươi .”
Vương lão ngũ hiền hậu vỗ vai Nhị Lực, đến phòng của Vương lão lục.
“Lão lục, ngươi đây!”
Vương lão lục liếc xéo trưởng của , ý định dậy.
Vương lão ngũ cũng tức giận, ghé sát tai Vương lão lục thì thầm to nhỏ.
“Ngươi Hoa Hoa với Đại Lực ?”
Mắt Vương lão lục sáng lên, bật dậy như lò xo.
“Chúng tìm thẩm hỏi thử.”
Vương Hoa Hoa đang may vá ở phòng bên cạnh, thấy cha và Ngũ bá lẩm bẩm, liền bước tới hỏi.
“Cha, cha với Ngũ thúc đang chuyện của con với Đại Lực ạ?”
Vương lão lục bước xung quanh thấy ai chú ý, kéo nữ nhi phòng bàn luận kỹ lưỡng.
“Hoa Hoa, đang nghĩ phụ Công Nhi cũng nhiều năm , con thể tìm một phù hợp khác. Ngũ bá con cảm thấy Đại Lực là , Đại Nữu con cũng quen , cả nhà họ đều hiền lành, con gả qua đó, chúng ở gần , cha còn thể chăm sóc cho con.”
Những lời của Vương lão lục quả thực là tận đáy lòng. Tuy rằng ông thích nhi t.ử, nhưng nữ nhi ông cũng luôn đặt trong tim. Bây giờ trong nhà ngân lượng, ông cũng đủ tự tin để chăm sóc cho nữ nhi .
Vương lão ngũ hiếm khi cãi cọ với , mà cùng khuyên nhủ cháu gái.
“Hoa Hoa, cha con lý. Trong nhà một đàn ông trụ cột sẽ khác. Con tìm nơi nương tựa thì cha con cũng an lòng. Đại Lực là cùng thôn với chúng , tuy nhà họ nghèo một chút, nhưng bây giờ các ngươi đều khá giả, chính là sống những ngày .”
Vương lão lục và Vương lão ngũ đầy lòng vui vẻ, chỉ cảm thấy tìm một rể , nào ngờ Vương Hoa Hoa hề do dự mà từ chối.
“Cha, Ngũ bá, con tái giá nữa. Hiện tại con chỉ nghĩ đến việc nuôi dạy Công Nhi khôn lớn, an sống qua ngày.”
Vương Hoa Hoa Đại Lực từ nhỏ, nếu nàng tình cảm với , nàng gả đến thôn khác.
Vương lão lục nóng ruột, nha đầu quá cứng nhắc như .
“Lan Lan vẫn gả chồng , Nhị Lực là . Nếu Lan Lan thành duyên với , cha, sẽ cần vất vả tìm rể nữa, Lan Lan vẫn ở gần bên cha .”
Vương lão lục nhất thời sững sờ. Phải , Lan Lan cũng đến tuổi. Chỉ là Lan Lan dễ tìm chồng hơn, còn Hoa Hoa là góa phụ còn dẫn theo nhi t.ử và bà bà, quả thực là khó khăn.
“Hoa Hoa, con nghĩ kỹ ? Nếu Lan Lan thành duyên với Nhị Lực, con sẽ thể tái giá nữa.”
Tập tục ở đây là chị em ruột thể gả cho cùng một nhà.
Vương Hoa Hoa kiên định gật đầu: “Nghĩ kỹ , cha, con gả. Cha hãy hỏi ý Lan Lan .”