Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 183: Vải vóc đã lên mốc
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:08:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Tô Hà Yến Chi gọi dậy. Nàng mắt nhắm mắt mở mơ màng đẩy ngoài.
Người trong thôn đều ngoài. Còn hành lý của họ thì đều để trong phòng, cửa cũng khóa, vật phẩm quý giá đều đeo sát bên trong.
Như nhà Lý Đại, sợ tự đ.á.n.h mất nên giao một nửa bạc cho Tô Hà giữ. Thế là cả thôn cũng bắt đầu theo đó, chia một nửa bạc cho Tô Hà cất giữ.
Sáng sớm thu một đống bạc, Tô Hà chỉ thể : Ánh mắt các vị thật tinh tường, giao cho , ai cũng trộm .
Sau khi từ chối lời mời nhiệt tình của , Tô Hà bắt đầu dạo quanh bến tàu, Liễu Bạch lặng lẽ theo .
“Tiểu Bạch, những kẻ cùng thuyền với chúng đang ý đồ bất lợi với tầng ba. Ta sợ liên lụy đến chúng . Lát nữa về, ngươi hãy khẽ nhỏ dặn dò họ cẩn thận hơn ban đêm. Mọi cứ luân phiên canh gác .”
Liễu Bạch lẳng lặng gật đầu, cũng hỏi Tô Hà chuyện đó.
“Được.”
Ở bến tàu nhiều thức ăn. Tô Hà mua hai cái bánh gạo còn nóng hổi. Bánh gạo mềm mại như đậu phụ, nhưng thơm ngọt hơn. Tô Hà ăn hết cái trong tay liền đặt hàng với phụ nữ bán bánh.
“Cho hai trăm cái. Nửa canh giờ nữa sẽ đến lấy.”
Người phụ nữ gật đầu lia lịa trong sự phấn khích: “Cô nương cứ yên tâm, nhất định sẽ chuẩn chu đáo.”
Tô Hà hài lòng gật đầu. Nàng lát nữa sẽ nhân lúc ai chú ý, bỏ một trăm cái gian. Dù chỉ Liễu Bạch , mà thể trực tiếp bỏ qua tính đến. Mọi cũng nàng mua bao nhiêu.
Ăn xong bánh gạo, thấy quán hoành thánh bên cạnh cũng náo nhiệt. Tô Hà gọi cho một phần nhỏ, còn Liễu Bạch là phần lớn.
Vừa ăn, cảnh qua kẻ của nhân gian.
Những chiếc hoành thánh nhỏ cay nồng nóng hổi trôi xuống bụng, khẩu vị của Tô Hà lập tức khai mở.
Hít hít mũi xem gian hàng tiếp theo, bán bánh táo chua.
Gian hàng khá tân tiến, còn cho thử ăn. Tô Hà lấy một miếng bẻ đôi, chia cho Liễu Bạch một nửa.
“Thế nào? Vẫn chứ?”
Liễu Bạch nhai trong miệng, lông mày nhíu . Y thực sự thể câu "vẫn " .
Tô Hà thấy lời đáp của Liễu Bạch, ngẩng đầu lên thì thấy vẻ mặt y nghiêm trọng, trông như đang nuốt d.a.o cạo.
“Ngươi thích thì nhổ , thấy chua ngọt .”
Tô Hà tự mua hai gói lớn, trả bạc giao cho Liễu Bạch cầm.
Tiếp đó là canh thịt dê, kẹo hồ lô bọc đường, mạch nha, bánh hạt dẻ, bánh bao nhân thịt dê, bánh khoai mỡ nhân táo tàu. Tô Hà ăn một chút, gói ghém một chút. Những thứ mang thì hẹn thời gian lát nữa lấy.
Hai tay Liễu Bạch xách đầy đồ, cuối cùng thể cầm thêm nữa, Tô Hà đành giúp y cầm một phần. Hai còn đặc biệt về thuyền để cất đồ.
“Lão Đao, Lão Hạ tiêu chảy , lão già ăn lung tung. Lát nữa ngươi đưa cơm cho tầng ba .”
“Được, thu gọn dây thừng .”
Tô Hà về phía mũi thuyền, thấy một tráng hán trung niên mặt sẹo, vác một bó dây thừng lớn ngang qua. Hắn qua hai Tô Hà mà ngẩng đầu. Bỏ qua vết sẹo mặt, trông cứ như một chất phác thật thà.
Giọng của hình như chính là kẻ chuyện ngày hôm qua.
“Đi thôi, chúng dạo thêm chút nữa. Cảm giác đất liền thật tuyệt.”
Tô Hà gọi Liễu Bạch lên bờ nữa. Lần họ xa hơn một chút, ngắm các cửa hàng xung quanh.
Các cửa hàng gần bến tàu nhiều loại, chỉ tiệm bạc và tiệm cầm đồ, mà còn tiệm hương liệu, tiệm may quần áo, tiệm son phấn, hiệu sách, và y quán. Tô Hà chỉ lướt qua xem, mỗi cửa hàng đều náo nhiệt, trông vẻ ăn phát đạt.
Tô Hà hề nghĩ đến chuyện ăn buôn bán, nàng chỉ thu tô, mỗi năm chờ lấy bạc là . Đáng tiếc, đây là nơi nàng mua gì là mua .
Tô Hà dẫn Liễu Bạch dạo hai vòng, ở một tiệm vải nhỏ trong góc, nàng thấy Văn Nương và những khác.
“Rẻ hơn chút !”
Xác nhận, đây chính là chiêu trò mặc cả cứng rắn của Miêu Miêu.
Tô Hà nén bước đám . Chỉ thấy Miêu Miêu chống nạnh, mặt Chu thị và mấy khác, đang mặc cả với ông chủ tiệm vải.
“Tấm vải bám đầy bụi , chúng giặt sạch mới mặc .”
Tiểu Miêu Miêu sốt ruột thôi, tỷ tỷ ở đây chắc chắn sẽ mặc cả thành công.
Ông chủ tiệm cửa hàng nhỏ của đám vây kín, trong lòng cũng vô cùng lo lắng.
“Tiểu cô nương, giảm cho các vị mười văn .”
“Mười văn thì gì? Chỉ đủ mua mười cái bánh màn thầu, còn đủ mỗi nhà chia một miếng. Thế , nhường một bước, ông giảm cho thêm một tiền nữa, sẽ mua thêm hai tấm.”
Miêu Miêu giả vờ bình tĩnh, mắt dán c.h.ặ.t ông chủ tiệm. Vừa thấy ông chủ sắp mở miệng, Miêu Miêu một ôm bổng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-183-vai-voc-da-len-moc.html.]
“Tỷ tỷ!”
“Miêu Miêu đang giúp cữu mẫu mua vải ?”
“Không , là giúp Đại Cữu và . Quần áo mùa xuân của Đại Cữu đều cũ , còn ca ca nữa, ca ca lớn thêm một chút, cữu mẫu cũng luôn.”
Tô Hà gật đầu: “Thưa chưởng quầy, tấm vải giá bao nhiêu một tấm?”
Gà Mái Leo Núi
“Ba trăm văn một tấm. Đây là loại vải mới năm nay, chỉ kiếm vài đồng bạc để kiếm cơm thôi.”
“Thế còn vải năm ngoái thì ? Năm thì ? Hay là vải ? Tuy chúng cần mua vài loại vải để mặc khi ngoài, nhưng lúc việc thường ngày thì cần vải quá . Nếu ông giá chăng, chúng sẽ mua thêm vài tấm.”
Nghe Tô Hà nhắc nhở, ông chủ tiệm chợt nhớ đến lô vải bông nhập về từ năm . Vì bảo quản trong quá trình vận chuyển, mưa ướt, lô hàng dính nước khiến tất cả màu sắc đều lẫn . Khi phát hiện thì hỏng hết. Tấm vải màu xanh lam dính thêm màu vàng, tấm màu đỏ in thêm màu xanh lục. Nói gì đến bán, e rằng biếu tặng cũng khó.
“Ta quả thật một lô. Thế , các vị theo xem. Nếu ưng ý, sẽ bán rẻ cho.”
Tô Hà ngẩng đầu Liễu Bạch, dẫn theo ông chủ tiệm hậu viện.
Ông chủ tiệm mở cánh cửa căn phòng trong cùng . Bụi bặm trong phòng tung bay vui vẻ ánh mặt trời. Vừa căn phòng lâu mở.
Miêu Miêu bước hắt liên tục, Tô Hà khuyên nên ngoài cửa.
Liễu Bạch theo Tô Hà trong. Mặt ông chủ tiệm hổ, đống vải đều là hàng tồn bán , vứt thì tiếc, phiền lòng. Chỉ thể chất đống ở đây.
“Chính là những thứ . Đây đều là vải thượng hạng, nếu dính màu, năm trăm văn một tấm tuyệt đối mặc cả.”
Tô Hà thèm để ý đến ông chủ tiệm ba hoa chích chòe , tự đưa tay sờ, nào ngờ chạm bụi bay mù mịt.
“Ta thấy đây là loại vải vứt cũng ngại tốn sức.”
Tô Hà mở lời thẳng vấn đề cốt lõi.
“Ây da, tiểu nương t.ử năng thật khó . Vải của đều là loại từ năm ngoái.”
“Vải của ông ít nhất là từ năm , hơn nữa là loại ông ý định bán . Với lớp bụi , chắc chắn ông chất đây thèm bước . Mười văn một tấm, chúng lấy hết.”
Ông chủ tiệm Tô Hà trúng tim đen nên chút chột , thấy cái giá động trời .
“Mười văn? Ta lầm chứ?”
“Không sai. Ta còn đang chịu thiệt đấy. Vải của ông là loại chuẩn vứt , còn bỏ bạc mua, ông phát tài . Ở đây bao nhiêu tấm? Đếm thử xem.”
Tô Hà đầu gọi Thiết Đầu một tiếng. Thiết Đầu nét mặt nghiêm nghị bước đếm lượng.
Ông chủ tiệm lúc mới phản ứng : “Ta còn đồng ý mà, vải của .”
“Vải vóc tầm thường, màu sắc thì xí, là bụi bặm. Chúng còn tính tiền vận chuyển của ông, còn giúp ông mang ngoài miễn phí nữa.”
Tô Hà trực tiếp lùi khỏi phòng, ở cửa chờ Thiết Đầu đếm xong.
“Cô cô, tổng cộng năm mươi ba tấm, khá nhiều tấm mốc . Hay là chúng đừng mua nữa?”
“Lên mốc?!”
Tô Hà và ông chủ tiệm đều khó mà tin .
“Vậy thì thôi, thôi.”
Tô Hà định dẫn nhà rời . Nàng kiếm chút lợi lộc, nhưng mua vải mốc thì thể nào.
“Đừng , đừng .”
Ông chủ tiệm cuống quýt. Nếu đám bỏ , lô hàng sẽ thực sự yên trong tay y.
“Thôi , mười văn một tấm . , các vị mua hết bộ. Ta bán lẻ.”
Tô Hà định từ chối, khóe mắt liếc thấy vẻ mặt của Thiết Đầu.
“Mười văn cũng , nhưng ông cho chúng mượn kéo. Sau sân của ông còn giếng nước, chúng mượn chút nước rửa tay. Bên trong bụi bặm, chúng khiêng ngoài, quần áo đều bẩn .”
Ông chủ tiệm Tô Hà đồng ý, mắt đảo lia lịa, xem xét.
“Hà Hoa, thôi con. Vải mốc chúng đừng mua nữa. Thuyền của chúng sắp khởi hành , chúng mau về thôi.”
Lão lão vẻ mặt kiên nhẫn: “Thuyền của chúng nhỏ, chứa nổi nhiều vải vóc đến thế.”
“Chứa , chứa . Ta lấy kéo cho các vị, nước thì các vị cứ tự nhiên mà lấy, ha ha.”
Ông chủ tiệm thấy lớn tuổi mua, sợ rằng mất mối ăn . Những lớn tuổi là khó thuyết phục nhất.
Tô Hà giả vờ tỏ do dự, cuối cùng đến khi ông chủ tiệm đưa kéo cho mới miễn cưỡng trả bạc.
Mười văn một tấm, năm mươi ba tấm vải là năm trăm ba mươi văn.