Vương Đại Lực thở dài một tiếng đầy nặng nề, cuối cùng vẫn bước ngoài. Hắn khom lưng, vác Lý Vân lên vai. mới nửa đường, Lý Vân đột nhiên run b.ắ.n lên mở mắt. Vừa nhớ chuyện xảy khi ngất , Lý Vân như nổ tung. Ả vùng vẫy nhảy xuống khỏi lưng Vương Đại Lực, chân chạm đất gào thét định lao .
“ để yên cho con khốn Tô Thanh Chỉ đó ! xé xác nó ! Nó dám đ.á.n.h ? Nó tính là cái thớ gì chứ!”
Vương Đại Lực chẳng chẳng rằng, giơ tay tát thẳng một cái “bốp”. Lý Vân đ.á.n.h đến lệch cả mặt, gò má nhanh ch.óng sưng đỏ lên. Ả từng nghĩ tới đàn ông của dám động thủ với . Nước mắt lã chã rơi xuống, nóng hổi lăn qua gò má thấm xuống đất. Vương Đại Lực cho ả cơ hội nổi điên, chộp lấy cổ tay ả, nhấc bàn tay vẫn còn dính đầy m.á.u lên mắt ả. Lý Vân thấy, đầu óc liền nổ vang một tiếng, hai chân nhũn , cả ngất nữa.
Trong phòng bệnh, Tô Thanh Chỉ dỗ dành cho Rụt Rè vững. Cô xót xa xoa đầu con gái, dậy bảo:
“Mẹ lấy nước, ngay đây.”
Nhân lúc múc nước, cô ghé nhà vệ sinh, nhanh ch.óng lấy từ trong gian một bình nhỏ nước linh tuyền. Cô thấm ướt chiếc khăn lông sạch, nhẹ nhàng lau vết trầy xước tay con gái. May mà vết thương nặng, chỉ là trầy da nhẹ, sẽ nhanh ch.óng khép miệng thôi. Rụt Rè vẫn rơm rớm nước mắt, đôi mắt tròn xoe rời khỏi .
Đến Đến thì co rúm trong góc tường, hình nhỏ bé cuộn tròn thành một nắm. Cậu bé tự trách bảo vệ em gái, còn để em thương.
Nga
“Mẹ ơi, phù phù cho con với...”
Rụt Rè chìa bàn tay nhỏ , đáng thương vô cùng ngửa đầu Tô Thanh Chỉ. Con bé nhớ mỗi ngã, đều “phù phù” một cái là hết đau ngay. Tô Thanh Chỉ lau khô tay cho con, kéo Rụt Rè lòng. Cô cúi đầu, nhẹ nhàng thổi vết thương nhỏ đang ửng hồng. Rụt Rè nữa, con bé tựa lòng , bàn tay nhỏ lặng lẽ vòng qua cổ cô, nhắm mắt .
“Anh trai... trai sợ...”
Con bé quanh quất nhưng thấy bóng dáng Đến Đến . Đến Đến thấy tiếng em gọi, bé chôn chân tại chỗ, ánh mắt cụp xuống. Không gần, mà là sợ, sợ sẽ quở trách vì chăm sóc cho em.
Lúc Tô Thanh Chỉ mới chú ý đến bé. Cô xử lý xong vết thương cho Rụt Rè, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Từ khoảnh khắc thấy con ngã, tâm trí cô đều dồn hết Rụt Rè, chẳng còn tâm để ý đến bóng dáng trầm mặc bên cạnh. Cô khẽ thở dài một tiếng:
“Đến Đến, đây con.”
Đến Đến chậm rãi ngước mắt lên. Tô Thanh Chỉ hối thúc, chỉ lặng lẽ bé, từ từ giơ tay vẫy nhẹ. Cậu bé đó, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Một giây, hai giây... Cuối cùng, cũng lấy hết can đảm, chậm chạp nhích từng bước về phía .
Cô bước tới nửa bước, xổm xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ đang siết c.h.ặ.t của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-sau-dai-tieu-thu-suy-dung-bung-di-tuy-quan/chuong-333-dua-tre-hieu-chuyen-den-dau-long.html.]
“Con dọa sợ ? Tay em , bác sĩ bảo chỉ là vết thương ngoài da, nhanh khỏi thôi. Chuyện trách con, thật sự trách con .”
Yết hầu Đến Đến chuyển động kịch liệt.
“Con... con trông em... Mới ngày đầu tiên mà con để em thương... Con... con ...”
Tim Tô Thanh Chỉ thắt một cái. Cô lặng lẽ bế Rụt Rè lên, đặt con tấm đệm mềm cạnh giường của Thẩm Biết Dục. Sau đó cô dắt tay Đến Đến, kéo bé gần hơn. Cô nhận nắm tay của vẫn siết c.h.ặ.t đến mức nổi cả gân xanh mu bàn tay.
“Mở tay cho xem nào, ?”
Đến Đến ngẩn . Chần chừ một lát, mới từ từ nới lỏng ngón tay, để lộ lòng bàn tay.
“Trời đất ơi!” Tô Thanh Chỉ thốt lên kinh hãi. “Đứa nhỏ , thương thế mà con một lời nào? Một câu cũng nhắc tới là ?!”
Trong lòng bàn tay Đến Đến là một vết cắt sâu hoắm, vùng da xung quanh trầy xước mảng lớn, sưng đỏ và rướm m.á.u. So với vết thương của Rụt Rè, vết thương của Đến Đến nghiêm trọng hơn nhiều. Vậy mà đứa trẻ từ đầu đến cuối hề rên rỉ một tiếng.
“Đến Đến đau...”
Tô Thanh Chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, hốc mắt nóng lên. Vết thương tám chín phần mười là lúc ngã, phản ứng đầu tiên của bé là bảo vệ bản mà là lao dùng che chắn cho Rụt Rè. Kết quả là đập mạnh xuống đất, lòng bàn tay vặn va cạnh sắc của viên đá. Lúc đó chắc chắn là đau lắm, mà một đứa trẻ nhỏ như thế c.ắ.n răng chịu đựng.
Cô vội vàng lấy từ hộp t.h.u.ố.c một chiếc bình ngọc, múc một muỗng nhỏ nước linh tuyền trong vắt.
“Ráng nhịn một chút, sẽ nhanh hết đau thôi.”
Nói , cô nhẹ nhàng nhỏ nước lên vết thương của . Vừa chạm , chân mày Đến Đến chợt nhíu . Tô Thanh Chỉ xót xa vô cùng, cô càng nhẹ tay hơn, đầu ngón tay cẩn thận tránh những chỗ nứt sâu. Khi nước linh tuyền thấm , vùng sưng đỏ quanh vết thương dịu đôi chút, cô mới rõ bộ. Vết rách dài hai centimet sâu thấy cả thịt, da xung quanh mài mất một mảng lớn. Vết thương thế , đến lớn còn kêu trời, mà Đến Đến , thậm chí một giọt nước mắt cũng rơi. Nếu đó Rụt Rè nhắc đến, lẽ cô vẫn còn che mắt.
Cô đưa Đến Đến tìm Dương Văn Lan. Dương Văn Lan đón lấy bé, tỉ mỉ rửa sạch vết thương. Sau khi bôi t.h.u.ố.c, cô lấy băng gạc sạch sẽ quấn từng vòng quanh tay bé. Băng bó xong, cánh tay Đến Đến trông phồng lên một cục, bé cúi đầu nhịn mà nở nụ ngây ngô.