Nghe Tô Minh Châu qua đời.
Thân thể Tô Mạn Thanh đột nhiên cứng đờ.
Nàng mềm nhũn , cả ngã về phía .
Tô Thanh Chỉ nhanh ch.óng từ gian lấy nước linh tuyền.
Thuần thục đổ một nắp chai nhỏ, cẩn thận đút nước miệng nàng.
Nước linh tuyền trong trẻo tinh khiết, phát ánh sáng nhàn nhạt, mang theo một cảm giác lạnh lẽo thấm ruột gan.
Không ngờ vẫn hôn mê...
Tô Thanh Chỉ Tô Mạn Thanh hôn mê bất tỉnh, nhất thời chút vô thố.
Ngay lúc , nàng bỗng nhiên chú ý tới.
Trên Tô Mạn Thanh bắt đầu toát những thứ đen tuyền.
Những đốm đen đó càng ngày càng nhiều, theo cổ, cánh tay, gương mặt nàng chậm rãi tràn , như là độc tố tích tụ nhiều năm trong cơ thể đang mạnh mẽ bức ngoài.
Cũng tương tự như tình huống của nàng .
Lúc nàng tự dùng nước linh tuyền, cũng trải qua quá trình thải độc như .
Nàng lúc mới nhẹ nhàng thở , trong lòng cũng kiên định hơn chút.
Ít nhất, điều đó chứng tỏ nước linh tuyền tác dụng.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng Tạ Duệ.
“Mẹ, khỏe ? Con về liền khỏe.”
Tô Thanh Chỉ cũng giấu .
“Cháu đây , đừng bên ngoài gọi.”
Cửa “kẽo kẹt” một tiếng đẩy .
Tạ Duệ nhanh bước trong phòng.
Trong lòng đột nhiên căng thẳng.
“Cô cho cháu ăn gì? Bà còn khỏe, bây giờ thành thế ?”
Tô Thanh Chỉ ở một bên, cũng trốn tránh.
“ cho dì uống một chút nước t.h.u.ố.c đặc chế, là phương t.h.u.ố.c thử nghiệm... Không ngờ d.ư.ợ.c lực phát tác nhanh như , phản ứng cũng kịch liệt hơn dự đoán.”
Đầu óc Tạ Duệ “ong” một tiếng, như b.úa tạ hung hăng gõ một cái.
Nhìn dáng vẻ mẫu mắt, lập tức héo rũ, tay cũng tự giác mà rũ xuống.
Có lẽ, thật sự còn hy vọng.
Ngay trong sự trầm mặc tĩnh mịch , Tô Mạn Thanh giường bỗng nhiên nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
“Khụ... Ta đây là... ? Đầu... nhẹ ?”
“Mẹ! Mẹ tỉnh ?”
Tạ Duệ đột nhiên ngẩng đầu, “Mẹ cảm thấy thế nào? Có chỗ nào còn thoải mái ?”
Tô Mạn Thanh khẽ gật đầu, tầm mắt từ mơ hồ dần dần trở nên thanh minh.
Nàng mơ hồ đoán , chén nước Tô Thanh Chỉ đưa cho nàng tuyệt nước tầm thường.
nàng vạch trần, chỉ là yên lặng ghi tạc sự cảm kích và nghi hoặc trong lòng.
Nàng vẻ mặt quan tâm của con trai, khóe miệng chậm rãi nở một tia ý ôn nhu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-sau-dai-tieu-thu-suy-dung-bung-di-tuy-quan/chuong-222-to-man-thanh-hoi-phuc-va-loi-hua-cua-ta-due.html.]
“Tiểu Duệ, vị chính là Tô Thanh Chỉ, là con gái của chị Minh Châu. Con còn nhớ ? Hồi con còn nhỏ, vẫn thường nhắc đến chị em ở Giang Thành đó.”
Tạ Duệ sững sờ, ánh mắt mặt Tô Thanh Chỉ qua đ.á.n.h giá mấy .
“Là dì Tô Minh Châu mà thường nhắc đến ở Giang Thành ? Chính là vị y thuật cao minh, thư tổng tiện thể mang theo kẹo và đồ chơi nhỏ tới?”
Tô Mạn Thanh .
“. Chính là nàng. Con việc , và Niệm Niệm chuyện một lát, một việc, cũng nên tâm sự cho kỹ.”
Tạ Duệ thấy mẫu tinh thần tỉnh táo, bờ vai căng c.h.ặ.t cũng thả lỏng .
“Vậy đừng mệt, việc thì gọi con.”
Sau đó liền xoay khỏi nhà, nhẹ nhàng đóng cửa.
Trong phòng rốt cuộc an tĩnh , chỉ còn hai mà .
Chờ xác nhận Tạ Duệ xa, Tô Mạn Thanh mới chậm rãi vươn tay.
“Niệm Niệm, một năm nay, con chịu đựng như thế nào? Khi con ... , con một ... khó khăn bao.”
Vành mắt Tô Thanh Chỉ đỏ lên.
Nàng sợ gợi lên chuyện thương tâm của đối phương, ngữ khí nhẹ nhàng .
“Dì Tô, dì đừng lo lắng. Con lấy chồng, chồng con là một quân nhân, liên trưởng trong một đơn vị bộ đội, chính trực, đối với con cũng . Cuộc sống tuy rằng kham khổ một chút, nhưng trôi qua yên , lo ăn mặc, cũng một gia đình để dựa .”
Nghe nàng thành gia, nơi nương tựa.
Trên mặt Tô Mạn Thanh cuối cùng hiện một chút ý lâu.
Nga
“Vậy thì , thì ... Mẹ con nếu con bây giờ sống kiên định, cũng thể an tâm.”
Hai trò chuyện một hồi lâu.
Tô Thanh Chỉ nhẹ giọng khuyên nhủ.
“Dì Tô, con bây giờ khó khăn, trong nhà một đống việc đè nặng, thể cũng cố gắng. dì chịu đựng chứ. Dì còn ba đứa con cần dựa dì đấy, chúng rời xa dì, cái gia đình cũng rời xa dì.”
Tô Mạn Thanh gật gật đầu, trong mắt nổi lên lệ quang.
“Trước là hồ đồ, chỉ nghĩ tiền, sợ thành gánh nặng cho con. quên, nó kỳ thật cũng vẫn là một đứa trẻ, vốn nên vô tư vô lo mà lớn lên, đẩy đến gánh nặng cuộc sống.”
“Tạ Duệ quả thật hiểu chuyện hơn bạn cùng lứa tuổi nhiều.”
Tô Thanh Chỉ nhẹ giọng cảm khái.
“Ở tuổi của nó, những đứa trẻ khác còn đang nũng trong lòng cha , nó bôn ba vất vả vì cái gia đình .”
“Từ khi ba nó , trong nhà dựa nó chống đỡ.”
Tô Mạn Thanh thấp giọng .
“Nó còn nhỏ tuổi học nấu cơm, giặt quần áo, còn công trợ cấp gia đình. Ta cái , những bản lĩnh giúp nó, ngược mỗi ngày giường bệnh, dựa nó từng chút một đút t.h.u.ố.c đút cơm, ngay cả xoay cũng nhờ nó đỡ. Ta thật là... xứng .”
Nàng , giọng bắt đầu run run, nước mắt rốt cuộc nhịn , theo gương mặt chảy xuống.
Tô Thanh Chỉ thấy thế, trong lòng một trận chua xót, nhanh ch.óng tách đề tài, ôn nhu an ủi .
“Dì Tô, đừng như , ai gặp chuyện cũng dễ dàng. Cuộc sống sẽ từ từ hơn, nhất định sẽ. Dì nghĩ xem, đây mới gặp con ? Đây chuyện là gì? Nói chừng, đây là ông trời cho chúng một cơ hội chuyển đấy.”
Tô Mạn Thanh nâng lên đôi mắt ướt át nàng, thần sắc dần dần nghiêm túc lên.
“Thanh Chỉ, nước của cô, đơn giản.”
Ngón tay nàng sờ sờ chăn, đầu ngón tay run run.