Đạo Quan Đóng Cửa! Tiểu Đạo Sĩ Bị Ép Xuống Núi - Chương 113: “hắn Là Người Sống, Các Ngươi Biết Không?”
Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:57:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi c.h.ế.t thành quỷ, thứ đều giống như cuộc sống ở dương gian, điểm khác biệt duy nhất là họ sẽ bệnh và c.h.ế.t .
Không đến những con quỷ khác, chỉ riêng ông chủ , thứ tự đầu t.h.a.i của ông đến 108 năm , thời gian chờ đợi đủ để một ở dương gian sống thêm cả đời.
Hơn nữa chỉ nhân đạo, năm đạo luân hồi khác cũng ở trong tình trạng bão hòa, thể vì ít mà đầu t.h.a.i thành động vật dẫn đến mất cân bằng chuỗi sinh vật, đảm bảo cân bằng sinh thái ở dương gian.
Ông chủ đó thậm chí còn gặp qua những thứ tự còn lâu hơn .
Cho nên khoảnh khắc Mã Hoa Đằng ngã xuống, khiến ông chủ quầy hàng đó hoảng sợ.
dù cũng là ăn, phản ứng cũng nhanh hơn, chỉ trong hai giây nhận Mã Hoa Đằng thể là quỷ.
Ý nghĩ nảy , ông chủ trừng lớn hai mắt, miệng há to định kinh hô.
Kết quả ông dùng sức lớn, định hét lên một tiếng như chuột chù, hét nửa ngày mà phát chút âm thanh nào.
Ông kinh ngạc cúi đầu lá bùa n.g.ự.c , đó đầu về phía Phương Thế Ninh bên cạnh.
Phương Thế Ninh nghiêng đầu : “Suỵt, kêu nhé, đây là bí mật, chúng ngay đây, sẽ phiền các vị ăn, chúc ông chủ ăn phát đạt nhé, để tên họ và địa chỉ, gà của ông sẽ bảo nhà ông đốt cho ông gấp mười .”
Ông chủ như gặp quỷ, hoảng sợ lùi vài bước, đó bỏ chạy, miệng phát âm thanh, nhưng khẩu hình thể ông đang kêu: “Cứu mạng, ở đây ! Người sống!”
Những con quỷ xung quanh đều chú ý đến sự khác thường của ông chủ đó, liên tiếp về phía .
Thời Dạng đỡ Mã Hoa Đằng từ mặt đất dậy, đó cõng lên vai chuẩn đưa rời khỏi đây.
Phương Thế Ninh nhắc nhở , Mã Hoa Đằng là lái xe đến đây, xe của đỗ ở .
Phải đảm bảo tính mạng và tài sản của thường, đến đây , tính mạng bây giờ , tài sản tự nhiên cũng thể bỏ .
Đại Hắc ‘gâu’ một tiếng, ý bảo nó tìm.
Phương Thế Ninh lái xe, nên bảo Thời Dạng , hai cô đỡ Mã Hoa Đằng ngoài.
Trên đường trở về, những con quỷ đó đều ngơ ngác các cô, khiến Thương Hữu Dung suýt nữa thì cùng tay cùng chân.
Ngay khi hai sắp khỏi chợ quỷ, bỗng nhiên từ nhảy một nam quỷ cao to, phía còn mấy nam quỷ trẻ tuổi cũng một cơ bắp.
Mấy họ vây quanh Phương Thế Ninh và Thương Hữu Dung.
Những con quỷ xung quanh khi thấy họ, đều hít một khí lạnh, vội vàng thu dọn đồ đạc.
Người đầu trong họ tên là Tang Biểu, ở khu chợ quỷ thể là khét tiếng.
Bởi vì ỷ ông cố của là một lãnh đạo nhỏ quản lý chợ quỷ, mỗi ngày đều tác oai tác quái mặt những bán hàng rong .
Có nhiều quỷ phàn nàn, xuống địa phủ mà vẫn còn những chuyện bất công như .
cũng quỷ bình thường, quỷ đều là do biến thành, chuyện như tự nhiên là thể ngăn chặn .
Rất nhiều chọc đến , cho nên mỗi xuất hiện ở đây đều trốn xa.
Mà nhóm Tang Biểu thèm bên , ngược là chằm chằm Phương Thế Ninh và Thương Hữu Dung.
Tang Biểu về phía một bước, chỉ Mã Hoa Đằng mà hai đang đỡ : “Hai vị tiểu mỹ nữ, là đồ chơi mà chúng vứt .”
Phương Thế Ninh và Thương Hữu Dung liếc .
Thương Hữu Dung nhận lấy Mã Hoa Đằng, một đỡ thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-quan-dong-cua-tieu-dao-si-bi-ep-xuong-nui/chuong-113-han-la-nguoi-song-cac-nguoi-biet-khong.html.]
Phương Thế Ninh cũng tiến lên một bước, che phía và đối mặt với Tang Biểu: “Chó ngoan cản đường, lúc còn là qua câu ?”
Tang Biểu đầu tiên là sững sờ, ngờ hai cô gái trông yếu đuối như học sinh trung học dũng cảm như .
Hắn lập tức cảm thấy chút thú vị.
Hướng về phía Mã Hoa Đằng hất cằm, định dọa dọa các cô, bèn : “Hắn là sống, các ngươi ?”
Phương Thế Ninh: “Không chúng cũng sẽ đến tìm .”
Tang Biểu mặt lộ vẻ kinh ngạc, cùng các tiểu của mắt to trừng mắt nhỏ .
Lời của Phương Thế Ninh khiến họ hiểu lầm rằng hai cô ăn sống .
Thật khi họ phát hiện sống lạc chợ quỷ, cũng từng nảy ý định ăn , nhưng nghĩ đến những quy định nghiêm ngặt của địa phủ, ăn là đ.á.n.h mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn siêu sinh.
Cho nên họ dám hạ thủ, chỉ dám mỗi ngày dọa dọa , coi bộ dạng hoảng sợ của như một trò vui.
Vạn ngờ hai cô gái trẻ mắt , tuổi còn trẻ quỷ , lá gan còn lớn như .
Tang Biểu: “Hai là mới đến?”
Phương Thế Ninh gật đầu: “Đến một lúc , gần một tiếng.”
Tang Biểu thầm nghĩ, là quỷ mới mà, cái gì cũng hiểu, ngốc nghếch đáng yêu.
Tâm niệm động, ho khan một tiếng : “Ta mà, , các ngươi cũng đừng mang , nhưng sự tàn nhẫn của hai các ngươi tán thưởng, theo Biểu đây, đảm bảo các ngươi ăn sung mặc sướng, ông cố của chính là quản lý thị trường ở đây.”
Phương Thế Ninh: “Ông cố của ngươi là quản lý chợ quỷ ?”
Tang Biểu ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên, đắc ý gật đầu: “Đương nhiên, ngươi thể tùy tiện hỏi, theo lỗ, các ngươi cũng thể tùy tiện trêu đùa, đợi chơi chán đưa đến chỗ ông cố báo cáo.”
Phương Thế Ninh bỗng nhiên khẽ một tiếng.
Nụ của cô khiến Tang Biểu ngẩn .
Tang Biểu: “Ngươi gì?”
Phương Thế Ninh để ý đến câu hỏi của , mà đầu với Thương Hữu Dung: “Đến , thì chợ quỷ quản lý viên, thì đỡ việc, xa tận chân trời gần ngay mắt, tìm ông Thương đến xử lý một chút?”
Vốn định đợi lúc về sẽ tìm khiếu nại về chợ quỷ , nhưng bây giờ quản lý viên , thể trực tiếp tìm ‘ chịu trách nhiệm’ .
Còn nam quỷ mặt , trông vẻ là một kẻ ỷ thế h.i.ế.p , tự nhiên xử lý luôn, trả cho chợ quỷ một mảnh đất trong sạch.
Bởi vì hai chuyện lớn, Tang Biểu rõ hai gì, thấy Phương Thế Ninh để ý đến , còn , khiến trông như một tên ngốc, tức giận.
“Ở đó lải nhải cái gì , đang ! Ta cho các ngươi , ở đây là trọng lượng, theo thì mau cút cho , để đó cho .”
Nói , Tang Biểu liền đưa tay định đẩy Phương Thế Ninh đang cản đường.
ngay khi tay sắp chạm Phương Thế Ninh, bỗng nhiên bay ngược ngoài.
Tang Biểu: “!!!”
Phương Thế Ninh, Thương Hữu Dung: “???”
Các cô cũng động thủ, bay?
Ở dương gian gặp qua ăn vạ, thế mà ở âm phủ gặp?