ĐẠO NỮ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-09 11:44:09
Lượt xem: 626

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

 

Hôn ước hủy, quyết định một chuyến đến am ni cô ở ngoại ô kinh thành, nơi thờ bài vị của

 

Năm đó cha độc sủng thất, thậm chí còn dung túng cho ả ức h.i.ế.p . Đôi uyên ương từng cầm sắt hài hòa ngày nào, kể từ đó trở thành một đôi oán ngẫu. 

 

Mẹ cũng lúc lâm chung, dẫu hồn phách nơi nương tựa, c.h.ế.t cũng từ đường Giang gia. 

 

đặt bài vị của bà trong am. 

 

Cứ cách vài ngày đến cúng bái, nhưng đó vì cầu t.h.u.ố.c cho Tiêu Hoài An, ba năm thắp hương cho

 

Nay mang tin đến gặp , nghĩ chắc bà sẽ vui mừng vì thoát khỏi bể khổ. 

 

Chỉ là ngờ tới việc sẽ gặp Chúc Cẩm và Sư Dẫn Tiên trong am ni cô, càng ngờ tới việc họ phát hiện một nhành hoa Diên Vĩ mọc dại giữa đồng hoang. 

 

Mà trong giải d.ư.ợ.c của Tiêu Hoài An, thứ thể thiếu nhất chính là hoa Diên Vĩ. 

 

Năm đó ở Dược Vương Cốc, Cốc chủ cũng chỉ một nhành hoa Diên Vĩ hái từ sớm phơi khô, d.ư.ợ.c hiệu kém xa hoa tươi, nên vì đảm bảo d.ư.ợ.c tính, khi chế thành giải d.ư.ợ.c phong kín, chờ đủ kỳ hạn mới uống. 

 

nếu dùng hoa Diên Vĩ tươi chế t.h.u.ố.c thì cần chờ đợi. 

 

Có thể , nhành hoa Diên Vĩ trong tay họ là con đường sống duy nhất của Tiêu Hoài An lúc

 

Chúc Cẩm vốn là con gái quan gia, vì chuyện trộm yếm mà coi như hủy hoại thanh bạch, gả cho gã công t.ử phong lưu nên một một tìm đến am ni cô

 

Nàng hận Việt Như Ngọc đến xương tủy, hận thể uống m.á.u ăn thịt ả. 

 

Sư Dẫn Tiên cũng

 

Nàng nhành hoa Diên Vĩ chăm sóc kỹ lưỡng đang độ nở rộ. 

 

"Nếu Tiêu Hoài An, nhất định sẽ tặng nhành hoa cho nàng, dù cứu một mạng còn hơn xây bảy tháp phù đồ, nhưng Tiêu Hoài An giúp ác càn, Việt Như Ngọc hủy hy vọng duy nhất để thoát khỏi chốn lầu xanh, chỉ đòi một lời công đạo, quan phủ sợ đắc tội Tiêu gia mà mắng nhiếc, là hạng yêu phụ lẳng lơ, tú bà sợ đắc tội quan phủ nên cũng hủy hoại luôn khuôn mặt .”

 

Sư Dẫn Tiên chạm vết sẹo mặt , đầy bi thương. 

 

"Tiêu Hoài An là kẻ đồng lõa, tuyệt đối thể đưa nhành hoa Diên Vĩ cho giải d.ư.ợ.c!" 

 

Ta thấy sự thù hận kiên quyết trong mắt hai họ, chỉ khẽ lắc đầu: "Ta bao giờ hai cứu Tiêu Hoài An, dẫu nhành hoa Diên Vĩ là của hai , dẫu cứu cũng là lẽ thường tình. Tuy nhiên hoa còn một ngày thì Tiêu Hoài An tuyệt đối để hai yên , cộng thêm loài hoa cực kỳ hiếm , khó tránh khỏi việc những ghé am mấy ngày nay lỡ lời đồn ngoài, nếu xử lý tùy tiện sẽ khiến hận hai , lúc đó cuộc sống càng khó bình yên. Cho nên điều là nhành hoa nên xử trí thế nào, hai cần suy nghĩ cho kỹ."

 

Không cứu thì hủy , còn hủy để dấu vết. Nếu sẽ đắc tội Tiêu gia, những ngày sẽ càng khó sống. 

 

Họ lời thì rơi trầm tư. 

 

Ta cũng khó mà cúng bái bài vị , những ngày tới cũng sẽ tá túc trong am. 

 

Với họ tự nhiên thêm nhiều cơ hội gặp mặt. 

 

Đều là nữ nhi với , cùng từng Việt Như Ngọc trêu đùa nên khỏi cảm thán. 

 

Nghe lời , Chúc Cẩm và Sư Dẫn Tiên , đều thấy trong mắt đối phương hiện lên vẻ thấu hiểu. 

 

Còn về phần , quả thật chẳng gì cả.

 

9

 

Kỳ hạn nửa tháng đến, thể Tiêu Hoài An ngày càng suy kiệt, mấy ngày liền đều triệu chứng thổ huyết, ch.óng mặt nên từ sớm sai đến am đòi giao giải d.ư.ợ.c. 

 

Ta tự nhiên là thật lòng

 

"Giải d.ư.ợ.c từ ngày Việt Như Ngọc đến nhà hành tặc ả trộm , đó ngay mặt ngươi ả ném hố phân, giờ chắc nước phân ngấm tan hết , cũng chẳng còn cách nào khác." 

 

Tiêu Hoài An tin: "Làm thể? Giải d.ư.ợ.c quan trọng như thể Như Ngọc trộm mất? Cứ cho là nàng trộm thật thì nàng rõ cho nàng , nếu nàng thì chắc chắn sẽ ném t.h.u.ố.c ... Giang Ánh Dung, nàng chắc chắn đang trêu đùa ?" 

 

Sắc mặt Tiêu Hoài An lúc vô cùng khó coi, đặc biệt là khi tia hy vọng duy nhất tắt lịm, sắc mặt càng thêm trắng bệch. Việt Như Ngọc cũng ở bên cạnh

 

"Giang Ánh Dung, ngươi đừng đổ hết tội lên đầu , chắc chắn là do ngươi bảo quản , giờ mới tùy tiện bịa một lời dối!" 

 

"Tin tùy các ngươi, tóm giờ trong tay giải d.ư.ợ.c." 

 

"Ánh Dung, nàng đừng loạn nữa, giờ thời gian của còn nhiều, nếu nàng mau giao giải d.ư.ợ.c cho , thực sự sẽ c.h.ế.t mất." 

 

Hắn , ánh mắt đầy vẻ van nài. Còn chỉ bài vị của trong phòng chỉ tay lên trời mà thề. 

 

"Ta lấy danh nghĩa thề, nếu lừa ngươi, cửu tuyền sẽ hồn phách yên!" 

 

Người yêu kính nhất, dẫu tạ thế lâu cũng chẳng cam tâm để bà chịu dù chỉ một chút khổ cực. Huống hồ là cửu tuyền hồn phách yên. 

 

Tiêu Hoài An và quen từ nhỏ, tự nhiên hiểu rõ quan trọng với nhường nào, cũng lời thề của tuyệt đối dối. 

 

"Vậy là giải d.ư.ợ.c thực sự mất ?" 

 

Hắn chậm rãi ngẩng đầu Việt Như Ngọc đang chút hoảng loạn bên cạnh, túm c.h.ặ.t lấy cổ tay ả. 

 

"Việt Như Ngọc, ngươi trộm cái gì trộm? Sao ngươi trộm giải d.ư.ợ.c của , ngươi ném giải d.ư.ợ.c hố phân? Ta đối xử với ngươi như , mà ngươi hại c.h.ế.t !" Tiêu Hoài An đến cuối cùng gần như là gào lên. 

 

"Ta cũng đó là giải d.ư.ợ.c của !" 

 

Việt Như Ngọc rơi vài giọt nước mắt, trưng vẻ mặt đáng thương

 

"Hoài An, thực sự , là do Giang Ánh Dung rõ ràng, nếu cách nào tìm giải d.ư.ợ.c cho , dẫu đổi lấy cái mạng cũng cam lòng!" 

 

"Lời là thật ?" Ta lập tức hỏi vặn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-nu-cqhb/chuong-3.html.]

 

Lời thốt , là lời sáo rỗng nên Việt Như Ngọc tự nhiên là gật đầu chút do dự. 

 

"Nếu thực sự cách, dẫu hy sinh mạng sống cũng nguyện ý." 

 

"Vậy thì thực sự cách đấy." 

 

Ta nhếch môi, ánh mắt hướng về con đường nhỏ u tĩnh hậu viện am ni cô. 

 

"Việt Như Ngọc, ngươi từng hại hai cô nương, một hủy thanh bạch, một hủy dung nhan, họ giờ đều đang tá túc trong chùa , trong tay họ tình cờ t.h.u.ố.c dẫn mà Tiêu Hoài An cần, chỉ cần t.h.u.ố.c dẫn đó cũng thể dựa trí nhớ mà chế giải d.ư.ợ.c. họ hận ngươi, hận ngươi hủy hoại họ, nên chỉ cần ngươi tự sát mặt họ, t.h.u.ố.c dẫn sẽ giao , thấy ?"

 

Nghe thấy lời , sắc mặt Việt Như Ngọc đại biến, ả há miệng nhưng chỉ thể ấp úng. 

 

"Nếu họ t.h.u.ố.c dẫn thì mau lấy ? Hoài An như , họ giờ xuất gia, thể thấy c.h.ế.t cứu chứ?" 

 

Việt Như Ngọc nuốt nước bọt một cái, sang Tiêu Hoài An bên cạnh. 

 

"Huynh yên tâm, nhất định sẽ khiến họ giao t.h.u.ố.c dẫn !" 

 

Nói xong lời Việt Như Ngọc như sợ sẽ tiếp tục ép ả tự sát, vội vàng xách váy chạy về phía hậu viện. 

 

Ta và Tiêu Hoài An cũng bám sát theo . Việt Như Ngọc lao tới nhanh như một mũi tên. 

 

Ả rút nhuyễn kiếm bên hông , c.h.é.m nát hoa cỏ trong vườn mặt họ, nhiều đóa hoa ả giẫm chân, giày xéo thương tiếc đến nát bấy thành bùn. 

 

Việt Như Ngọc kề kiếm cổ Sư Dẫn Tiên. 

 

"Ta các ngươi t.h.u.ố.c dẫn, mau giao đây nếu đừng trách khách khí!" 

 

"Quả nhiên là uy h.i.ế.p dụ dỗ." 

 

Chúc Cẩm khẽ lầm bầm một câu, về phía Tiêu Hoài An cách đó xa. Cùng với Tiêu Vương gia từ phong địa trở về. 

 

Tiêu Hoài An là con độc nhất, Tiêu Vương gia tự nhiên hết sức lo lắng cho đứa con , đường chuyện. 

 

Nay vội vã chạy đến cũng chỉ vì cầu t.h.u.ố.c dẫn. Chúc Cẩm Tiêu Vương gia thở dài một tiếng, chỉ đống hoa nát đất. 

 

"Ta và Dẫn Tiên mấy ngày nay dày công chăm sóc hoa Diên Vĩ vốn là định để cứu Tiêu Thế t.ử, ngờ Việt Như Ngọc xông , rằng c.h.é.m đứt cành hoa, còn dùng chân giày xéo, giờ hoa Diên Vĩ nát thành bùn, chúng cũng còn cách nào khác." 

 

"Ý gì đây?" Tiêu Vương gia nổi trận lôi đình. 

 

Ông gạt phắt Việt Như Ngọc , đống bùn hoa đất, nhiều đóa hoa rơi rụng, giày xéo lẫn bùn đất, cộng thêm mấy ngày nay mưa nên cách nào cứu vãn nữa. 

 

"Không... thể nào." 

 

Việt Như Ngọc tự nhiên hiểu rõ lời Chúc Cẩm , ả vốn định uy h.i.ế.p dụ dỗ, dùng nhuyễn kiếm trong tay khiến hai nữ t.ử yếu đuối sợ hãi mà ngoan ngoãn giao t.h.u.ố.c dẫn, ả còn định lập công với Tiêu Hoài An để bù đắp lầm hủy hoại giải d.ư.ợ.c. 

 

giờ đây, t.h.u.ố.c dẫn duy nhất cũng chính tay ả hủy hoại. 

 

Việt Như Ngọc điên cuồng lắc đầu: "Ta cố ý, chắc chắn là họ! Họ vốn hận nên cố ý giăng bẫy dụ mắc mưu, chắc chắn là như !" 

 

Sư Dẫn Tiên đang , đầy vẻ ấm ức quỳ xuống mặt Tiêu Vương gia. 

 

Vậy nên, bàn dân thiên hạ, tất cả đều tận mắt chứng kiến Việt Như Ngọc rằng. 

 

Để uy h.i.ế.p hai nữ t.ử yếu đuối giao t.h.u.ố.c dẫn mà giẫm nát hoa Diên Vĩ, cũng là hủy con đường sống duy nhất của Tiêu Hoài An. 

 

Vốn dĩ sắp đến đại hạn, còn gắng gượng một thở tìm đến am ni cô, tin giải d.ư.ợ.c hủy, trong lúc vạn niệm câu hôi báo cho

 

Vẫn còn t.h.u.ố.c dẫn duy nhất, nhưng t.h.u.ố.c dẫn một nữa hủy. 

 

Đại hỷ đại bi, Tiêu Hoài An chịu nổi nữa, trực tiếp phun một ngụm m.á.u tươi, đảo mắt một cái ngất lịm .

 

10

 

Tiêu Vương gia vốn là thủ đoạn sấm sét, đây cầm quân đ.á.n.h giặc nên chẳng mấy mặn mà với chuyện nhi nữ tình trường. 

 

Nên đối với nữ nhân hết đến khác hủy sinh cơ của con trai , ông tự nhiên sẽ nương tay. 

 

Trong thủy lao của Tiêu phủ, Việt Như Ngọc giam cầm ở đó, sống bằng c.h.ế.t. Còn về phần Tiêu Hoài An, tỉnh vài

 

Hắn gặp một

 

Ta vốn , nhưng nghĩ chắc cũng là cuối, còn xem thử kết cục hiện tại của Việt Như Ngọc nên dắt theo Chúc Cẩm và Sư Dẫn Tiên cùng

 

Tiêu Hoài An đại hạn gần kề, chỉ trong vài ngày bệnh nhập cao hoang, hai má lõm sâu trong. Thấy , khóe mắt chảy xuống một giọt huyết lệ.

 

Tiếc là đời t.h.u.ố.c hối hận. 

 

Còn , cũng định sẵn là một phu quân đoản mệnh. 

 

Về phần Việt Như Ngọc. 

 

Tiêu Vương gia hận ả thấu xương, nên khi Chúc Cẩm và Sư Dẫn Tiên đề nghị đích xử lý Việt Như Ngọc để báo thù cho chính , Tiêu Vương gia từ chối. 

 

Mối thù của họ tự nhiên để chính tay họ báo thì hơn. 

 

Còn về Tiêu Hoài An sắp đến ngày lâm chung. 

 

Ta bỗng nhớ lời Cốc chủ Dược Vương Cốc : "Nếu kỳ hạn ba năm đến mà uống giải d.ư.ợ.c thì độc tính phát tác sẽ chịu đau đớn giằng xé suốt bảy ngày bảy đêm, sống bằng c.h.ế.t, cuối cùng c.h.ế.t trong nỗi thống khổ tột cùng." 

 

Nghe thôi thấy thật hãi hùng.

 

[HẾT]

Loading...