Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 99: Ngọc Tố ---
Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:21:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vẫn là câu đó, tiên cứ để Thành Vương xông lên phía , chúng quan sát thêm một thời gian.”
Liễu Tư Thông khẽ : “Cũng thể để nàng tiếp tục về phía Ninh Vương.”
Ninh Vương vốn dĩ đủ mạnh mẽ , nếu thêm Chung Nhiễm nữa, thì sẽ cực kỳ bất lợi cho bọn họ.
Liễu Thừa tướng trầm mặc một lúc lâu mới : “Vậy ?”
Liễu Tư Thông khẽ : “Chuyện cứ để tôn nhi lo liệu .”
Mèo Dịch Truyện
“Tư Thông, , phụ nữ đó chút quỷ dị, con đừng tự lao .”
“Tổ phụ cứ yên tâm, tự chừng mực.”
Liễu Tư Thông dậy: “Tổ phụ vẫn nên nghĩ xem, cánh tay của Yến Vương còn thể hồi phục .”
Hắn khẽ thở dài, xoay ngoài.
…
Hoàng thượng dựa chiếc ngai rồng rộng lớn, một lúc lâu cũng lời nào.
Y cũng chuyện bên ngoài, nhất thời cũng cảm thấy phức tạp khó tả.
Lúc , một ám vệ từ chỗ tối hiện , khẽ : “Hoàng thượng, vị xuất hiện ở buổi đấu giá tại Tiên Hạc Lâu, còn dùng giá cao mua một viên Bồi Nguyên Đan.”
Hoàng thượng đột nhiên về phía , một lúc lâu mới nhàn nhạt : “Nàng xuất quan ư? Bảo nàng đến đây một chuyến, cứ là Nhiễm Nhiễm trở về.”
Người gì, nhưng thoắt cái biến mất.
Không lâu , một bóng yểu điệu vô thanh vô tức xuất hiện, tùy ý xuống ghế.
“Ngươi tìm ?”
Hoàng thượng nàng, nhiều năm gặp, nữ t.ử vẫn trẻ trung xinh như , khác gì năm xưa.
Nếu khác biệt, thì là khí tức nàng mạnh mẽ hơn nhiều.
“Nhiễm Nhiễm trở về , nàng nên gặp nàng ?”
Đôi mắt Ngọc Tố nheo , nhưng nhanh chóng giãn , mặt nở một nụ : “Thật ? Tiểu tiểu thư về ? Chuyện là khi nào? Tại ngươi cho báo cho ?”
“Trước đó nàng luôn bế quan, còn cho phép ai quấy rầy.”
Giọng Hoàng thượng nhàn nhạt: “Hoàn cảnh của hai tỷ bọn họ , chỉ nàng mới thể bảo vệ bọn họ.”
“Ngươi Hoàng thượng kiểu gì ? Hai đứa trẻ cũng bảo vệ ? Thảo nào năm đó tiểu thư coi trọng ngươi.”
“Ngươi…” Hoàng thượng tức đến chỉ nàng, tay khẽ run rẩy.
“Hừ! Ngươi bảo vệ , tự nhiên sẽ bảo vệ, cần ngươi bận tâm.”
Trong mắt nàng lóe lên một tia dị sắc, dậy ngoài.
Đợi nàng rời , Hoàng thượng mới vung tay quét bộ tấu chương bàn xuống đất.
Quế công công âm thầm thở dài, lặng lẽ dọn dẹp.
Đều là những vị chủ thể chọc nổi.
Chung Nhiễm khi từ bên ngoài trở về, liền sai hầu mang nước nóng đến cho nàng ngâm .
Tuy tu sĩ dễ dơ bẩn, nhưng hơn mười ngày tắm rửa, nàng vẫn cảm thấy thoải mái.
Ngâm trong nước nóng, nàng nhắm mắt suy nghĩ về con đường phía nên như thế nào.
Rời chắc chắn là rời , nhưng khi nào rời , khi rời thì , trở thành vấn đề mà bọn họ suy nghĩ.
Bọn họ quen thuộc với mảnh đại lục .
Xem , nàng tìm cách kiếm một bản đồ, nghiên cứu kỹ lưỡng xem nơi nào cơ hội lớn nhất để rời khỏi mảnh đại lục .
Chợt, nàng mở bừng đôi mắt, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.
“Ai? Ra đây!”
Đồng thời, nàng nhanh chóng từ trong nước dậy, một bộ quần áo khoác lên , lạnh lùng về phía cửa.
Ngọc Tố từ ngoài cửa bước , nàng một cái, cúi đầu rũ mi: “Nô tỳ Ngọc Tố bái kiến tiểu tiểu thư.”
Chung Nhiễm nheo mắt nàng , phụ nữ cho nàng một cảm giác nguy hiểm.
Linh hồn lực quét qua nàng , thực lực tương tự như Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng giống.
Nếu đoán sai, chắc hẳn là vị cường giả trong Hoàng cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-99-ngoc-to.html.]
“Ngươi là ai? Tìm chuyện gì?”
Nàng khoác kỹ quần áo, cảnh giác Ngọc Tố.
“Nô tỳ là thị nữ cận bên cạnh phu nhân, tên Ngọc Tố, phu nhân lưu để chăm sóc tiểu tiểu thư và tiểu công tử.”
Chung Nhiễm chậm rãi tới bàn xuống, linh lực vẫn luôn quan sát biểu cảm của nàng .
“Phu nhân? Ngươi , chẳng lẽ là mẫu của ?”
“Chính !”
“Nếu ngươi là bên cạnh mẫu , hơn mười năm nay, vì bảo vệ và , mặc cho chúng khác ức hiếp?”
Ngọc Tố khẽ : “Không nô tỳ chăm sóc tiểu tiểu thư và tiểu công tử, mà là năm đó sự tình phức tạp, thể để khác đến sự tồn tại của các vị, chỉ đành mặc cho các vị tự sinh tự diệt.”
“Ồ? Vậy vì bây giờ ngươi xuất hiện?”
“Sự việc cách biệt hơn mười năm, những kẻ từng giám thị sớm rút .”
“Những kẻ đó? Giám thị? Giám thị ai? Lại là ai?”
“Tiểu tiểu thư, những chuyện đó, nhất đừng nên .”
Chung Nhiễm chằm chằm nàng : “Phụ ruột của rốt cuộc là ai?”
Ngọc Tố sững sờ, hiển nhiên ngờ nàng nhạy cảm mà nêu vấn đề , nhất thời đáp lời.
Im lặng hồi lâu mới : “Tiểu tiểu thư, chuyện , hiện tại , đối với vô ích.”
“Ngươi .” Chung Nhiễm đối với nữ nhân một chút cũng tin tưởng nổi, dù nàng là thị nữ cận của mẫu nguyên chủ, nàng cũng tin tưởng .
Một loại bài xích theo bản năng.
“Tiểu tiểu thư, trở về, nô tỳ sẽ theo bên , cứ yên tâm, nô tỳ bảo vệ, ở Thiên Mạc Quốc ngang cũng sợ.”
Chung Nhiễm nảy sinh hứng thú, chỉ chiếc ghế đối diện: “Đi ngang? ít hôm lỡ tay chặt đứt cánh tay Yến Vương, Thừa tướng và Hoàng hậu đều hận thể cho c.h.ế.t.”
“Vậy ngươi xem, nên thế nào?”
Ngọc Tố toát một luồng khí thế cường đại, lạnh lùng : “Chẳng qua chỉ là một quốc Thừa tướng và Hoàng hậu, bọn họ dám đối đầu với tiểu tiểu thư, thì cứ để bọn họ c.h.ế.t đất chôn .”
Chung Nhiễm u u : “ bọn họ đông, đ.á.n.h .”
Tiểu chủ, chương vẫn còn tiếp, xin hãy lật sang trang kế để tiếp, nội dung còn ly kỳ hơn nhiều!
Ngọc Tố chuyện bên ngoài, nếu nàng tin lời dối của Chung Nhiễm.
“Tiểu tiểu thư cần lo lắng, cứ giao cho nô tỳ là .”
“Nếu như , thì giao cho ngươi.”
Chung Nhiễm nhàn nhạt : “ , nếu ngươi ở bên , cứ canh bên ngoài , thích những ở Hầu phủ quấy rầy .”
Biểu cảm của Ngọc Tố khẽ cứng , đó sảng khoái đáp ứng, xoay ngoài, quả nhiên canh gác cửa.
Chung Nhiễm vẫn luôn dùng linh lực quan sát nàng , nên cũng chú ý tới biểu cảm vi diệu đó.
Nàng khẽ nhíu mày, đó nhanh chóng giãn .
Thực lực hiện tại của nàng quả thực vẫn đối thủ của nàng , thì cứ tạm thời giữ nàng bên cạnh, xem nàng giở trò gì.
Bằng một trực giác, nàng cảm thấy nữ nhân đáng tin.
Hay đúng hơn, vì kiếp c.h.ế.t thảm, bây giờ nàng ngoại trừ đại sư và , đối với ai cũng đều ôm thái độ nghi ngờ.
“Ngọc Tố, giúp bưng nước ngoài đổ , nghỉ ngơi.”
Nàng nhàn nhạt , dậy về giường, trực tiếp xuống nghỉ.
Bàn tay trong ống tay áo của Ngọc Tố khẽ siết chặt, nhanh chóng buông lỏng, nhẹ nhàng đáp một tiếng, đẩy cửa , bưng nước bên trong ngoài đổ.
Sau đó, nàng bên cửa, cúi đầu rũ mắt, đang suy nghĩ gì.
Chung Nhiễm bận tâm nàng nghĩ gì, trực tiếp ngủ, nhưng để Tiểu Đỉnh giúp nàng giám sát nữ nhân .
Ở bên ngoài hơn mười ngày, mặc dù tu vi thăng cấp, dù ngủ cũng sẽ ảnh hưởng.
thể và tinh thần vẫn sẽ mệt mỏi, nàng bây giờ vẫn Trúc Cơ, bế quan thực sự.
Ngoài cửa một cường giả canh gác, nàng dù ngủ cũng dám yên tâm ngủ, để Tiểu Đỉnh giám sát là nhất.
--- Đào linh căn cướp huyết mạch? Lũ cặn bã hãy chờ mà run rẩy -