Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 85: Chung Thanh Sơn Bị Đánh ---
Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:21:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Thanh Sơn xem xét kỹ lưỡng, đồ đạc bên trong hầu như vẫn còn nguyên vẹn, cửa sổ cũng dấu vết gì, càng dấu vết giao đấu.
“Nàng sáng sớm ngoài ?”
“Lão gia, nô tài chúng , hỏi cũng ai thấy nàng ngoài.”
“Được , tiếp tục chú ý, nếu tin tức gì, mau báo cho .”
Chung Thanh Sơn hề vui vẻ như đám hạ nhân, ngược , tâm trạng chút nặng nề, một sự nặng nề khó hiểu, rõ .
“Lão gia, Quách tướng quân đến thăm.” Một hạ nhân bước bẩm báo.
Lông mày Chung Thanh Sơn càng cau chặt hơn: “Hắn về kinh ?”
Miệng , nhưng chân bước nhanh ngoài.
Hắn đến cửa, ngoài cửa một đàn ông trung niên, phía là hai cận vệ, mỗi đều tản sát khí nồng đậm.
Người đàn ông trung niên mày kiếm mắt , khí thế phi phàm.
“Ngạo Thiên? Thật sự là ngươi trở về , mau đây, chúng nhiều năm uống rượu t.ử tế .”
Chung Thanh Sơn mặt đầy ý , đón Quách Ngạo Thiên .
Biểu cảm căng thẳng mặt Quách Ngạo Thiên cũng dịu đôi chút, khẽ gật đầu, cùng .
“Ta ngươi đón nàng về , đến xem thử.” Quách Ngạo Thiên quanh co, trực tiếp thẳng.
Sau khi thành, vội vàng về phủ giặt một y phục liền , mặc dù đường phố đủ loại bàn tán và suy đoán ngừng, nhưng để tâm.
Biểu cảm của Chung Thanh Sơn cứng đờ, đó khẽ thở dài.
“Lão ngươi đến muộn , hạ nhân đến báo, nàng , đến giờ vẫn thấy bóng dáng.”
“Ai, nha đầu đó ở nông thôn, tính tình nuôi dã , nửa đêm về nhà, dáng vẻ của một đại gia khuê tú nên ?”
Quách Ngạo Thiên thản nhiên : “Ngươi nuôi nàng như một đại gia khuê tú ?”
Sinh đưa đến nông thôn, còn mong nàng dáng vẻ đại gia khuê tú ư?
Biểu cảm của Chung Thanh Sơn cứng đờ: “Ta đây cũng cách nào? Chuyện năm đó ngươi .”
“Được , đến để ngươi những chuyện , nàng sống ở ? Dẫn qua xem, đợi nàng về.”
Nói xong, đột nhiên khựng : “Nửa đêm về nhà? Ngươi nàng tối qua ở trong phủ ?”
Chung Thanh Sơn tối qua nàng ở trong phủ ? những chuyện đó đều quan trọng, với mà , nàng chính là nửa đêm về nhà.
Mèo Dịch Truyện
“ , ngươi , nha đầu đó từ khi trở về, ít chuyện lớn .”
Hai khách sảnh xuống, sai dâng , : “Hơn nữa, nha đầu đó học võ công từ , trong phủ xằng bậy, đây…”
“Nàng võ nghệ?” Một cách khó hiểu, bóng dáng nha đầu đó hiện lên trong đầu : “Vết đỏ mặt nàng , còn ?”
“Còn, hơn nữa còn đỏ hơn , cũng ảnh hưởng gì đến cơ thể nàng .”
Quách Ngạo Thiên khẽ nheo mắt, chằm chằm : “Năm đó ngươi hứa, sẽ nuôi dưỡng nàng trưởng thành thật .”
Chung Thanh Sơn ưỡn thẳng lưng: “Nàng bây giờ sống ? Ta bạc đãi nàng chỗ nào?”
“Ngươi ngay cả việc nàng ở trong phủ cũng .”
“Hừ! Nàng lớn , thể ngày đêm canh giữ nàng , gì lạ ?”
“Tiểu Yến ? Nó thế nào ?”
Chung Thanh Sơn vui : “Còn thể thế nào? Vẫn thôi chứ.”
Hắn theo lời hẹn nuôi dưỡng hai đứa trẻ lớn lên, Chung Nhiễm đến sang năm cập kê, Chung Yến vài năm nữa nhược quán, còn thế nào nữa?
Hắn bạc đãi họ.
“Nghe ngươi ép nàng xung hỉ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-85-chung-thanh-son-bi-danh.html.]
“Là ép ? Hôn sự của nàng do định đoạt.” Chung Thanh Sơn hừ lạnh, còn ấm ức đây.
Quách Ngạo Thiên lạnh lùng : “Nàng mới mười bốn tuổi, ngươi nên ép nàng .”
Chung Thanh Sơn nổi giận: “Là ép ? Ngươi thì tìm Hoàng thượng mà , là quản phi tần hậu cung, để Tiêu Quý Phi kiêu ngạo, ngang ngược, mà nghĩ chuyện xung hỉ tổn âm đức như .”
Hắn giận đến mức năng kiêng nể, mắng cả Hoàng thượng và Tiêu Quý Phi.
Vốn dĩ tất cả sai lầm đều ở chỗ, Tiêu Quý Phi tin lời khác cho Ninh Vương xung hỉ, Ninh Vương bộ dạng như , chỉ thể đón nàng về thôi.
Nếu còn thấy nàng nữa là, dù nuôi nàng đến tuổi trưởng thành là , nhất định ở bên cạnh.
“Đồ của Thanh Nhiễm ? Ngươi giao cho nàng ?”
Chung Thanh Sơn mặt , : “Ngươi kinh đến đây ? Những chuyện lớn gần đây, ngươi một chuyện cũng từng đến ?”
Quách Ngạo Thiên quả thật từng : “Xảy chuyện gì?”
“Ngươi phát hiện phủ của gì khác lạ ?”
“Không.”
Hắn mười năm về kinh , phủ của rốt cuộc gì khác lạ chứ?
Chung Thanh Sơn: “……Ta thật sự hiểu rốt cuộc phủ của chọc thứ gì, cả phủ vét sạch, tất cả thứ đều còn nữa.”
“Cái gì?” Quách Ngạo Thiên trừng lớn hai mắt, tỏa một cỗ sát khí vô hình: “Tất cả thứ đều còn nữa? Rốt cuộc là ngươi ăn kiểu gì? Một Hầu phủ lớn như , nuôi là phế vật ?”
“Sẽ là ngươi nuốt chửng những thứ đó, cố ý bày nghi vấn chứ?”
Chung Thanh Sơn:……
Hắn tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống, trừng mắt chằm chằm : “Quách Ngạo Thiên, năm đó ngươi thua , bản lĩnh thì ngươi tìm nàng .”
“Cho dù thật sự là nuốt chửng những thứ đó, ngươi thể gì ?”
Quách Ngạo Thiên bỗng nhiên vỗ bàn dậy, hình lóe lên đến bên cạnh Chung Thanh Sơn, một tay túm lấy cổ áo , một quyền giáng thẳng mặt .
“Chung Thanh Sơn, ngươi tìm c.h.ế.t!”
Hắn đầy sát khí, một quyền nện mặt Chung Thanh Sơn, đ.á.n.h cho đầu ngửa , mặt nổi lên một vết bầm tím.
Quách Ngạo Thiên vì mà buông tay, cứ thế tóm lấy mà đ.á.n.h một trận.
Chung Thanh Sơn chống trả, nhưng chỉ là một Hầu gia quen sống an nhàn sung sướng, là đối thủ của một như Quách Ngạo Thiên, kẻ từng xông pha chiến trường?
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên tục vang lên, dọa cho quản gia dẫn xông , xông tới giúp đỡ.
Hai thị vệ do Quách Ngạo Thiên mang đến cũng là cao thủ trong quân, sát khí tỏa từ họ khiến bọn họ dám động đậy.
Những chủ t.ử còn của Hầu phủ nhận tin tức liền vội vã chạy đến, Chung Lão phu nhân thấy cảnh tượng , tức đến mức oa oa kêu to.
“Kẻ họ Quách , ngươi mau dừng tay! Ngươi lên cơn điên gì ? Người , mau kéo bọn chúng , đ.á.n.h nữa là sẽ xảy chuyện đó!”
Chỉ là, một đám đó, thể nào đến gần.
Quách Ngạo Thiên thực hề lấy mạng Chung Thanh Sơn, mỗi tay của đều chừng mực, chỉ khiến đau đớn đến sống bằng c.h.ế.t.
Sau khi Lão phu nhân mở miệng, đá thêm hai cước , đó mới dẫn rời .
Chung Lão phu nhân vội vàng lao tới đỡ Chung Thanh Sơn dậy, thấy vết m.á.u chảy từ khóe miệng , càng thêm hoảng hốt.
“Mau, mời đại phu, , mời thái y, mau chóng mời thái y!”
“Nghiệt chướng! Kể từ khi cái nghiệt chướng trở về, phủ lấy một ngày bình yên! Trời ơi, mau giáng xuống một đạo thiên lôi, đ.á.n.h c.h.ế.t cái tai tinh đó !”
Lão phu nhân lớn, tiếng đầy sự sụp đổ.
Từ khi Chung Nhiễm trở về, phủ từng một ngày yên .
---