Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 7: Tâm Ma? ---

Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:20:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nàng tổ mẫu con nhốt , hạ dược, thoát . Đợi khi nàng gả Vương phủ, nhanh sẽ c.h.ế.t thôi.”

 

Trong đôi mắt Trần thị cũng đầy vẻ âm trầm: “Đợi khi nàng c.h.ế.t, nương sẽ phái đào nàng lên lột da rút gân, nghiền xương thành tro.”

 

Nếu bây giờ để nàng c.h.ế.t thì thật quá dễ dàng cho nàng . Vả , còn cần con gái của gả xung hỉ nữa.

 

Nàng phát huy tác dụng của con tiện nhân đó đến mức tối đa.

 

Tâm trạng của Chung Đại Nhi lúc mới khá hơn một chút, nàng chuyển sang lo lắng vết thương mặt: “Nương, khi nào thì tìm Tuyết Ngọc Cao? Yến tiệc ngắm hoa của Thành Vương phủ cuối tháng, nữ nhi thể tham gia ?”

 

Ninh Vương phế , nàng nghĩ cách khác.

 

Mấy vị Vương gia gần như mỗi một vẻ, nàng vẫn cần tiếp xúc một thời gian để xem xét kỹ lưỡng.

 

“Yên tâm, đại phu , t.h.u.ố.c liền sẹo do ông điều chế cũng thể vết thương mặt con mờ . Đến lúc đó đeo mạng che mặt, ai thể ?”

 

Chung Đại Nhi bình tĩnh hơn một chút, nhớ tới việc Chung Nhiễm đòi gả trang cùng gia sản, nàng vội vàng hỏi dồn.

 

Những thứ gả trang đó, nàng sớm coi là của , thể để con tiện nhân cướp chứ?

 

Trần thị lượt trả lời, giọng hiếm hoi dịu dàng và từ ái.

 

Hai con chuyện một lúc lâu, Trần thị ở cùng nàng dùng bữa tối, uống thuốc, dỗ nàng ngủ mới rời khỏi phòng.

 

Đứng bên ngoài, trời tối sầm, trong mắt nàng bùng lên ngọn lửa giận dữ.

 

 

Đêm đó, một bóng dáng nhỏ bé màu trắng như quỷ mị xuyên qua Hầu phủ.

 

Nguyên chủ từ nông thôn trở về Hầu phủ lâu, khi trở về cũng cấm túc trong cái viện đổ nát , căn bản quen thuộc Hầu phủ.

 

Tuy nhiên, khi trở về, nàng từng đến viện của lão phu nhân và Trần thị thỉnh an, nên nàng đường.

 

Nàng tiên là viện của lão phu nhân, nơi đó lớn nhất và xa hoa nhất, nghĩ rằng đồ cũng nên là nhiều nhất.

 

Nàng nhẹ nhàng lẻn , kinh động đến các ma ma trực đêm, lặng lẽ thu tất cả đồ đạc bên trong Thần Đỉnh.

 

Trong Thần Đỉnh tự thành gian, chỉ là, kiếp ở thế giới , thứ theo đuổi là sự thăng cấp tu vi và thực lực mạnh mẽ.

 

Những thứ thường ngày đều dùng để tu luyện, nên gian bên trong Thần Đỉnh luôn trống rỗng.

 

Dù nàng coi trọng những vật phàm tục , nhưng nàng cũng cho nhà họ Chung sống yên .

 

Chúng xem trọng những thứ ? Vậy thì nàng sẽ mang hết, xem xét xử lý thế nào.

 

Bây giờ nàng đang ở trong cõi phàm tục như , tài nguyên tu luyện cần nhiều tài phú, chắc là sẽ dùng .

 

Sau khi thu tất cả thứ trong phòng, bao gồm cả bàn ghế, Thần Đỉnh, nàng từ từ về phía giường.

 

Trong bóng tối, nơi đó lờ mờ phát một ánh vàng.

 

Mèo Dịch Truyện

Nàng nhẹ nhàng vén màn trướng, trong bóng tối rõ lắm, nhưng chiếc gối bằng vàng chói mắt lấp lánh.

 

Lão thái bà , mà dùng vàng để đúc một cái gối, đúng là xa xỉ quá mức.

 

Nàng nâng tay, nhẹ nhàng nhấc đầu lão phu nhân lên, thu chiếc gối vàng Thần Đỉnh.

 

Đặt lão phu nhân xuống, nàng sờ thấy chiếc chăn đắp mềm mại thoải mái, nàng tiện tay cũng thu Thần Đỉnh.

 

Nhìn lão phu nhân đang ngủ say, trong lòng nàng một giọng gào thét bảo nàng g.i.ế.c c.h.ế.t bà .

 

Những đều là kẻ ức h.i.ế.p nguyên chủ, đều đáng c.h.ế.t.

 

Nàng từ trong những thứ thu Thần Đỉnh, tìm một cây kéo, trong mắt lóe lên một tia độc ác, định hung hăng đ.â.m xuống, nhưng trong đầu hiện lên một giọng khác.

 

“Ngươi sẽ bước đại đạo thênh thang, thể tâm ma khống chế bản . Mau tỉnh , báo thù còn nhiều cách khác.”

 

“Ngươi bậy! Người tu hành khoái ý ân cừu, đây đều là kẻ thù, lẽ g.i.ế.c sạch chúng.”

 

“Chẳng qua là một lão già tay tấc sắt, ngươi gọi đây là khoái ý ân cừu ư? Ngươi rõ ràng là ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, là hành vi của kẻ yếu, thể xa hơn nữa?”

 

Chung Nhiễm giật , dần dần hồn.

 

Người tu hành quả thật nên khoái ý ân cừu, nhưng cái gọi là khoái ý, là đối với những thực lực ngang bằng với , hoặc mạnh hơn , thông qua những khiêu chiến để bản trưởng thành nhanh hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-7-tam-ma.html.]

 

G.i.ế.c c.h.ế.t những như thế , quả thực sẽ vấy bẩn đại đạo thênh thang của nàng .

 

Định thu hồi cây kéo, nhưng chợt thấy mái tóc bạc đầy giường, trong mắt nàng hiện lên sự tàn bạo.

 

Tội c.h.ế.t thể miễn, nhưng tội sống khó thoát.

 

Cây kéo trong tay "cạch cạch" mấy tiếng, cắt loạn xạ tất cả những sợi tóc mà nàng thể thấy.

 

Trên giường tràn ngập tóc bạc dài, kiệt tác của , nàng chút chê bai.

 

“Ngại quá, tay còn non, cái tiếp theo chắc sẽ hơn.”

 

Nàng khẽ lẩm bẩm, đ.á.n.h giá hai mắt, nhẹ nhàng cắt chiếc áo lót lão phu nhân, từ cổ áo dọc theo hai bên tay áo, và cắt mấy nhát ga trải giường.

 

Thu gọn cây kéo, nàng nhanh chóng ngoài, lục soát mấy căn phòng bên cạnh, xác nhận còn gì thể thu dọn nữa, mới đến một sân viện khác.

 

Tóc của hầu hạ, nàng rảnh mà giúp chúng cạo.

 

Nàng còn bận lắm.

 

Viện của lão phu nhân xa viện của Hầu gia Chung Thanh Sơn, nàng lặng lẽ lẻn , bên trong tắt đèn ngủ.

 

Nàng chần chừ, khi bên trong thèm , liền thu tất cả đồ đạc bày biện trong phòng Thần Đỉnh.

 

Nàng mặc kệ là thứ gì, dù cũng thu hết, ngày mai khi bọn họ tỉnh dậy với vẻ mặt kinh hãi, chắc hẳn sẽ thú vị ?

 

Sau khi thu dọn xong, nàng dừng một chút đến bên giường, một luồng khí tức dâm loạn thoang thoảng tỏa , khiến nàng vô cùng ghét bỏ.

 

Nghĩ đến giường thể là một cảnh xuân cung sống, cuối cùng nàng cũng vén màn trướng, lẻn , về phía hoa sảnh, phòng ốc bên cạnh, thu tất cả đồ đạc, bao gồm cả bàn ghế, gian.

 

Trần thị ở chỗ Chung Thanh Sơn, nghĩ rằng viện của nàng phòng cũng sẽ lỏng lẻo hơn.

 

Kết quả khi nàng lẻn , phát hiện Trần thị đang ngủ trong phòng của .

 

Chương kết thúc, mời bấm trang kế tiếp để tiếp!

 

Hơn nữa, vì ban ngày đánh, đó dỗ dành Chung Đại Nhi, nàng mệt mỏi rã rời, ngủ cực kỳ say.

 

Chung Nhiễm tiên thu tất cả đồ đạc Thần Đỉnh, thấy chiếc chăn chất liệu đặc biệt giường, để đề phòng lát nữa tóc bẩn, nàng cũng thu Thần Đỉnh, đó mới cắt loạn xạ mái tóc của nàng .

 

Có kinh nghiệm đầu, thứ hai càng thuận tay hơn.

 

Phần tóc phía nàng cắt ngắn nhất, phần tóc phía nàng lười nhấc đầu lên, trực tiếp cắt loạn xạ mấy nhát phần tóc thể thấy.

 

Ngay cả áo lót nàng cũng cắt hai nhát, nàng hình dung cảnh nàng tỉnh dậy sáng mai sẽ kinh hãi đến mức nào…

 

Lại đến các phòng bên cạnh, một lượt thu dọn sạch sẽ.

 

Kết quả nàng còn phát hiện Chung Đại Nhi, nàng lập tức hứng thú càng đậm.

 

Hình dung một quý nữ mặt hủy dung, đầu tóc bù xù, chỉ sợ sẽ lâu dám gặp khác ?

 

Nàng liền thu dọn luôn đồ dùng giường, đó bắt đầu giúp nàng cắt tóc.

 

Chung Đại Nhi dù cũng là tiểu thư, nàng cắt cũng cẩn thận hơn.

 

Cạo sạch phần tóc phía , chừa một sợi nào, phần tóc trải giường cũng nàng cắt đứt hết.

 

Cuối cùng, thấy đôi lông mày lá liễu tinh xảo của nàng , nàng cũng tiện tay giúp nàng cạo sạch.

 

Chuẩn cạo bên còn , nàng bỗng dừng , quanh, đó bật tiếng động.

 

Hình như như , hơn thì ?

 

“Ừm, chắc là, đủ để ngươi cả đời khó quên .”

 

Nàng lẩm bẩm trong lòng một câu mới ngoài chuẩn rời .

 

Trước khi rời , nàng chợt nhớ tới lông mày của Trần thị, lặng lẽ lẻn , cạo sạch lông mày của nàng .

 

Con gái là lông mày trái, là lông mày , khéo thành một cặp.

 

--- Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Chờ Run Rẩy Đi -

 

 

 

Loading...