Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 39: Ngươi Muốn Chết Sao? ---

Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:20:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chung Nhiễm một vòng, quả nhiên sửa sang phục hồi nguyên trạng.

 

Tốc độ của những kẻ nhanh như ? Hầu phủ còn nhiều tiền tài đến thế ư? Nếu thì thể nhanh chóng việc ?

 

Bước phòng, bên trong ngoài một chiếc giường , còn bổ sung thêm bàn ghế, nhưng là kiểu dáng đơn giản, còn một tủ quần áo, bên trong bày ít y phục phù hợp cho nàng mặc, nhưng bất kể là chất liệu vải kiểu dáng, đều thời.

 

Nàng đối với việc ăn mặc kỳ thực quá bận tâm, đồ mặc là .

 

Ở riêng nơi cũng , gì cũng thuận tiện.

 

Xem một lượt xong, nàng về phía viện của Trần thị.

 

Bà v.ú bên ngoài viện của Trần thị thấy nàng đến, giật nảy : "Đại, Đại tiểu thư, , đến đây?"

 

Có hạ nhân vội vàng chạy trong thông báo cho Trần thị: "Phu nhân, Đại tiểu thư về phía ."

 

Trần thị chợt phắt dậy: "Có chuyện gì ? Không bảo sửa sang bên đó cho nó ở ?"

 

Trời đất , thấy Chung Nhiễm bây giờ, nàng quả thực là một bụng tức giận.

 

Đặc biệt là khi ăn cơm, nàng ở đó, hai con các nàng chỉ thể ăn phần nàng ăn thừa.

 

"Bên đó sửa xong ạ, nãy Vương quản sự cũng với bọn họ, mắt thấy nàng về phía đó mà."

 

Bà v.ú cũng đau đầu, các nàng căn bản dám ngăn vị chủ nhân , đó chính là động tay cái là thể khiến trọng thương, hoặc g.i.ế.c .

 

Các nàng đều thăm Quan bà v.ú , tay chân đều phế, đại phu thể chữa khỏi.

 

Quản gia còn thê t.h.ả.m hơn, nàng một cước đá trúng nội tạng, còn thương cả xương cột sống nữa chứ.

 

Đáng tiếc là lúc đó Quan bà v.ú hai nàng bắt quả tang phóng hỏa, cũng cách nào trực tiếp giao nàng cho quan phủ, cái thiệt thòi ngậm bồ hòn ngọt chỉ thể nuốt xuống mà thôi.

 

Trần thị cho đưa hai bà v.ú khỏi phủ, còn về quản gia ư? Chung Thanh Sơn cũng cho đưa y ngoài .

 

Cái tên Chung Nhiễm , trong mắt đám hạ nhân, chính là một ác ma g.i.ế.c chớp mắt, còn là một ác ma mang danh tai họa, ai dám ngăn nàng chứ?

 

Chung Nhiễm giọng mang ý , đầy vẻ vui thích: "Ơ? Ta ở đây chào đón đến ? Còn di nương đích nghênh đón ư?"

 

Trần thị chữ "di nương" trong miệng nàng chọc tức đến suýt ngã quỵ, chỉ nàng run rẩy mở miệng: "Ngươi quá càn rỡ! Ta bây giờ là đương gia chủ mẫu, ngươi gọi một tiếng mẫu ."

 

Chung Nhiễm thèm để ý, trong: "Mẫu ? Mẫu của qua đời khi chúng chào đời , ? Hóa một c.h.ế.t? Điều thể giúp ."

 

"Ngươi..." Trần thị thái độ bất cần của nàng chọc tức đến nỗi, liên tục lùi về hai bước.

 

Nàng quyết định xoay quanh chuyện với nàng nữa, nếu sớm muộn gì cũng nàng chọc tức đến c.h.ế.t.

 

"Ngươi đến đây gì?"

 

Chung Nhiễm đương nhiên : "Đương nhiên là ăn cơm , bên đó tuy sửa sang xong, nhưng bên đó cơm, ăn cơm chứ."

 

Trần thị thiếu chút nữa trực tiếp tức đến hộc máu, nàng cho sửa sang bên đó cho nàng?

 

Chính là thấy nàng nữa, cùng nàng đồng bàn ăn cơm!

 

Mèo Dịch Truyện

Bị nàng ăn mất, hai con các nàng còn gì để ăn chứ?

 

"Ngươi về , sẽ lập tức cho mang tới cho ngươi." Nàng ôm ngực, tức giận nhẹ.

 

Chung Nhiễm lắc đầu: "Ta cần, đồ bọn họ mang tới ngon, vẫn là đồ chỗ ngon hơn, sẽ ăn ở chỗ ."

 

"Đừng keo kiệt như chứ? Chẳng chỉ là ba bữa một ngày ? Người bây giờ là đương gia chủ mẫu, cẩn thận lời đồn đãi ngoài ngược đãi đích nữ."

 

"Phải , những lời đồn đại về bên ngoài, đều là sai truyền ?"

 

"Ta , chấm dứt những lời đồn đãi đó, cách nhất là tin tức lớn hơn để bọn họ bàn tán, thì bọn họ sẽ còn để ý nữa ?"

 

"Người xem, loại tin tức nào, thể khiến bọn họ chuyển hướng đây?"

 

Nàng liếc mắt mỉm với Trần thị, thèm để ý đến ả nữa mà bước hoa sảnh.

 

Chung Đại Nhi đang bên trong, bàn bày đầy một bàn mỹ vị, nhưng các nàng vẫn dùng bữa.

 

Nàng trở về đúng lúc, chính là giờ dùng bữa trưa.

 

“Ối chà? Đại Nhi cũng ở đây ? Sao còn sai mang cho một bộ chén đũa đây?”

 

Nàng trực tiếp xuống bàn, nhàn nhạt cất lời.

 

Mấy ma ma thị hầu nhất thời chôn chân tại đó, nên mang chén đũa cho nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-39-nguoi-muon-chet-sao.html.]

 

Chung Đại Nhi mất một lúc lâu mới kiềm chế lửa giận đang bùng lên trong lòng, mặt nở một nụ còn khó coi hơn cả .

 

“Sao còn mau thêm chén đũa cho tỷ tỷ?”

 

“Tỷ tỷ chê thức ăn trong phủ ngon ? Chốc nữa mẫu sẽ dặn dò hạ nhân, chúng dùng bữa gì, tỷ tỷ cũng sẽ dùng bữa đó, chứ?”

 

Trời đất nàng tốn bao nhiêu sức lực mới kiềm chế tính khí của , ép bản bình tĩnh .

 

Mẫu đúng, nàng và tiện nhân căn bản cùng một đẳng cấp, nàng sớm muộn gì cũng sẽ gả hoàng thất, trở thành hoàng hậu một nước.

 

Mà tiện nhân , sớm muộn gì cũng sẽ c.h.ế.t, nàng hà tất so đo với một kẻ c.h.ế.t?

 

Hôm nay Ninh Vương đích đến Hầu phủ quan tâm các nàng, khiến lòng nàng dâng lên vô vàn hy vọng.

 

Mặc dù cuối cùng nàng gặp Ninh Vương, nhưng nghĩ bụng chắc chắn là do nàng bệnh, tiện gặp khách, tin tức truyền đến tai , nên mới đến thăm nàng.

 

Một khi định là của hai thế giới, nàng hà tất chấp nhặt với ả nữa? Cho ả ăn vài bữa ngon thì ?

 

Thấy nàng lên tiếng, tỳ nữ mới dám vội vàng thêm một bộ chén đũa, Trần thị lúc cũng trở xuống.

 

“Nhiễm Nhiễm, là mẫu lỡ lời…”

 

“Ngươi cứ c.h.ế.t như ?” Chung Nhiễm cắt ngang lời ả.

 

Trần thị: …

 

Sắc mặt mới điều chỉnh một cách khó khăn, đen như đáy nồi.

 

Tiện nhân luôn bản lĩnh, ba hai câu khơi lên lửa giận trong lòng ả.

 

Chung Đại Nhi ấn tay Trần thị, khẽ lắc đầu.

 

Chung Nhiễm thèm các nàng nữa, tự ung dung ăn uống.

 

Chương vẫn hết, mời quý vị bấm trang kế tiếp để tiếp tục những nội dung hấp dẫn phía !

 

Nàng ăn nhanh, như gió cuốn mây tan.

 

Hai con Trần thị cái cách nàng ăn uống như , còn nuốt trôi ?

 

Chỉ ngừng c.h.ử.i rủa trong lòng, quả nhiên là đồ dân đen lớn lên ở thôn quê, từng thấy đời, từng ăn món ngon.

 

“Món ăn ở chỗ dì nương đây quả nhiên ngon miệng. Tối nay sẽ đến, phiền hai con các ngươi dùng bữa nữa.”

 

Chung Nhiễm ăn no xong mới đặt đũa xuống, mãn nguyện một câu rời .

 

Mãi đến khi nàng rời , Chung Đại Nhi mâm cơm còn đầy thức ăn thừa bàn, tức đến thể mềm mại run lên bần bật, mất một lúc lâu mới kìm bản hất tung bộ chén đũa bàn xuống đất.

 

Chung Nhiễm ban ngày cũng gì để , đơn giản là trở về Đại Lan Uyển ngủ.

 

Nằm giường, một lúc lâu ngủ .

 

Nàng nhớ những lời , nhớ đến Trần thị, đôi mắt hằn lên vẻ sắc lạnh.

 

Nàng tùy tiện g.i.ế.c những kẻ khả năng phản kháng , để tăng thêm tội nghiệt của , gây phiền phức cho việc độ kiếp .

 

g.i.ế.c, nghĩa là thể báo thù.

 

Đối với những phàm , hủy tất cả những gì họ trân trọng nhất, còn khó chịu hơn cả việc g.i.ế.c c.h.ế.t họ.

 

Chung Đại Nhi một lòng gả hoàng thất, leo lên vị trí đó, thì nàng nên giúp nàng thế nào đây?

 

Ừm, vị Vương gia nào đó đến hôm đó thật đáng ghét, chi bằng nàng chút việc thiện, giúp đỡ các nàng ?

 

Chỉ là, việc nên giúp thế nào đây?

 

Nàng nhíu mày suy nghĩ một lúc cũng kết quả, trong lúc mơ màng nàng ngủ .

 

Buổi chiều thức dậy thấy vô vị, nàng lang thang trong phủ.

 

Thấy nàng , tất cả hạ nhân đều vô thức tránh sang một bên, sợ nàng chú ý tới.

 

Chung Nhiễm mãi thì đến viện của Lão phu nhân, nàng mới chợt nhớ , hình như mấy ngày nàng gặp Lão phu nhân, thật là bất hiếu mà.

 

Nghĩ đoạn, nàng bước viện của Lão phu nhân.

 

---

 

 

 

Loading...