Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 210: Mẫu Nữ Chia Cách ---
Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:23:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lúc lâu, Hoàng Thu Hà : “Duyên nhi, thật , quen nàng ? Vừa vẻ mặt của biểu lộ tất cả .”
Hoàng Thu Duyên do dự một lúc mới : “Ta thật sự quen nàng , nhưng gặp con linh miêu của nàng .”
“Lúc , là con linh miêu của nàng gửi thư cho , cho tối nay lẽ sẽ cơ hội trốn thoát.”
Hoàng Thu Hà nhướng mày cao cao, trong mắt lóe lên một tia dị quang: “Ý của là, chẳng lẽ việc Hoàng gia mất trộm, là do các nàng ?”
Hoàng Thu Duyên khẽ lắc đầu: “Với tu vi thực lực của các nàng , thể chuyện như , chỉ là các nàng thể vô tình mưu tính, cho nên mới cho thời cơ đó.”
Hoàng Thu Hà cũng đồng tình, bốn tuổi còn lớn hơn nàng, cho dù thiên tài đến mấy, cũng thể từ Hoàng phủ trốn thoát .
“Nếu là nàng chỉ dẫn chúng trốn thoát, cùng nương ở đây ẩn thế, cùng các nàng rời , chúng cũng thể yên tâm.”
“Tỷ tỷ.”
“Duyên nhi, tỷ tỷ tự , thiên phú như , theo các nàng cũng sẽ liên lụy , ở chăm sóc mẫu .”
Hoàng Thu Duyên trầm mặc nữa, nàng cũng quả thật yên lòng nương , tỷ tỷ ở , dường như cũng .
Hai chị em trầm mặc xuống, cho đến khi hạt mưa bên ngoài dần nhỏ , trời dần sáng.
Sau khi trời sáng, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “Cô nương, các nàng dậy ? Chúng qua dọn dẹp nấu cơm đây.”
Bên ngoài vang lên giọng của một lão phụ nhân, nàng dẫn theo hai phụ nữ trung niên và một thiếu nữ, trong tay xách đủ loại thức ăn.
Những thứ đều là nàng mua từ hàng xóm, chính là để chiêu đãi t.ử tế những quý nhân .
Chỉ là thuê ở một đêm, cho mười lạng vàng a, khách quý như , các nàng mà tìm?
Chung Nhiễm dậy mở cửa, khẽ : “Tằng nãi nãi, các sớm thế?”
“Tối qua ngủ ngon ? Chúng nhà quê đều quen , phiền đến nàng chứ?”
Lão phụ nhân hì hì dẫn nhà bếp cơm hộp, nàng A Sinh thể ăn, cho nên đổi ít thịt lạp về nấu cơm.
Chung Nhiễm: “Rất .”
Nàng mái hiên, bầu trời mờ ảo phương xa xuất thần.
Tuy rằng mưa tạnh, nhưng nước trong khí vẫn còn đậm đặc, phương xa một mảnh xám xịt.
“Nhiễm Nhiễm, ngủ thêm một lát?”
Mục Cẩn Ninh từ trong phòng , y cùng A Sinh một phòng, Chung Yến một một phòng.
Tuy rằng y hiện tại thể khống chế lực thôn phệ , nhưng A Sinh vẫn thích ở cùng y.
“Sư , về phía thâm sơn bên , cảm thấy chút đúng ?”
Ánh mắt Chung Nhiễm ngẩn ngơ phương xa, giọng khẽ, gần như thấy.
Mục Cẩn Ninh ngẩng đầu tới, phương xa hẳn là một dãy núi, trong dãy núi cao thấp nhấp nhô, vì buổi sáng, vì mưa qua, đỉnh núi là từng mảng mây mù xám trắng.
Điều vốn dĩ gì đặc biệt, nhưng trong những đám mây mù xám trắng , ẩn ẩn mang theo từng tia hắc vụ.
Hắc vụ?
Trong mắt lóe lên tia suy tư: "Chúng lát nữa xem ?"
Nơi đây quả thực chút bất thường, tại trong màn sương cả hắc vụ?
Chung Nhiễm khẽ gật đầu, tinh thần thám hiểm của nàng vẫn còn đó.
Nếu gặp thì thôi, gặp thì tuyệt nhiên lý do gì để bỏ lỡ.
Chung Yến lúc cũng dậy, thấy liền bước tới: "Tỷ tỷ, hôm nay chúng tiếp tục lên đường ?"
"Ừm." Chung Nhiễm đáp: "A Sinh vẫn dậy ? Kêu dậy, chúng ăn xong ."
Hoàng Thu Duyên dỗ dành mẫu ăn đan dược, thấy sắc mặt bà rõ ràng hơn nhiều, nàng mới yên tâm phần nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-210-mau-nu-chia-cach.html.]
"Mẫu , con ở bầu bạn với , Duyên nhi và Tiểu Nhiễm cùng kết bạn là ."
Tâm trạng Hoàng Thu Hà hôm nay dường như , nàng đỡ mẫu dậy ngoài.
Hoàng mẫu lo lắng cho tiểu nữ nhi, trách móc nguýt nàng một cái: "Sao con yên tâm để cùng lạ như ?"
"Mẫu , lạ , là quen mà, dù đừng lo lắng nữa."
Trời sáng hẳn, nàng mới thể tỉ mỉ quan sát Chung Nhiễm. Ngũ quan của nàng tinh xảo, giữa đôi mày khóe mắt hai phần quen thuộc.
Lại liên tưởng đến chuyện ở Vân thành ngày , trong lòng nàng một suy đoán táo bạo.
Tuy nhiên, suy đoán nàng giấu kín trong lòng, cho Hoàng mẫu .
Hoàng mẫu hai chị em, Chung Nhiễm ở phía bên .
Tối qua ánh sáng lờ mờ rõ, hôm nay kỹ , cô gái quả thật xinh tinh tế, tuy đến mức tuyệt sắc khuynh thành, nhưng cũng hề kém cạnh nữ nhi Thu Duyên của bà.
Thấy nàng tuổi còn nhỏ hơn nữ nhi của , hẳn là tiểu thư nuông chiều, bảo bọc mà lớn lên ở nhà nào đó.
Bà tới, khẽ : "Đêm qua may nhờ tiểu thư thu nhận, mới giúp chúng thoát khỏi cảnh mưa bão ướt."
Chung Nhiễm khẽ lắc đầu: "Không cần khách khí."
Hoàng mẫu cùng nàng trò chuyện một lúc, chỉ nàng tên là Chung Nhiễm, còn những thông tin khác thì hỏi gì thêm.
Chung Nhiễm bây giờ còn là bông hoa trong nhà kính của kiếp , nàng luôn lòng đề phòng với bất kỳ ai, sẽ dễ dàng tiết lộ phận của .
Sau đó, ba con họ bàn bạc quyết định, Hoàng Thu Duyên sẽ cùng Chung Nhiễm và nhóm nàng đến Tần thành ẩn náu một thời gian, đó sẽ chuyển hướng đến Thánh Địa.
Hoàng mẫu và Hoàng Thu Hà ở đây sống ẩn dật, chờ Hoàng Thu Duyên về tìm họ.
Ăn uống đơn giản xong, bốn Chung Nhiễm, đúng, bây giờ thêm cả Hoàng Thu Duyên là năm , cùng rời khỏi làng.
Hoàng mẫu ở giao thiệp với dân làng, ở gần chân núi còn một căn nhà trống tồi tàn, liền nhờ dẫn bà tìm trưởng thôn mua đất.
Quay , thấy đại nữ nhi cứ về hướng tiểu nữ nhi rời , bà khỏi cảm thấy chút buồn.
"Hà nhi, chúng thôi."
Hoàng Thu Hà lúc mới hồn, đáp: "À, , mẫu , chúng thôi."
Hoàng Thu Duyên đến bên cạnh Chung Nhiễm, đường nàng vô cùng trầm mặc.
Chỉ là, càng , nàng càng phát hiện hướng đúng, nhất thời thầm kinh hãi.
"Nhiễm Nhiễm, đây là đường đến Tần thành ?"
" là , chúng sâu trong núi để khám phá một chút, nếu gấp gáp, cũng thể ."
Hoàng Thu Duyên sâu trong núi khám phá, nhất thời cũng tinh thần phấn chấn: "Ta cùng các /tỷ."
Từ nhỏ nàng trắc nghiệm thiên phú tồi, luôn gia tộc coi trọng, bản cũng nỗ lực tu luyện.
Nếu vì thiên phú kém, tu vi tiến triển nhanh chóng, e rằng vị trí chủ mẫu của mẫu , sớm phụ sủng diệt thê đoạt mất .
Gia gia coi trọng thiên phú của nàng, một ngày nàng thể dẫn dắt chi mạch của họ vươn lên, cao tầng gia tộc coi trọng.
Chỉ là ngờ, khi tin tức nàng tấn thăng Luyện Khí đỉnh phong truyền , dẫn đến tai họa như .
Mấy ngày đó cùng mẫu và tỷ tỷ chạy trốn, nàng thời gian suy nghĩ nhiều.
Lúc thoát khỏi mẫu và tỷ tỷ, nàng đột nhiên cảm thấy bớt một tầng gông cùm, cũng ngao du một phen ở thế giới bên ngoài.
Mèo Dịch Truyện
Cho nên, sâu núi thám hiểm, nàng lập tức phấn khích.
Trong núi sâu cũng dễ dàng ẩn hơn, những kẻ tìm nàng, sẽ dễ dàng như nữa.
--- Đào linh căn cướp huyết mạch? Lũ cặn bã hãy run rẩy -