Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 113: Có Phải Là Cổ Thuật? ---
Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:22:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quyền thế của Tiêu gia hiện tại chỉ Quách gia mới thể chống , Quách gia tuy cũng nữ nhi trong cung, cũng sinh hạ Hoàng tử, nhưng bất kể là cặp mẫu t.ử , Quách gia, đều khiêm tốn.
Mộ Cẩn Ninh lạnh nhạt để một câu: “Dù cũng sẽ cưới, mất mặt là chuyện của , đừng trách nhắc nhở.”
Nói xong, đầu mà rời .
Nếu hiện tại một Ngọc Tố rõ mục đích ở đây, chắc chắn sẽ trực tiếp loạn với Hoàng thượng.
Dù lời rõ ràng , thế nào, cũng sẽ quản nữa.
“Ngươi!” Hoàng thượng tức giận đập bàn dậy, nhưng Mộ Cẩn Ninh đầu mà rời .
Các cấm vệ xông bên ngoài Mộ Cẩn Ninh rời , Hoàng thượng, nhất thời đều cúi đầu đó động đậy.
Trong mắt Hoàng thượng lóe lên một tia hung quang, nha đầu Chung Nhiễm rốt cuộc hạ mê d.ư.ợ.c gì cho con trai ngài? Lại khiến Mộ Cẩn Ninh lời chỉ cần một nàng.
Ngài đó, thần sắc biến đổi hồi lâu.
Quế công công vội vàng cho đưa mấy tên cấm vệ đang hôn mê ngoài, đó pha một tách sâm dâng lên.
“Hoàng thượng, Ninh Vương trong lòng vẫn mà, nếu cũng sẽ cung tìm .”
Hoàng thượng trầm giọng : “Truyền lệnh xuống, để Cảnh Vương ngày mai đến bên cạnh trẫm, giúp trẫm việc triều chính.”
Hành động là thử thách là cảnh cáo, nếu Mộ Cẩn Ninh tiếp tục cố chấp, sẽ mất tư cách kế thừa đại thống.
Quế công công trong lòng khẽ kinh hãi, rằng hành động của Ninh Vương thật sự chọc giận Hoàng thượng, ngài mới chuyện .
y cũng dám khuyên nhủ lúc , đành lời.
Tuy nhiên, y vội vàng nháy mắt hiệu cho một tiểu thái giám, bảo nhanh chóng báo tin cho Ninh Vương và Quý phi.
Cứ tiếp tục như , Ninh Vương mất lòng tin của quân vương, hậu quả sẽ nghiêm trọng.
Yến Vương tuy là đích tử, nhưng cánh tay của coi như phế .
Nghe Thừa tướng phủ đang âm thầm liên hệ với Tiên Khách Lầu, xem thể kiếm loại tiên đan nối xương tái sinh .
Nếu kiếm , lẽ còn hy vọng, nếu kiếm , chắc chắn sẽ vô duyên với ngôi vị Hoàng đế.
Mộ Cẩn Ninh nhanh, tiểu thái giám đuổi đến tận cửa cung cũng đuổi kịp, đành chỗ Quý phi, bẩm báo chuyện .
Tiêu Quý phi yên lặng đó, cho đến khi tiểu thái giám xong, nàng mới bảo bên cạnh ban thưởng, cho lui .
Viêm ma ma lo lắng khẽ : “Nương nương, hành động của Vương gia, e rằng chọc giận Hoàng thượng .”
Tiêu Quý phi vẫn im lặng, một lúc lâu mới : “Ma ma, đích về Tiêu gia một chuyến, kể chuyện cho phụ .”
Chuyện ban hôn là do nàng để Hoàng thượng hạ chỉ, Ninh Vương , nhưng đến tìm nàng, rõ ràng trong lòng sinh hiềm khích với nàng .
Điều đó .
Nàng chỉ một đứa con trai như , nàng còn an hưởng tuổi già.
Nếu các Hoàng t.ử khác lên ngôi, nàng thể an hưởng ?
Ninh Vương từng một thời gian khá dài ở bên cạnh Tiêu lão tướng quân, cũng lời ông nhất, để Tiêu lão tướng quân tìm chuyện, lẽ sẽ hiệu quả .
nha đầu Chung Nhiễm tiện nhân , thì thể để nàng ở nữa .
Cũng nàng rốt cuộc hạ mê d.ư.ợ.c gì cho Ninh Vương, nhất định là nàng chứ?
Một lão ma ma khác bên cạnh dường như thấu suy nghĩ trong lòng nàng, khẽ : “Nương nương còn nhớ, vị Lệ phi của triều ?”
Tiêu Quý phi khẽ nhíu mày, liếc bà một cái, gì.
Ma ma nhẹ nhàng : "Nương nương, năm đó vị Lệ Phi độc sủng hậu cung hơn hai mươi năm, là nhờ một cặp tình cổ gì đó, mới khiến Hoàng thượng thuở đối với nàng tình căn thâm chủng."
"Tình huống của Vương gia hiện giờ, liệu ..."
"Chung tiểu thư nuôi dưỡng bên ngoài, nghĩ rằng về tình trạng của nàng thì những gì điều tra đều khác biệt mấy, nhưng còn những điều tra thì ?"
" sự quỷ dị của nàng, cùng với tính cách gan góc dị thường, khó bảo đảm chỗ dựa nào."
Lông mày Tiêu Quý phi nhíu chặt hơn: "Ý của ngươi là, nàng dùng cổ thuật với Ninh nhi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-113-co-phai-la-co-thuat.html.]
Mèo Dịch Truyện
Nàng tức đến mức thể khẽ run rẩy, nếu quả thực là như thế, chẳng con trai nàng sẽ hủy hoại trong tay Chung Nhiễm ?
Cái nha đầu đáng ghét đó mang tiếng là tai tinh, còn thể ảnh hưởng đến quốc vận, nếu thực sự kiên trì cưới nàng chính phi, về ...
"Lão nô cũng chỉ là suy đoán mà thôi."
"Ngươi tìm một vị vu y am hiểu phương diện đến kiểm tra cho Ninh nhi, nhớ kỹ, chú ý giữ bí mật."
Ma ma gật đầu, đắc ý liếc Viêm ma ma một cái lui xuống.
Mộ Cẩn Ninh khi khỏi cung liền thẳng tiến đến Hầu phủ, tiểu nha đầu khi đó dường như quá đỗi bình tĩnh, khiến trong lòng bất an khôn nguôi.
Chung Nhiễm khi từ bên đó trở về liền ở trong phủ sách, dạo khắp nơi.
Có Ngọc Tố theo, nàng cũng thể .
"Tiểu tiểu thư nếu buồn bực, nô tỳ thể cùng ngoài thành dạo, ngoài thành một vườn đào, nghĩ rằng tiểu tiểu thư từng đến đó."
Ngọc Tố theo bên cạnh nàng, nhẹ nhàng : "Thiếu gia chắc cũng từng phủ chơi đùa mấy, chúng thể đưa cùng ngoài chơi."
Chung Nhiễm đầu nàng , ngữ khí hứng thú: "Vườn đào gì? Có vui ? Giờ mới thu thôi mà? Liệu đào ?"
Trên mặt Ngọc Tố cũng hiện lên một nụ : "Cái , nô tỳ thực sự quen thuộc lắm, nhưng nô tỳ , thường ngày sẽ nhiều văn nhân mặc khách, cùng các tiểu thư khuê các đến đó."
Chung Nhiễm hứng thú với văn nhân mặc khách, nhưng nàng hứng thú với vườn đào .
Những nơi đó thường mộc linh khí khá nồng đậm, dạo ở đó cũng sẽ thoải mái hơn nhiều.
"Giờ hôm nay thì ngoài nữa, mai xem ."
Chung Nhiễm về phía Đại Lan Uyển, đột nhiên nhớ , con Trần thị dường như lâu xuất hiện mặt nàng.
Nàng nên bụng thăm nom các nàng ?
Nàng vốn định ban đêm đến chỗ nàng dạo một vòng để tìm vàng của nàng .
hiện giờ Ngọc Tố ở đây, nàng tiện ngoài.
"Đi, chúng thăm vị di nương , lâu gặp, thật sự nhớ."
"Tiểu thư, Ninh Vương đến."
Nghe thấy Ninh Vương, Chung Nhiễm nhớ đến đạo thánh chỉ ban hôn , lòng bỗng nhiên chút phiền não.
Trước đây nàng một lòng chỉ tu luyện, từng những phiền não , cũng sẽ dễ dàng chuyện gì xáo trộn tâm tư của nàng.
hiện giờ...
"Ừm." Nàng nhàn nhạt đáp một tiếng, về phía tiền viện.
Ngọc Tố bóng lưng của nàng, lông mày khẽ nhíu, mới cất bước theo .
Còn đến phía , Mộ Cẩn Ninh đón .
"Nhiễm Nhiễm, ngoài dạo ?"
"Được." Chung Nhiễm từ chối, đầu với Ngọc Tố: "Ngọc Tố, ngươi cần theo nữa, đến lúc đó tự trở về là ."
Ngọc Tố dừng bước, bóng lưng hai rời , về.
"Nhiễm Nhiễm, nàng vẫn luôn rời khỏi nơi , chúng tùy thời đều thể rời ."
Chung Nhiễm kinh ngạc : "Quyết định ư?"
"Ừm, nơi gì đáng để lưu luyến nữa."
Vốn dĩ còn e ngại nhân tình thế thái của thể , cùng ân tình cha .
chuyện khiến hiểu , bất kể là Hoàng thượng, là Quý phi, trong mắt bọn họ, đều chỉ bản .
Hắn, chỉ là một công cụ để bọn họ lợi dụng mà thôi.
Đã như , cũng gì đáng để lưu luyến nữa.
--- Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Đợi Mà Run Rẩy Đi! -