Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 110: Ngọc Tố Đêm Gặp Quốc Sư ---
Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:21:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Nhiễm cũng trở về Đại Lan Uyển, cảm ứng một chút, phát hiện Ngọc Tố trong viện?
Nàng trong viện, nàng liền nhân cơ hội lấy d.ư.ợ.c liệu xử lý, để Tiểu Đỉnh tiếp tục luyện đan.
" , Tiểu Đỉnh, ngươi tình huống của nữ nhân là gì ?"
Tiểu Đỉnh nhẹ nhàng kêu vo ve hai tiếng, lông mày của nàng càng nhíu chặt hơn.
"Thật sự là tu luyện ma công? Nàng lấy ma công từ ? Chẳng lẽ , thế giới từng ma, là một nơi nào đó trong thế giới , thông với Ma giới?"
Tiểu Đỉnh thì chuyện .
Chung Nhiễm cũng rối rắm, nàng tu luyện ma công , cẩn thận hơn là , sớm muộn gì cũng sẽ .
Xử lý xong d.ư.ợ.c liệu, Tiểu Đỉnh tự luyện đan.
Cấp độ của Tiểu Đỉnh hẳn là cao, bên trong tự thành gian, còn khí linh, nàng đoán chừng hẳn là thần đỉnh.
Khi nó luyện chế sẽ tỏa đan hương, cũng sẽ thu hút sự chú ý của bên ngoài.
Chung Nhiễm khi xử lý xong d.ư.ợ.c liệu, liền tự đó, lấy cây linh d.ư.ợ.c mà Hà bá bọn họ tìm hôm nay.
Liệt Dương Thảo, đối với tu sĩ thuộc tính hỏa tu luyện ích, thậm chí đối với một hàn độc cũng tác dụng áp chế và điều trị cực .
Nàng mới thăng cấp Luyện Khí tầng năm, tu vi vẫn coi như vững chắc.
Chỉ một cây linh dược, cho dù nàng nuốt chửng, cũng tác dụng gì mấy.
Nghĩ một lúc lâu, nàng vẫn thu linh d.ư.ợ.c trong, trực tiếp chôn nó mảnh đất trong gian.
Trong gian một mảnh đất màu mỡ, nhưng nàng bao giờ trồng dù chỉ một cây linh d.ư.ợ.c đó.
Những thứ đây đều dùng để tu luyện , cần thiết trồng trọt ?
Lúc Ngọc Tố cung.
Thực lực của nàng mạnh mẽ, hoàng cung như chốn , nhanh đến tòa nhà vàng ba tầng.
Bên ngoài một tiểu hòa thượng đợi ở đó, thấy nàng , cúi hành lễ, đó lui .
Ngọc Tố dừng một chút, mới chậm rãi bước trong.
Quốc sư khoanh chân bên trong, lơ lửng một tầng sương mù đen mờ ảo.
Tầng sương mù đen nhạt, thường căn bản thể chú ý.
Ngọc Tố thấy, bởi vì thể nàng khẽ run lên thể nhận .
"Đại nhân, tìm nô tỳ." Giọng nàng nhẹ, ở vị trí gần cửa.
Đôi mắt Quốc sư chợt mở , trong mắt lóe lên một đạo hồng quang, nhanh biến mất.
Hắn dậy, mặt mang theo ý , từng bước về phía Ngọc Tố, bất chợt đưa tay ôm lấy vai nàng .
"Tố Tố, , tiến bộ ."
Ngọc Tố cúi đầu: "Đều là Đại nhân dạy ."
Trong mắt Quốc sư lóe lên một tia sáng tàn độc, mặt là nụ hòa nhã.
"Nghe ngươi trở về bên cạnh tiểu tiểu thư nhà ngươi?"
"Vâng, nô tỳ trở về."
"Có phát hiện gì bất thường ?"
Ngọc Tố khẽ nhíu mày, đó mới : "Nô tỳ hôm nay mới , tiểu tiểu thư sở hữu một thực lực, tiểu thiếu gia thể dễ dàng nuốt chửng một thành xác khô."
Dưới đáy mắt Quốc sư hiện lên tia sáng tàn độc, thì đúng .
“Ừm, ngươi giờ hãy theo sát bọn họ, tận lực lấy tín nhiệm, tìm cách dẫn dụ bọn họ khỏi thành.”
“Đại nhân, gì?”
Quốc sư đáy mắt thoáng qua một tia giận dữ, song : “Đương nhiên là cứu ngươi, ngươi quên ư? Bọn họ đều là tai họa, nếu trừ bỏ bọn họ, cho dù ngươi tu luyện công pháp ban cho, cũng chắc chống đỡ nổi.”
“Chắc hẳn, hôm nay ngươi cảm nhận chứ?”
Ngọc Tố nhớ lúc đối mặt với Chung Yến, lực lượng thôn phệ truyền từ y, trong lòng một phen kinh hãi.
“Đại nhân, nô tỳ rõ.”
“Chỉ là, tình hình của tiểu thiếu gia thật sự quỷ dị, đại nhân ngàn vạn cẩn thận.”
Quốc sư đại thủ vói tới n.g.ự.c nàng bóp nhẹ một cái, : “Yên tâm, đợi bản tọa thành đại nghiệp, chỉ trả tự do cho ngươi, mà còn khiến ngươi trở thành vạn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-110-ngoc-to-dem-gap-quoc-su.html.]
“Đợi ngươi Trúc Cơ thành công, bản tọa sẽ sủng hạnh ngươi cho thỏa đáng, giờ ngươi hãy về , đừng để tiểu nha đầu phát hiện.”
Khóe môi Quốc sư hiện lên một nụ , nhéo lên nàng vài cái thật mạnh, mới đẩy nàng .
Quả nhiên hổ là huyết mạch của đó, thiên phú thật sự xuất chúng, tuổi còn nhỏ thể tu luyện đến mức độ như .
Thân thể đó, y .
Còn về tiểu nha đầu ư? Huyết mạch trong cơ thể hẳn cũng tệ, để nàng lô đỉnh là cho nàng thể diện .
Ngọc Tố khẽ cúi hành lễ, mới rời .
Cho đến khi khỏi hoàng cung, nàng mềm nhũn, đôi mắt đờ đẫn.
“Tiểu thư.” Nàng khẽ nỉ non, đôi mắt đờ đẫn về nơi nào.
Mãi một lúc , nàng mới thu xếp cảm xúc, trở về Hầu phủ.
Tiểu Đỉnh từ xa cảm ứng tới, liền tự ẩn .
Chung Nhiễm cũng mở mắt, liếc ngoài, hình khẽ lay động, trở về giường xuống.
Ngọc Tố trở về Đại Lan Uyển, phòng Chung Nhiễm, cẩn thận cảm ứng bên trong.
Mèo Dịch Truyện
dù nàng cảm ứng thế nào, cũng thể cảm nhận khí tức của Chung Nhiễm, chỉ thể dựa thính giác nhạy bén mà thấy bên trong tiếng hít thở khẽ khàng.
Nàng một loại suy đoán, Chung Nhiễm hẳn bảo bối gì đó, che giấu khí tức.
Nàng nâng tay lên, cuối cùng hạ xuống, rời sang phòng bên cạnh.
Chung Nhiễm trải qua hai ngày yên , nhưng hôm nay nhận một tấm thiệp, là do phủ tướng quân gửi tới.
“Tiểu thư, lão phu nhân phủ tướng quân tám mươi thọ đản, mời tới tham dự.”
Tỳ nữ dám quá gần, nhẹ nhàng báo nội dung cho nàng.
Ngọc Tố tiến lên nhận lấy, thấy là phủ tướng quân Quách, trong mắt nàng lóe lên dị sắc.
Quách Ngạo Thiên!
Nam nhân trốn mười mấy năm, cuối cùng cũng nên trở về chứ?
Nếu vì y, nàng giờ sa nô tỳ của tên ma quỷ , còn y tùy ý lăng nhục.
Chương kết thúc, xin mời nhấp trang kế tiếp để tiếp!
Tất cả đều tại y!
“Tiểu thư, là phủ tướng quân Quách, phủ nổi danh ngang hàng với Tiêu tướng quân, tới đó ?”
“Nổi danh ngang hàng với Tiêu tướng quân?” Chung Nhiễm ngược thấy hứng thú, nàng Tiêu tướng quân chính là nhà ngoại tổ của đại sư hiện tại.
“Quan hệ giữa hai nhà họ ?”
“Hai lão gia tử, xem như ai phục ai .” Ngọc Tố nghĩ nghĩ .
Vì Quách Ngạo Thiên, nàng đây từng điều tra qua Quách gia, tự nhiên cũng chuyện y và Tiêu lão tướng quân hai thuận mắt.
“À , thì , ngươi giúp chuẩn một món lễ vật tươm tất.”
Nàng đối với những thứ đều quen thuộc, nhưng khác riêng rẽ gửi cho nàng một tấm thiệp, là thọ đản của lão phu nhân, nàng thể tay mà tới .
Ngọc Tố khẽ gật đầu, khi rời khỏi Đại Lan Uyển liền tìm Chung Thanh Sơn.
Chung Thanh Sơn chính cũng nhận thiệp, y cũng phủ tướng quân riêng rẽ gửi thiệp cho Chung Nhiễm, ánh mắt trầm xuống.
Lúc hạ nhân Ngọc Tố tới, y cần hỏi cũng nàng tới gì.
Thật sự là nợ bọn họ.
y thể gặp mặt.
Với thực lực của Ngọc Tố, diệt Hầu phủ của y, đó là chuyện trong chớp mắt.
“Ngươi tới đây gì?” Chung Thanh Sơn thấy nàng, sắc mặt chẳng chút hòa nhã.
Ngọc Tố liếc y một cái, thản nhiên : “Tiểu thư phủ tướng quân tham gia yến hội, ngươi hãy chuẩn một món lễ vật tươm tất.”
“Phải tươm tất đó, nếu hậu quả ngươi đấy.”
Ngọc Tố cũng nhiều với nam nhân hư ngụy , để lời rời .
--- Đào linh căn cướp huyết mạch? Lũ cặn bã hãy chờ mà run rẩy -