Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 103: Quốc sư ---

Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:21:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khóe miệng Hoàng thượng khẽ giật giật, một lúc lâu mới Chung Nhiễm, trầm giọng : "Chuyện đến đây là kết thúc, ai cũng truy cứu nữa."

 

Ngữ khí của ngài hiếm hoi mà cứng rắn. Chuyện cả thành đều , ngài xuất cung, nếu thể hiện thái độ, thể diện Hoàng thất cũng sẽ mất hết.

 

Vụ ám sát tối qua ngài , nên ngài mới cho Ngọc Tố xuất cung.

 

15. ngờ, Ngọc Tố và Chung Nhiễm ở cùng , càng tăng thêm khí thế kiêu ngạo của nàng.

 

Giữa ban ngày ban mặt dám g.i.ế.c tới Yến Vương phủ, khiến ngài đau đầu thôi.

 

Chung Nhiễm ngài, ngài cũng chằm chằm nàng.

 

Còn về Ngọc Tố, ngài thêm nào.

 

Ngọc Tố tuy mạnh, nhưng Hoàng thất cũng thủ đoạn. Nếu thực sự liều mạng, nai c.h.ế.t về tay ai còn .

 

Bây giờ ngài chỉ cần thái độ của Chung Nhiễm.

 

Chung Nhiễm nhếch miệng , cúi phúc lễ.

 

"Nếu là Hoàng thượng đích lời, thần nữ tuân chỉ."

 

"Chuyện ngày hôm nay thể bỏ qua tại đây, nhưng nếu kẻ nào chọc tới , đừng trách nể mặt."

 

Nói xong, nàng xoay bước ngoài.

 

Khi ngang qua Hoàng hậu, nàng còn nhếch miệng với nàng .

 

Bàn tay trong ống tay áo của Hoàng hậu siết chặt thành nắm đấm. Nếu sự tu dưỡng bấy lâu nay giúp nàng kiểm soát cơn giận, e rằng nàng xông lên tát cho nàng hai cái.

 

Tiện nhân , nàng c.h.ế.t, các nàng thể yên lòng?

 

Thấy nàng rời , Ngọc Tố cũng đành theo.

 

Cho đến khi cả hai họ rời , Hoàng thượng mới chằm chằm Hoàng hậu, Yến Vương và Thừa tướng, giọng lạnh lùng.

 

"Các ngươi nhất nên an phận một chút, nếu còn gây chuyện gì, trẫm cũng bảo vệ các ngươi."

 

Nói xong, ngài phất tay áo ngự giá hồi cung.

 

Trở về cung, ngài dừng một chút, xoay về phía góc đông nam của Hoàng cung.

 

Ở đó sừng sững một tòa tháp Phật nhỏ ba tầng bằng vàng.

 

Thấy ngài đến, hai tiểu hòa thượng cúi hành lễ, khẽ : "Thí chủ, Quốc sư vẫn còn đang bế quan, e rằng..."

 

Hoàng thượng trầm giọng : "Bảo Quốc sư gặp trẫm."

 

Tiểu hòa thượng phúc lễ một cái, trong tháp Phật.

 

Chẳng mấy chốc, một hòa thượng trung niên bước từ bên trong, cúi chào Hoàng thượng.

 

"Bần tăng bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng mời trong."

 

Hoàng thượng liếc lạnh y một cái, sải bước trong.

 

"Bần tăng tính Hoàng thượng tới đây vì việc gì, xin Hoàng thượng chớ nóng vội, chuyện sẽ sớm kết thúc thôi."

 

Hoàng thượng , mà trong tiểu điện đường, đối mặt với pho tượng Phật vàng thượng vị.

 

Một lúc lâu ngài mới đạm nhiên : "Năm đó Quốc sư vì Ngọc Tố ở ?"

 

Nếu Ngọc Tố, Hoàng thất của ngài cũng sẽ nhiều kiêng dè và ràng buộc như .

 

Mắt Quốc sư khẽ động, cúi đầu khẽ : "Ngọc Tố cũng là của ẩn thế gia tộc. Một khi để nàng rời , ẩn thế gia tộc sẽ nhanh con gái của họ c.h.ế.t ở Thiên Mạc quốc chúng ."

 

"Người của ẩn thế gia tộc khủng bố đến mức nào, cần bần tăng , Hoàng thượng cũng nên ."

 

Sắc mặt Hoàng thượng trầm xuống, y: " mỗi việc các nàng đang bây giờ đều đang vả mặt Hoàng thất. Trẫm dám chắc thể dung nhẫn bao lâu nữa."

 

Quốc sư vẫn đạm nhiên : "Hoàng thượng nên răn dạy các Hoàng tử, Công chúa chớ nên chọc ghẹo các nàng nữa. Thiên Sát Tai Tinh là kẻ tầm thường."

 

"Nhiều nhất là một tháng, các nàng tự nhiên sẽ rời khỏi Thiên Mạc quốc, đến lúc đó sẽ còn chuyện gì nữa."

 

"Không tai tinh bình thường, mà là Thiên Sát Tai Tinh. Càng chạm , khắc chế càng nặng, ảnh hưởng cực lớn đến quốc vận Thiên Mạc quốc. Hoàng thượng, hãy suy nghĩ kỹ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-103-quoc-su.html.]

 

"Ngươi xác định?" Tay Hoàng thượng siết chặt. Ngay từ khi Chung Thanh Sơn đưa , ngài .

 

Khi ngài còn tức giận vì Vân Thanh Nhiễm gả cho Chung Thanh Sơn, đối với hai đứa con của nàng, tự nhiên cũng quan tâm nhiều.

 

Cho đến khi Quốc sư với ngài, bảo ngài giữ Ngọc Tố , ngài mới dần nhận sự bất thường của đôi tỷ .

 

Đó là tai tinh bình thường, mà là Thiên Sát Tai Tinh, ai chọc đó xui xẻo, thậm chí còn ảnh hưởng đến quốc vận, trừ phi để các nàng tự ý rời .

 

Lúc đó ngài thực sự lo lắng một thời gian. Sau Chung Nhiễm vẫn luôn trở về, Chung Yến cũng luôn giam giữ ở hậu viện Hầu phủ ngoài, ngài cũng còn thấy tai họa gì nữa, liền dần dần thả lỏng.

 

Khi Chung Thanh Sơn đón trở về, và khi đón về, Hầu phủ trộm, lòng ngài lập tức thắt .

 

Ai thể tưởng tượng , rõ ràng hận thể các nàng c.h.ế.t hoặc rời ngay lập tức, nhưng tươi đón tiếp, dịu dàng chuyện là cảm giác gì?

 

"Xác định!"

 

Sắc mặt âm trầm mặt Hoàng thượng mới chút buông lỏng, xoay ngoài: "Vậy trẫm quấy rầy Quốc sư thanh tu nữa."

 

"Cung tiễn Hoàng thượng."

 

Cho đến khi bóng lưng Hoàng thượng xa, khóe mắt Quốc sư lóe lên một tia sáng lạnh.

 

Sau đó, y xoay , đạm nhiên : "Ngọc Tố, tối nay đến tìm bần tăng."

 

"Hắt xì!" Ngọc Tố trong xe ngựa cùng Chung Nhiễm hắt một tiếng thật lớn. Nàng đưa tay dụi mũi, trong mắt lóe lên một tia đỏ ửng, nhanh biến mất.

 

Chung Nhiễm khẽ nhíu mày: "Ngươi bệnh ?"

 

Ngọc Tố cúi đầu rũ mắt, khẽ : "Có thể chút, tối qua nghỉ ngơi ."

 

"Vậy về ngươi hãy nghỉ ngơi thật ."

 

Ngọc Tố ngẩng đầu nàng: "Tiểu tiểu thư còn việc bận ?"

 

"Cũng gì, xem , ngươi cần theo."

 

Ngọc Tố dừng một chút, khẽ : "Tiểu thiếu gia bây giờ thế nào ? Tiểu tiểu thư thể gần gũi y ?"

 

Lòng Chung Nhiễm khẽ chấn động, dâng lên một luồng cảnh giác.

 

"Ý gì? Không thể gần gũi ?"

 

"Ồ, mệnh cách tiểu thiếu gia giống bình thường. Tiểu tiểu thư vẫn là nên ít gần gũi thì hơn, tránh ảnh hưởng."

 

"Mệnh cách giống bình thường là ý gì?"

 

"Tiểu tiểu thư chỉ cần lời là , quá nhiều chuyện bây giờ ngươi cũng chuyện ."

 

Mèo Dịch Truyện

Chung Nhiễm liếc xéo nàng một cái, gì nữa.

 

Trở về Hầu phủ, ngay cả một hạ nhân bình thường cũng thấy. Không các nàng trở về nên trốn cả , bỏ chạy hết?

 

Nàng vốn nghĩ, về phủ sẽ tìm cha bã đậu đòi bạc, nhưng Ngọc Tố nàng hỏi , nàng liền để ý nữa.

 

Để Ngọc Tố tự về nghỉ ngơi, nàng về phía viện của Chung Yến.

 

Tuy nhiên, nàng còn bước viện của Chung Yến, một tỳ nữ cầm một tấm thiệp gấp gáp chạy tới, dừng cách nàng năm bước.

 

"Đại, đại tiểu thư, Quý phi nương nương phái đưa thiệp tới, mời cung một chuyến."

 

Tỳ nữ dám ngẩng đầu, năng lắp bắp, ngay cả lén lút trộm cũng dám.

 

"Viêm ma ma bên cạnh Quý phi vẫn đang chờ ở phía , đại tiểu thư xem..."

 

Nàng , lén lút lùi mấy bước, sợ đại tiểu thư đột nhiên nổi điên g.i.ế.c .

 

Chung Nhiễm ngẩn : "Quý phi? Đó là ai?" Nàng thật sự vị Quý phi là ai.

 

Sắc mặt tỳ nữ quái dị: "Là mẫu phi của Ninh Vương." Tức là tương lai chồng của ngươi.

 

Đương nhiên, câu nàng chỉ dám thầm nghĩ trong lòng.

 

--- Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Đợi Mà Run Rẩy Đi -

 

 

 

Loading...