Đào Linh Căn Đoạt Huyết Mạch? Lũ Cặn Bã Hãy Đợi Mà Run Rẩy Đi! - Chương 10: Sự thật khó chấp nhận ---
Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:20:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Lão phu nhân mới ngất , nay tiếng gầm của cho giật tỉnh giấc, cũng bởi kịp lên giường, việc dựa thế vô cùng khó chịu, nên bà tỉnh.
Tỉnh dậy vẫn còn mơ màng, đó nhớ đến mái tóc của , bà vội vã đưa tay sờ.
Mái tóc ngắn cũn lởm chởm, còn châm chích tay, một nữa nhắc nhở bà rằng cảm giác ban nãy là mơ.
“Nhanh, mang gương cho lão xem mau.” Giọng bà run rẩy đến mức còn hình thù gì, khao khát xem rốt cuộc là chuyện gì xảy .
Bà v.ú già đang đỡ bà run lẩy bẩy, cách nào kìm .
Giọng bà v.ú trực tiếp mang theo tiếng nức nở: “Lão phu nhân, còn gì cả, cái gì cũng còn.”
Lão phu nhân ngẩn ngước bà , đó đôi mày nhíu chặt , như thể thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi.
“Tiện nô, bảo ngươi mang gương cho lão , ngươi điếc ?”
Bà v.ú già nghiêng : “Lão phu nhân, chẳng còn gì cả ạ?”
Mắt Lão phu nhân lúc mới tới, đập mắt là một trống hoác, những chiếc đèn lồng ngoài hành lang thấp thoáng in thành đủ loại hoa văn.
“Đây là ?” Bà đưa tay dụi mắt, bà đang ngủ trong phòng ? Đây là ?
Căn phòng cũ bày đầy đủ các loại đồ đạc xa hoa, giờ đây trống hoác, hai cảm giác khác biệt, bình thường còn khó lòng nhận , huống hồ là Lão phu nhân vẫn đang trong trạng thái mơ hồ, chấp nhận cảnh tượng .
Bà v.ú già nức nở: “Lão phu nhân, đây là phòng của mà, cái gì cũng còn nữa .”
Lão phu nhân ngẩn bà , căn phòng trống .
Đôi mắt đờ đẫn của bà từ từ đảo một vòng, thấy một chiếc giường cô độc, gầm giường dường như còn thứ gì đó như cỏ dại, là tóc ?
Đứa con trai của bà là Chung Thanh Sơn đang đó run lẩy bẩy, quản gia cùng đám thị vệ, hầu quỳ rạp đất run cầm cập.
Bà từ từ nhận chuyện gì xảy , nhưng thể chấp nhận, một nữa thét chói tai, hoa lệ lệ mà ngất .
Bên ngoài truyền đến tiếng kêu thét, Chung Thanh Sơn sững sờ một chút, vội vàng chạy đến hoa sảnh, phòng khách và các nơi khác.
Bên trong đều trống , còn gì cả, sạch trơn, dường như vốn dĩ nên là như .
“Rốt cuộc là xảy chuyện gì? Những canh gác gì mà ăn cơm?”
Giọng đầy run rẩy, những canh gác gì chứ?
Trong đêm, Hầu phủ dọn sạch, còn trêu chọc lão nương của , mà một ai phát hiện vấn đề?
Điều nghĩa là gì? Có nghĩa là, nếu đối phương lấy mạng , cũng thể dễ dàng ?
Vậy nuôi nhiều hộ vệ như ích lợi gì?
Viện của và viện của lão mẫu đều dọn sạch, còn các viện khác…
Hắn dám nghĩ, loạng choạng bước ngoài, để một câu: “Chăm sóc cho Lão phu nhân.”
Bây giờ thời gian chăm sóc lão nương, kiểm tra xem rốt cuộc xảy chuyện lớn đến mức nào.
Quản gia và hộ vệ lăn bò dậy, loạng choạng theo .
“Lão gia, chúng vẫn luôn canh gác tuần tra, thật sự thấy gì cả.”
“ , vẫn yên tĩnh như khi, phát hiện điều bất thường nào.”
“Nếu bất thường, thì e rằng là bên họ nên phát hiện điều gì đó.”
“Ở ? Còn mau đưa bản Hầu đến đó?”
Chung Thanh Sơn gần như gầm lên, nếu nghị lực lớn, e rằng cũng ngất xỉu xuống đất như Lão phu nhân .
Quản gia và những khác dám thêm gì, dẫn Chung Thanh Sơn về phía hậu viện, nơi phát hiện xác khô.
Suốt đường , tiếng kêu thét liên tục truyền từ các viện, đều kinh hoàng đến mức tim đập thình thịch.
Không lẽ, bộ Hầu phủ đều dọn sạch ?
Đừng là các hộ vệ canh đêm, ngay cả quản gia cũng bắt đầu run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh túa .
Họ còn thể giữ mạng , xem thể tìm cách nào hợp lý hơn để thoát tội .
“Đi tra, mau tra, còn nơi nào mất trộm nữa?”
Chung Thanh Sơn khó khăn lắm mới lấy giọng của , khô khốc, khàn đặc và run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-linh-can-doat-huyet-mach-lu-can-ba-hay-doi-ma-run-ray-di/chuong-10-su-that-kho-chap-nhan.html.]
Hắn gây nghiệp chướng gì mà kẻ trộm dọn sạch phủ .
Dọn sạch?
Hắn vội vàng rẽ một cái, loạng choạng về phía kho bạc.
Phía , hai đàn ông trung niên tóc tai bù xù dẫn theo vài nhanh chóng xông tới, đến mặt Chung Thanh Sơn, giọng đầy phẫn nộ.
“Đại ca, rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Ánh mắt Chung Thanh Sơn rơi xuống họ, tóc họ cắt, rối bù, phía lởm chởm ngắn, phía cũng còn dài như , cắt lộn xộn, chỗ dài chỗ ngắn.
Đôi mắt hoa lên, vô thức đưa tay sờ tóc .
May mắn , chạm vẫn là mái tóc dài, tuy rối bù, nhưng khẳng định, cắt như hai .
Ban đầu thấy mái tóc ngắn của lão nương như , còn nhận điều gì, bây giờ thấy tóc của hai thứ , trong lòng mơ hồ dấy lên một suy nghĩ.
lúc thời gian để nghĩ những điều đó.
Mèo Dịch Truyện
“Ta .” Giọng yếu ớt, lách qua họ về phía kho bạc.
Hai đàn ông thấy , cũng nhận điều bất thường, hỏi quản gia: “Rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Quản gia thế nào đây? Đến giờ vẫn còn mơ hồ mà, chuỗi sự việc khiến thể suy nghĩ nổi nữa.
“Một lũ phế vật! Phế vật!” Từ phía truyền đến tiếng gầm thét thất thanh của Chung Thanh Sơn.
Chung Thanh Phong và Chung Thanh Thư , vội vàng xông tới.
Khi thấy kho bạc trống , cả hai ngây .
Rốt cuộc xảy chuyện gì? Lại dọn sạch hết…
“Không lẽ, những nơi khác, cũng đều mất trộm ?” Giọng Chung Thanh Thư mang theo sự run rẩy.
Quản gia lúc mới nặng nề gật đầu: “Toàn bộ viện của Lão phu nhân đều dọn sạch, còn gì cả.”
Bây giờ xem , lúc nãy Lão gia giật lấy quần áo của , vì vội vã thời gian mặc quần áo, mà là quần áo để mặc nữa.
Từ tình hình của hai vị Lão gia mà xem, viện của họ chắc cũng mất trộm .
Bây giờ mới là canh ba thôi mà?
Nửa đêm, bộ Hầu phủ dọn sạch, mà một ai phát hiện?
Chuyện như , ai sẽ tin?
“Còn mau tra?” Chung Thanh Thư cũng nhịn gầm lên, còn tưởng chỉ viện của họ dọn sạch chứ.
Nào ngờ, hóa là bộ Hầu phủ đều mất trộm.
Điều ý nghĩa gì?
Có nghĩa là, họ còn gì cả.
Họ sẽ từ những vị Hầu phủ lão gia cao cao tại thượng, rơi xuống mây xanh, trở thành một thành viên trong chúng sinh.
Quản gia nào dám thêm gì nữa? Vội vàng cho tra.
Thật , cũng cần họ lệnh, lúc ai còn dám ở bên cạnh họ, vội vàng tìm manh mối.
Chung Thanh Phong túm lấy cổ áo quản gia kéo : “Các ngươi đông như , chẳng lẽ phát hiện chút gì ?”
Giọng quản gia run rẩy: “Bên phát hiện một thi thể.”
Mau chóng chuyển hướng sự chú ý của mấy vị chủ tử, nếu sợ sẽ họ đang nổi giận bóp c.h.ế.t mất.
“Thi thể gì? Ở ?”
Chung Thanh Sơn hồn , lẩm bẩm , cảm thấy đầu óc trì độn hơn nhiều.
Quản gia chợt cảm thấy đồng tình với , nhưng cảm xúc đó chỉ là đàm hoa nhất hiện, đè xuống.
Nếu chuyện một lời giải thích thỏa đáng, tiếp theo sẽ tự đồng tình với chính .
--- Đào linh căn cướp huyết mạch? Lũ cặn bã hãy chờ mà run rẩy -