Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:40:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hẹ càng mọc khỏe, cái cao dài bằng ngón tay , xanh mướt một vùng, trông thích mắt.”

 

Chắc thêm một thời gian nữa là thể thu hoạch .

 

Diệp Uyển Ninh tưới nước cho vườn rau xong, liền lấy năm thước vải cotton, tìm Tôn Hồng Tú.

 

Tôn Hồng Tú hỏi cô:

 

“Em may quần áo kiểu gì, váy?

 

Áo sơ mi?

 

Hay là một cái áo cổ lá sen hoặc cổ thủy thủ , bây giờ đang thịnh hành lắm đấy.”

 

Diệp Uyển Ninh lắc đầu, “Em một bộ đồ ngủ.”

 

Tôn Hồng Tú:

 

“Đồ ngủ?”

 

“Vâng.”

 

Diệp Uyển Ninh , “Chính là quần áo mặc lúc ngủ ạ.”

 

Tôn Hồng Tú vẫn là đầu ngủ còn mặc quần áo riêng, “Thế nó trông như thế nào?”

 

“Là kiểu tay ngắn, váy dài cổ tròn, cũng đừng dài quá, qua đầu gối một chút là ạ.”

 

Diệp Uyển Ninh hỏi, “Khoảng bao lâu thì xong ạ?”

 

Tôn Hồng Tú:

 

“Cái đơn giản, cần đơm khuy gì cả, chỉ cần cắt hai miếng vải, khâu là xong, nhiều nhất là hai ngày xong, nhanh thì một ngày.”

 

Cô tiếc nuối , “Giá mà máy khâu thì quá, máy khâu thì nhanh hơn, chỉ mất nửa ngày thôi, cái đó đúng là món đồ , may quần áo cần tự tay khâu, cứ dùng chân đạp vài cái là .”

 

Mắt Diệp Uyển Ninh sáng lên:

 

“Nhà Xuân Vũ máy khâu, em mượn chị .”

 

Cô cùng Tôn Hồng Tú mang vải đến tìm Hà Xuân Vũ, Hà Xuân Vũ thấy là mượn máy khâu, liền sảng khoái đồng ý, “Được chứ.”

 

Tôn Hồng Tú liền mượn cái bàn nhà Hà Xuân Vũ, dạy Diệp Uyển Ninh cắt vải.

 

Cắt vải khó thì khó, dễ cũng chẳng dễ.

 

Diệp Uyển Ninh bận rộn gần hai tiếng đồng hồ mới cắt xong miếng vải cotton.

 

Sau đó mượn máy khâu của Hà Xuân Vũ, Tôn Hồng Tú chỉ tay dạy bảo, quả nhiên chỉ tốn nửa ngày công sức là khâu xong chiếc váy ngủ.

 

Vải cotton màu xanh nhạt, kiểu dáng cổ tròn tay ngắn dài quá gối, trông lịch sự trang nhã.

 

Hà Xuân Vũ nhịn mà sờ tay , “Cái quá mất, thật sự chỉ mặc lúc ngủ thôi , thế thể mặc ngoài đấy.”

 

Diệp Uyển Ninh cũng thích chiếc váy ngủ do chính tay , “Chỉ là lúc ngủ, với lúc ở nhà mới mặc thôi, ngoài em chẳng mặc cái .”

 

Thời buổi vải vóc khan hiếm, những gia đình nghèo, chị em mặc chung một chiếc quần, ai khách thì đó mặc.

 

Ngay cả ở hậu thế, quan niệm của hầu hết đều là ngoài ăn mặc rạng rỡ, đẽ, ở nhà thì mặc gì cũng , đằng nào cũng chẳng ai xem.

 

Diệp Uyển Ninh quan điểm ngược , ngoài chỉ cần ăn mặc chỉnh tề là , ở nhà mới cần mặc đồ .

 

Suy cho cùng, thoải mái chỉ chính mới cảm nhận .

 

Làm xong váy ngủ, vẫn còn thừa nhiều vải vụn, Diệp Uyển Ninh bèn , “Chị Hồng Tú, chị dạy em cách giày .”

 

Lần cô thấy Tôn Hồng Tú khâu đế giày, giày chắc cũng tương tự khâu đế giày thôi, đoán chừng Tôn Hồng Tú .

 

Tôn Hồng Tú quả nhiên thật, “Được thôi, em định kiểu giày như thế nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-94.html.]

Diệp Uyển Ninh bộ phác họa, “Đế giày thì giống như cái miếng lót giày chị khâu ạ, nhưng dày hơn một chút, mặt giày thì hở ngón chân và gót chân, giống như cái cầu vồng , chỉ che nửa mu bàn chân thôi.”

 

Thứ cô đang chính là đôi dép lê ở hậu thế, cũng Tôn Hồng Tú hiểu .

 

Bởi vì bây giờ thị trường bán hầu hết là giày nhựa và xăng đan bít mũi dây buộc, còn là giày cao su, loại nào cũng giống với dép lê cô .

 

May mắn , Tôn Hồng Tú hiểu, “Cái đơn giản, em định bao giờ ?”

 

Diệp Uyển Ninh trời, mặt trời sắp lên đến chính giữa , sắp đến giờ cơm , “Chị dạy sơ qua cho em , em mang về nhà .”

 

Tôn Hồng Tú bèn giảng sơ qua một lượt những điểm chính khi giày, “...

 

Có gì hiểu, em đến hỏi chị.”

 

Hà Xuân Vũ vẫn còn đang tương tư chiếc váy ngủ của Diệp Uyển Ninh, “Chị cũng một cái váy ngủ.”

 

Cô mím môi, “ chị vải.”

 

mua quần áo may sẵn, bây giờ thấy váy ngủ Diệp Uyển Ninh như , lòng khỏi rung động, cũng mua vài thước vải .

 

Diệp Uyển Ninh nghĩ một chút, “Thế chị quần áo cũ nào dùng nữa , cắt , ghép một chút, chắc cũng một cái váy ngủ đấy.”

 

Mắt Hà Xuân Vũ sáng lên:

 

“Có .”

 

Cô lên lầu về phòng lục lọi một hồi, quả nhiên tìm thấy hai chiếc váy cũ, “Hai cái là chị mua từ hồi lấy chồng đấy, Hồng Tú, bà giúp sửa thành váy ngủ .”

 

Hà Xuân Vũ kéo tay Tôn Hồng Tú, cho cô về.

 

Tôn Hồng Tú bật , “Biết , dạy bà đây.”

 

Đừng Hà Xuân Vũ thèm váy ngủ, Tôn Hồng Tú cũng chút động lòng đấy, chỉ tiếc là vải thôi.

 

Trong lòng thầm tính toán, lát nữa về nhà cũng xem xem nhà vải cũ nào , lấy sửa cũng thể một cái váy ngủ mà.

 

Diệp Uyển Ninh thấy trời còn sớm, liền chào tạm biệt hai .

 

Về đến nhà, cô thấy chiếc mũ hải quân treo hiên nhà thì ngay Hoắc Kiêu về .

 

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, chắc đang tắm.

 

Diệp Uyển Ninh thầm nghĩ, giúp cô trả hộp đào ngâm cho Tiểu Lý ?

 

Vừa nảy ý định đó, liền thấy bàn đặt một chiếc túi màu trắng, trong túi lộ một góc, bên trong là đồ hộp.

 

Có đồ hộp bò kho, đồ hộp thịt hộp, đồ hộp cá cơm muối, đồ hộp quýt... từ thịt đến hải sản đến trái cây, loại đồ hộp nào cũng .

 

Diệp Uyển Ninh:

 

...

 

Không chứ, Hoắc Kiêu dọn sạch cửa hàng cung tiêu của ?

 

Chương 34 Cãi

 

Hoắc Kiêu tắm xong , liền thấy Diệp Uyển Ninh đang bên bàn , lật xem những hộp đồ hộp mà mang về.

 

Anh hắng giọng một cái, cố gắng thu hút sự chú ý của Diệp Uyển Ninh.

 

Diệp Uyển Ninh quả nhiên sang, :

 

“Đống đồ hộp của —”

 

“Tặng cho em đấy.”

 

Hoắc Kiêu ngắn gọn súc tích, “Tất cả đều cho em.”

 

Khóe miệng Diệp Uyển Ninh giật giật, “Em ăn hết nhiều đồ hộp thế .”

 

 

Loading...