Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tôn Hồng Tú vội vàng kéo Diệp Uyển Ninh và Hà Xuân Vũ trong, bước cửa, ba đều thở phào nhẹ nhõm.”
Có tòa nhà che chắn, còn ánh nắng gay gắt thiêu đốt nữa, chẳng là nhẹ cả .
Ba dạo hai vòng, liền tìm thấy quầy bán vải ở tầng hai.
Trên giá bày là vải, vải dệt nilon (đích xác lương), vải rung (đẩu đẩu bố), còn vải cotton, vải chéo, chỉ thứ họ nghĩ tới, chứ thứ cửa hàng .
Hà Xuân Vũ khẽ , “Nếu thể mua hết chỗ thì mấy."
Tôn Hồng Tú liếc chị một cái, “Chị mơ quá nhỉ."
Nhân viên bán hàng :
“Ba vị mua vải gì ạ?"
Diệp Uyển Ninh sớm nghĩ kỹ , cô :
“Chào đồng chí, mua vải cotton, vải cotton bao nhiêu tiền một thước ạ."
“Vải cotton hai hào năm một thước."
Nhân viên bán hàng .
Diệp Uyển Ninh lấy tiền và phiếu từ trong túi , đếm mười thước phiếu vải và hai đồng năm hào tiền, đưa cho nhân viên bán hàng, “Cho mười thước."
Nhân viên bán hàng Diệp Uyển Ninh một lượt từ xuống , trông xinh lắm, mặc cũng , ngờ thể một lúc lấy nhiều phiếu vải như , đúng là thể bề ngoài.
Cô Diệp Uyển Ninh thêm một cái, tuy rằng diện mạo bình thường, nhưng sống lưng thẳng, cảm giác khí chất mà cả mang .
Ước chừng là con nhà cán bộ .
Nghĩ đoạn, nụ mặt cô cũng chân thật thêm vài phần, “ lấy cho cô ngay."
Diệp Uyển Ninh:
“Đừng vội, bạn cũng mua."
Lúc Diệp Uyển Ninh mua vải, Hà Xuân Vũ cũng chọn xong.
chị mua vải, thứ chị mua là quần áo may sẵn, mua vải còn tự cắt may, phiền phức quá, chị chọn mua luôn quần áo may sẵn cho rảnh nợ.
Hà Xuân Vũ:
“ lấy bộ , bộ , còn bộ nữa."
Chị chỉ liên tục hai chiếc váy hoa bằng vải nilon, cộng thêm một bộ quần áo nam.
Nhân viên bán hàng cau mày:
“Cô mua thế là quá nhiều ."
Lại , “Không , cô bớt hai bộ ."
Hà Xuân Vũ cuống lên:
“Dựa cái gì chứ, tiền còn mua đồ ."
Câu , đường lượt ngoái chị, hai chữ ' tiền' , khá là ch.ói tai đấy.
Diệp Uyển Ninh kéo kéo Hà Xuân Vũ, hiệu cho chị nhỏ một chút, đó nở nụ với nhân viên bán hàng, “Đồng chí, cô xem chúng từ xa lặn lội tới đây một chuyến cũng dễ dàng gì, quần áo cũng đều là mua cho bản chúng , đa là mua hộ khác đấy."
Nhân viên bán hàng gật đầu, câu còn giống tiếng , “Thế cũng , cái bạn của cô quá ích kỷ , cô mua hết thì khác mua cái gì."
Hà Xuân Vũ mặt đỏ bừng, chị đúng là mua nhiều thật, nhưng cả năm trời, cũng chỉ sắm thêm vài bộ quần áo thôi.
“Thôi bỏ , lấy—"
Diệp Uyển Ninh ngăn lời chị , bắt tay nhân viên bán hàng, âm thầm nhét một tờ phiếu công nghiệp tay cô, nháy mắt, “Đồng chí, cô cứ châm chước châm chước mà."
Nhân viên bán hàng ở quầy lâu như , lạ gì cái ý tứ đưa lợi ích của Diệp Uyển Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-88.html.]
Cô xoay , mở tay , hóa là một tờ phiếu công nghiệp!
Mắt cô lóe lên một cái, “Ừm... cũng là thể thương lượng..."
Có hy vọng!
Diệp Uyển Ninh cầm lấy chiếc áo may ô trắng mà Hà Xuân Vũ chọn cho Ngụy Thành, chỉ đó :
“Trên một vệt đen nhỏ, chắc là hàng ."
Nói đoạn, nhét thêm một tờ phiếu công nghiệp tay nhân viên bán hàng.
Nhân viên bán hàng tim đ-ập thình thịch, “Ừ, cô đừng nữa, đúng là một vệt đen nhỏ thật, thế thì các cô cứ mua hết , cũng đỡ mang về nhà máy ."
Thực gì vệt đen nhỏ nào, cho dù , thì cũng chỉ là một điểm nhỏ xíu, là một vệt, căn bản là rõ ràng.
Quần áo may sẵn như , ảnh hưởng đến việc tiêu thụ.
Tiếp theo, nhân viên bán hàng thuận theo lời của Diệp Uyển Ninh, chỉ vài 'khuyết điểm' mấy bộ quần áo, Hà Xuân Vũ mua mấy bộ quần áo đó đúng như ý nguyện.
Diệp Uyển Ninh dứt khoát cắt thêm năm thước vải rung, dù phiếu công nghiệp cũng đưa , cái hời chiếm thì phí.
Ngược là Tôn Hồng Tú, chỉ mua hai bộ quần áo, một bộ là quần áo may sẵn Kế Học Sâm mặc, bộ còn là của Kế Bình An, còn về phần , chị mua lấy một bộ nào.
Hà Xuân Vũ chị, “Sao chị mua cho lấy một bộ, nhờ Uyển Ninh mà mới mua nhiều quần áo thế đấy, qua cái làng là còn cái tiệm ."
Tôn Hồng Tú:
“Hai cô là lo việc nhà nên củi gạo dầu muối đắt thế nào, nhà mỗi tháng chỉ chừng đó phiếu vải, tất nhiên là ưu tiên cho đàn ông con trẻ dùng , , quần áo cũ vẫn còn mặc , vá vá dùng thêm ba năm."
Diệp Uyển Ninh tán thành:
“Chị tiết kiệm tiền cho Kế tham mưu trưởng gì, lương cao, quần áo giày dép các thứ đều là đơn vị phát, trái là chị , bộ quần áo mặc bao nhiêu năm , chị còn xót chính , chẳng lẽ trông mong đàn ông xót chị ."
Tôn Hồng Tú biện bạch, “ tiết kiệm tiền cho , là tiết kiệm tiền cho An An, để dành tiền cưới vợ cho nó."
“An An mà học giỏi, lên đại học , trường học bao phân công công tác, phát lương cho nó, còn cần chị tiết kiệm tiền ."
Hà Xuân Vũ .
“Lên đại học...
An An mới mấy tuổi chứ, vả , tình hình hiện tại thế ."
Tôn Hồng Tú im bặt.
Dù mặc kệ Diệp Uyển Ninh và Hà Xuân Vũ khuyên bảo thế nào, chị cũng sắm cho lấy một bộ quần áo, quyết tâm tiết kiệm tiền .
Hà Xuân Vũ cũng khuyên nữa, hỏi Diệp Uyển Ninh:
“Uyển Ninh, lúc nãy cô thuyết phục nhân viên bán hàng đồng ý cho chúng mua nhiều quần áo thế."
Chị thè lưỡi, “Ba chúng , mới chọn mấy bộ mà cô nhất quyết đồng ý , tiệm quần áo may sẵn đó do cô mở , thật là, phiếu mà cũng mua đồ."
Diệp Uyển Ninh vẫy vẫy mấy tờ phiếu công nghiệp trong tay, “Dùng cái để thuyết phục đấy, tiền mua tiên cũng mà."
Cô :
“Cái cách cũng do nghĩ ."
Đem chuyện Hoắc Kiêu dùng phiếu công nghiệp mua ghế mây kể cho hai một lượt.
Tôn Hồng Tú thở dài:
“Chẳng trách cái ông nhà luôn bảo rằng Đoàn trưởng Hoắc đầu óc linh hoạt, việc khác thì ."
Hà Xuân Vũ nhỏ giọng :
“Cái tính là đầu cơ trục lợi nhỉ?"