Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai tìm đến cửa chắc chắn chuyện gì lành.”

 

Nhớ đến lời nhắc nhở của Tôn Hồng Tú, Diệp Uyển Ninh giả vờ như thấy bọn họ, cứ tự bận rộn với công việc trong tay.

 

Ngờ , bà Thái dắt Thái Tiểu Đông thẳng trong sân luôn.

 

Thái Tiểu Đông nuốt nước miếng, tiếng rõ mồn một.

 

Bà Thái đống mẹt phơi đồ khắp sân, cùng những thứ đặt đó, trong mắt lóe lên sự tham lam.

 

Chẳng trách là nhà đoàn trưởng, gia cảnh đúng là phong phú thật.

 

Nếu đồ vẫn phơi xong thì bà Thái tay lấy .

 

bây giờ vẫn còn việc chính, bà Thái cưỡng ép dời sự chú ý của , ho mạnh một tiếng.

 

Động tác tay Diệp Uyển Ninh khựng , nhưng ngay cả một ánh mắt cũng thèm bố thí cho bà .

 

Bà Thái thấy liền nháy mắt hiệu cho Thái Tiểu Đông.

 

Hai bà cháu phối hợp quen , Thái Tiểu Đông nhận tín hiệu liền lớn:

 

“Oa, thơm quá mất."

 

Còn biểu diễn nữa chứ.

 

Nó xoa xoa bụng :

 

“Cháu đói quá, bà nội ơi, cháu ăn cái gì đó."

 

Nó chỉ bát sốt gạch cua đầy ắp :

 

“Cháu ăn cái ."

 

Diệp Uyển Ninh thầm mắng một tiếng, thế đóng cửa sổ .

 

Bà Thái tiến lên một bước, hì hì quen với Diệp Uyển Ninh:

 

“Cô gái , gặp cô ở nhỉ."

 

Diệp Uyển Ninh thầm mắng hai thật chẳng , tận sân nhà , ngay cửa sổ .

 

xuống bậu cửa sổ, may quá, dẫm đám tỏi cô trồng.

 

Phải nhanh ch.óng đuổi hai thôi.

 

Diệp Uyển Ninh gượng :

 

“Thì hôm qua, ở sân nhà chị Hồng Tú đấy ạ."

 

“Ồ."

 

Bà Thái đảo mắt, “Chẳng trách trông quen thế, cô là nhà đoàn trưởng Hoắc hả, về cô ."

 

“Con trai là Thái Vượng, đại đội trưởng đại đội hai."

 

Nhắc đến con trai là đại đội trưởng, bà Thái vô cùng tự hào ưỡn ng-ực lên.

 

Diệp Uyển Ninh trả lời đây, đành xã giao vài câu:

 

“Có , ạ."

 

:

 

“Bà ơi, trời cũng chẳng còn sớm nữa, hai bà cháu mau về nhà thôi, còn bận nấu cơm nữa, đoàn trưởng Hoắc —— cả sắp về ."

 

Nghe thấy tên Hoắc Kiêu, bà Thái sờ sợ, nhưng vẫn lấy hết can đảm, hì hì :

 

“Nhà chúng hôm nay nấu cơm."

 

đẩy Thái Tiểu Đông lên phía :

 

“Để Tiểu Đông nhà ăn ở nhà cô một bữa ."

 

Chưa đợi Diệp Uyển Ninh lên tiếng, bà Thái trợn mắt :

 

“Sao hả, đồng ý ?

 

Con trai và đoàn trưởng Hoắc cùng một đơn vị, là chiến hữu đấy, cô mà cho Tiểu Đông ăn cơm thì cô cứ hỏi xem đoàn trưởng Hoắc đồng ý ."

 

Nói đến đây, bà Thái càng thêm tự tin.

 

thế mà, con trai bà và Hoắc Kiêu cùng một đơn vị, đều là chiến hữu, nếu ngay cả một bữa cơm cũng nỡ mời bọn họ ăn thì Hoắc Kiêu dù giỏi giang đến , ngoài cũng phỉ nhổ cho mà xem.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-82.html.]

Hay lắm, dám lấy Hoắc Kiêu ép cô cơ đấy.

 

gây chuyện nhưng cũng chẳng sợ chuyện, nếu bà Thái tự tìm đến tận cửa thì đừng trách cô khách sáo.

 

Diệp Uyển Ninh xắn tay áo lên, định cãi lý một phen với bà Thái.

 

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng :

 

đồng ý."

 

Hoắc Kiêu từ đơn vị trở về, sân thấy bà Thái và Thái Tiểu Đông ở bên trong, hơn nữa còn dẫm lên mảnh đất xới xong.

 

Nhìn mà thái dương giật liên hồi, vả hai còn đòi ăn chực nữa, chuyện đó là thể nào đồng ý, tuyệt đối thể.

 

Diệp Uyển Ninh đầu , là Hoắc Kiêu, cứu tinh đến !

 

Cô hất cằm, giọng nũng nịu:

 

“Nghe thấy , cả Hoắc cũng đồng ý đấy."

 

Anh cả Hoắc?

 

Đây là đầu tiên Hoắc Kiêu thấy Diệp Uyển Ninh gọi cả.

 

Trong lòng thấy ngứa ngáy, như sợi lông vũ lướt qua.

 

“Anh cả Hoắc, cả Hoắc!"

 

Diệp Uyển Ninh gọi thêm hai tiếng.

 

Hoắc Kiêu hồn:

 

“Hửm?"

 

Diệp Uyển Ninh hiệu bằng mắt cho :

 

“Mau đuổi bọn họ .”

 

Có Hoắc Kiêu mặt thì chuyện đơn giản hơn nhiều.

 

Tuy nhiên, Hoắc Kiêu vốn dĩ chẳng định đếm xỉa đến bọn họ, chuyện bà Thái ngày nào cũng dắt Thái Tiểu Đông ăn chực khắp nơi cũng loáng thoáng.

 

Nhà họ Thái đến mức thể nổi lửa nấu cơm, ngày nào cũng cái trò mèo , Hoắc Kiêu chẳng thèm chiều theo bọn họ.

 

Anh rảo bước thẳng:

 

“Đừng để ý đến bọn họ, chúng ăn phần của ."

 

Bà Thái chịu .

 

danh Hoắc Kiêu khó gần, nhưng cũng chỉ là thôi.

 

Theo bà thấy, Hoắc Kiêu chẳng qua chỉ là một hậu sinh vẻ ngoài khôi ngô hơn một chút, chức vụ cao hơn con trai bà một chút thôi .

 

Tuổi tác nhỏ hơn bà thì thuận theo bà , tôn trọng bậc tiền bối như bà mới .

 

Bà Thái kéo lấy Hoắc Kiêu cho , cậy già lên mặt :

 

“Trời cao đất dày ơi, ông trời ơi, ông mở mắt mà xem hai kẻ lương tâm , ngay cả một miếng cơm cũng nỡ cho cháu trai ăn, mau giáng một đạo sét đ-ánh ch-ết bọn họ ."

 

Hoắc Kiêu mà gân xanh trán nổi lên bần bật, cũng ngờ bà Thái mặt dày vô sỉ đến mức .

 

Nhìn cái điệu bộ đó, suýt chút nữa là bà đất ăn vạ .

 

Anh gạt phắt tay bà Thái , nhưng ngờ bà Thái nắm c.h.ặ.t hơn.

 

Nếu đây là một gã đàn ông trưởng thành thì Hoắc Kiêu một chiêu hạ gục , nhưng bà Thái dẫu cũng là phụ nữ, tuổi , hơn nữa còn là hàng xóm cùng một khu.

 

Hoắc Kiêu thực sự tay thế nào.

 

Diệp Uyển Ninh ôm trán, quên mất cơ chứ, Hoắc Kiêu chiến trường là một cao thủ, nhưng đối phó với hạng đàn bà đanh đ-á vô thì chỉ là kẻ học việc.

 

Đây là đầu tiên cô thấy dáng vẻ loay hoay lúng túng như .

 

Phải nhỉ, cảm thấy chút gần gũi hơn .

 

Diệp Uyển Ninh nhịn thêm vài cái.

 

“Diệp, Uyển, Ninh!"

 

Hoắc Kiêu nghiến răng gọi.

 

Diệp Uyển Ninh sực tỉnh:

 

“Có em!"

 

Loading...