Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quý Bình An vốn dĩ nữa, Thái Tiểu Đông trêu như , bé “oa" một tiếng lên, hơn nữa càng càng dữ dội.”
Diệp Uyển Ninh lấy khăn tay từ trong túi , lau nước mắt cho Quý Bình An:
“An An , bé từ từ kể đầu đuôi sự việc xem nào."
Quý Bình An nấc lên một tiếng vì , lắp bắp :
“Con, con cầm đồ ăn vặt chị Uyển Ninh cho sân ăn chơi."
Bé liếc Thái Tiểu Đông một cái, “Sau đó Tiểu Đông đến, thấy đồ trong tay con ngon nên, nên bảo con đưa cho , con đưa, liền cướp."
Quý Bình An bĩu môi, sắp rơi nước mắt:
“Đồ rơi đầy đất cả , hu hu bánh bí ngô, mít khô, hạt bí của con."
Tôn Hồng Tú càng giận hơn, chỉ đống đồ ăn vặt dính đầy bùn đất :
“Bà Thái, nhân chứng vật chứng đều ở đây, bà còn gì để ."
Bà Thái thấy chối cãi nữa, liếc xéo một cái :
“Thì là cháu cướp đấy thì , chỉ là một chút đồ ăn thôi mà, ai bảo nó keo kiệt thế gì."
Chút đồ ăn thôi ?
Thời buổi lương thực quý giá nhường nào.
Tôn Hồng Tú đống đồ đất mà lòng đau như cắt.
Bà Thái còn nháy mắt :
“Này, còn nữa , mang thêm đây chút ."
Thái Tiểu Đông cũng hì hục :
“, đúng, mang thêm đây chút nữa ."
Nó l-iếm l-iếm môi , vẻ mặt như vẫn ăn đủ.
Mang cái rắm!
Tôn Hồng Tú vớ lấy cái chổi, đuổi hai bà cháu mặt dày ngoài:
“Không còn cái gì hết, mau cút cho ."
Bà Thái dắt Thái Tiểu Đông tình nguyện rời , miệng còn lẩm bẩm:
“Lần chúng đến nhé."
Còn ?
Tôn Hồng Tú tối sầm mặt mũi, suýt nữa thì ngất xỉu.
Quý Bình An xổm đất, khuôn mặt ỉu xìu đám kiến đen tha từng mẩu vụn đồ ăn vặt :
“Bánh bí ngô của con."
Diệp Uyển Ninh xoa đầu bé:
“Không , chị cho bé, ngoài bánh bí ngô , còn bánh táo đỏ, bánh đậu xanh cho bé nữa... đó An An tự ăn, cho Tiểu Đông ăn , ?"
Mắt Quý Bình An càng càng sáng, đưa ngón tay út :
“Vậy chúng móc ngoéo nhé, quyết định ."
Diệp Uyển Ninh mỉm , đưa ngón tay út :
“Quyết định ."
Dỗ dành xong Quý Bình An, Tôn Hồng Tú bảo bé tiếp tục chơi trong sân, thì khóa c.h.ặ.t cửa sân .
Để cho chắc chắn, ai mà bà Thái và Thái Tiểu Đông .
Trở nhà, Tôn Hồng Tú nốc một hết sạch bát nước lã to mới :
“Phù, tức ch-ết , đúng là hai kẻ chẳng , dột từ nóc dột xuống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-78.html.]
Chị hạ thấp giọng :
“Chị thấy thằng Thái Tiểu Đông đó cũng chẳng gì ."
Tôn Hồng Tú liếc Diệp Uyển Ninh một cái:
“Uyển Ninh, em mới đến lâu, chắc thấy hai bà cháu bao giờ nhỉ."
Diệp Uyển Ninh nhớ :
“Thấy ạ, chỉ là tiếp xúc bao giờ thôi."
Cô :
“Lần thấy Thái Tiểu Đông chơi ở bờ biển, những đứa trẻ khác đều thích chơi với nó, nó lủi thủi một , bên cạnh chỉ bà Thái, lúc đó thấy nó cũng tội nghiệp."
Bây giờ thì, đáng đời kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận.
Thái Tiểu Đông mà cái đức tính thì cô mà là mấy đứa trẻ cũng chẳng chơi với nó.
Tôn Hồng Tú:
“Không ai chơi với nó là chuyện bình thường, trong khu tập thể quân đội chúng chẳng ai qua với bà cháu nhà đó cả."
Tôn Hồng Tú hạ giọng:
“Em tò mò tại lúc nãy Thái Tiểu Đông cướp đồ của An An mà chị rùm beng lên với bà Thái ."
Diệp Uyển Ninh gật đầu, với tính tình nóng nảy của Tôn Hồng Tú thì đáng lẽ một trận trời long đất lở mới .
Tôn Hồng Tú bĩu môi :
“Làm , chẳng tác dụng gì, còn rước họa nữa."
Chị :
“Để chị kể từ đầu cho em nhé..."
Hóa , bà Thái và Thái Tiểu Đông hai bà cháu cũng đầu tiên chuyện như , cứ đến bữa cơm là bà Thái xúi giục Thái Tiểu Đông cửa nhà khác.
Chờ đến khi mùi thức ăn bay , Thái Tiểu Đông sẽ chắn ngay cửa, cứ thế chằm chằm trong, mấy cô vợ trẻ các bà thím mủi lòng đều sẽ đưa cho Thái Tiểu Đông chút gì đó để ăn, khi thì vài cái màn thầu, khi thì bát cơm phủ đầy thức ăn, may mắn còn ăn vài miếng thịt kho tàu nữa cơ, dẫu cũng chẳng ai chấp nhặt với một đứa trẻ gì.
Diệp Uyển Ninh kinh ngạc há hốc mồm:
“Chuyện , bà Thái, hoặc của Thái Tiểu Đông nấu cơm ?"
Tôn Hồng Tú đảo mắt:
“Nấu nướng gì chứ, đại đội trưởng Thái —— tức là bố của Thái Tiểu Đông, ngày nào cũng ăn ở căng tin đơn vị, của Thái Tiểu Đông thì mất sớm ."
Chị thở dài:
“Người phụ nữ đó cũng khá hiền thục, là điều, Thái Tiểu Đông mà do cô nuôi nấng, bà Thái nuôi thì chắc chắn sẽ nông nỗi ."
Tôn Hồng Tú :
“Cho nên, ở nhà bình thường chỉ bà Thái và Thái Tiểu Đông hai bà cháu ăn cơm thôi, bà Thái chắc là nghĩ rằng chỉ cần Thái Tiểu Đông no bụng là , bà là một bà già thì ăn gì cũng xong, nên mới để Thái Tiểu Đông ngày nào cũng ăn chực khắp các nhà."
Chị hạ giọng:
“Nên lưng đều Thái Tiểu Đông là lớn lên nhờ cơm trăm nhà đấy."
Diệp Uyển Ninh mà sững sờ.
Chuyện ăn chực cơm trăm nhà ở vùng nông thôn thời của cô cũng cực kỳ hiếm thấy, trừ phi gia đình còn ai thích, bản còn nhỏ tuổi thì mới .
thời buổi lương thực quý giá như , thỉnh thoảng cho một hai bữa thì , chứ nào cũng đến thì ai mà chịu thấu.
Tôn Hồng Tú còn kể:
“Bà Thái còn chọn hiền để bắt nạt nữa cơ, cứ nhắm mấy cô vợ trẻ hổ mủi lòng mà bảo Thái Tiểu Đông đến ăn chực, nể mặt mũi từ chối nên mới nó ăn chực thành công đấy."
Chị bĩu môi, “Có nhà con cái nheo nhóc, sinh một đàn, khẩu phần ăn vốn eo hẹp mà vẫn Thái Tiểu Đông đến ăn chực, lúc con cái trong nhà chẳng gì ăn mà vẫn nhường một miếng cho Thái Tiểu Đông."
Tôn Hồng Tú thở dài :
“Lúc chị mới đến đây tùy quân cũng hổ nỡ từ chối, bà Thái bảo Thái Tiểu Đông đến, ăn chực liên tục suốt một tháng trời, lúc đó An An, chị vốn thích trẻ con nên vẫn đón nó nhà, cùng bàn ăn."