Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu An An thực sự thích ăn cháo hơn ăn cơm khô, chẳng lẽ bữa nào cũng nấu cháo ?”

 

Không thể chỉ lo cho con trai mà màng tới chồng .

 

Tôn Hồng Tú cũng khá khó xử, lo bên thì hỏng bên :

 

“Nếu nấu cơm khô nấu cháo thì phiền quá, còn tốn kém nữa."

 

Bây giờ nấu cơm thuận tiện như , đa đều dùng củi, nấu một bữa cơm là tốn một bó củi nhỏ, nếu nấu hai bữa cơm thì ngày qua ngày, lượng củi tiêu thụ sẽ hề nhỏ.

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Cái cũng khó, chị thể thử xem, lúc nấu cơm khô, đồng thời đặt một cái giá nhỏ lên cơm, giá đặt một cái bát, trong bát đổ gạo vo sạch và nước sạch , tức là cách nấu cháo thông thường , tận dụng nước bốc lên khi nấu cơm khô để nấu chín luôn bát cháo."

 

Quý Bình An vẫn còn là một đứa trẻ, sức ăn lớn, ăn hết bao nhiêu gạo, một bát cháo nhỏ là đủ ăn .

 

Mắt Tôn Hồng Tú sáng lên:

 

“Uyển Ninh, em đúng là thông minh quá, chị nghĩ cách nhỉ."

 

Diệp Uyển Ninh:

 

“Nếu An An thích ăn cơm khô, chị thể thử mua ít rong biển."

 

“Rong biển?"

 

Diệp Uyển Ninh:

 

ạ, chính là loại bánh rong biển bán ở chợ , xé vụn , cho ít dầu, đường và muối , đảo đều lửa nhỏ, thêm một ít vừng nữa, rong biển rang xong sẽ thơm giòn, ngọt mặn miệng, dùng để trộn với cơm thì trẻ con chắc chắn sẽ thích ăn."

 

Nói đến đây, cô khựng , Hoắc Kiêu thích ăn nhỉ?

 

Tôn Hồng Tú liên tục gật đầu:

 

“An An cũng thích ăn trái cây, cái thì tính đây?"

 

Trái cây ở thời buổi là thứ hiếm lạ, theo lý mà Quý Bình An thích ăn trái cây mới đúng, nhưng đảo Hải Lãng vốn dĩ sẵn trái cây, chính vì nhiều nên ăn ngán , thằng bé đ-âm chẳng thích ăn nữa.

 

Diệp Uyển Ninh nghĩ ngợi:

 

“An An thích ăn đồ ngọt chị?"

 

Tôn Hồng Tú:

 

“Thích lắm chứ, hận thể ngậm kẹo ngủ mỗi ngày."

 

“Vậy thì dễ giải quyết ."

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Chị thử đun nóng đường trắng hoặc đường đỏ, nấu một nồi xi-rô, đem trái cây xiên thành từng xâu, nhúng qua một lớp xi-rô, khi nguội sẽ biến thành kẹo hồ lô."

 

Quý Học Sâm là sĩ quan cao cấp, mỗi tháng nhận ít tem phiếu đường, nếu đổi thành nhà bình thường thì Diệp Uyển Ninh sẽ đề xuất cách tốn đường như .

 

Đảo Hải Lãng nhiều trái cây, đổi kiểu kẹo hồ lô thế nào cũng , Tôn Hồng Tú càng nghĩ càng thấy cách khả thi:

 

“Lỡ như thằng bé chỉ l-iếm sạch lớp đường ăn trái cây thì ."

 

Diệp Uyển Ninh:

 

“Thì chị dọa bé, nếu ăn hết trái cây thì sẽ kẹo hồ lô cho bé nữa."

 

Tôn Hồng Tú bật :

 

“Chị dọa nó chẳng tác dụng gì , là em cơ."

 

Chị khỏi cảm thán:

 

“Em đúng là nuôi con hơn chị nhiều, An An mà là em sinh chắc chắn sẽ b-éo thêm một vòng cho xem."

 

Nuôi con?

 

Diệp Uyển Ninh bao giờ nghĩ đến chuyện , cô còn chẳng tìm đối tượng nữa là, huống hồ là sinh con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-77.html.]

 

Hơn nữa điều kiện sinh nở thời , sinh con đúng là một chân bước cửa t.ử.

 

Diệp Uyển Ninh tiếp lời, nêu thêm cho Tôn Hồng Tú vài công thức món ăn mà trẻ con thể yêu thích.

 

Tôn Hồng Tú hận thể ghi từng lời Diệp Uyển Ninh sổ tay.

 

Diệp Uyển Ninh xong một tràng dài, miệng khô, cô uống một ngụm nước:

 

“Còn gì nữa chị?"

 

Trên mặt Tôn Hồng Tú thoáng hiện vẻ ngượng ngùng:

 

“Gần đây chị cũng chán ăn, ăn cơm."

 

Diệp Uyển Ninh chị một cái, đúng là g-ầy ít, xem chỉ trẻ con mà lớn cũng chán ăn mùa hè:

 

“Vậy em dạy chị vài cách dưa muối, như củ cải chua ngọt, dưa chuột muối, dưa đóng hộp, vị chua ngọt cay giòn sần sật, chắc là sẽ đưa cơm đấy ạ."

 

“Củ cải, dưa chuột?"

 

Tôn Hồng Tú kéo Diệp Uyển Ninh bếp, “Mấy thứ trong nhà đều sẵn, , em dạy chị luôn ."

 

Diệp Uyển Ninh tiên sơ qua công thức cho chị , đó lấy dưa chuột rửa sạch, hết cắt thành ba đoạn bằng , để cả vỏ cắt thành những sợi dài bằng một ngón tay.

 

Xử lý củ cải trắng cũng tương tự, mới cho hai thứ bát, thêm muối để vắt bớt nước thì thấy tiếng lớn của Quý Bình An từ ngoài sân vọng .

 

Tôn Hồng Tú vội vàng buông củ cải trong tay chạy ngoài:

 

“An An, thế, chuyện gì xảy con."

 

Diệp Uyển Ninh cũng nhanh ch.óng bám theo bước chân của chị, chạy .

 

Hai thấy Quý Bình An đang đó gào t.h.ả.m thiết, ngừng dùng mu bàn tay lau nước mắt, hai túi quần của bé đều lộn ngược ngoài, hạt bí, mít khô, và nửa cái bánh bí ngô ăn hết rơi vãi đầy đất.

 

Cách đó xa, một bà lão mặt dài, gò má cao, mũi diều hâu đang đó, với một bảy tám tuổi, đen nhẻm g-ầy gò, đôi mắt lồi:

 

“Ôi trời, ăn chậm thôi, vội, vội."

 

Cậu bé đen g-ầy chẳng thèm lời bà chút nào, ăn một cách ngấu nghiến, mồm miệng đầy đồ ăn, vụn bánh rơi đầy đất.

 

Nhìn thứ đồ ăn trong tay nó, chẳng chính là mấy món ăn vặt mà Diệp Uyển Ninh cho Quý Bình An .

 

Nó loáng cái ăn sạch bách chỗ đồ ăn vặt trong tay, cũng chẳng sợ bẩn, nhặt đống rơi đất lên, phủi phủi bụi tống mồm ăn tiếp.

 

Quý Bình An thấy thể chủ cho đến nên cũng nữa, sụt sịt mũi, chỉ hét lên:

 

“Mẹ ơi, Tiểu Đông cướp đồ ăn của con."

 

Bà lão mũi diều hâu lập tức :

 

“Kìa, cái thằng bé , ăn hồ đồ thế, cái gì mà cướp, rõ ràng là cháu cho mà."

 

Quý Bình An:

 

“Con cho!

 

Con cho!

 

Rõ ràng là cướp, đồ chị Uyển Ninh ngon thế , con cho khác chứ!"

 

Tôn Hồng Tú dựng ngược lông mày:

 

“Bà Thái, lời con trai là thật chứ?"

 

Bà Thái giận hờn, hì hì :

 

“Lời trẻ con mà cô cũng tin, còn là nó cho Tiểu Đông nhà , đó hối hận đòi đấy."

 

Thái Tiểu Đông cũng lè lưỡi trêu Quý Bình An:

 

“Chính là mày cho tao đấy, đồ keo kiệt, đồ keo kiệt!"

 

 

Loading...