Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:06
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi lên xe, cô vội vàng buông tay , khẽ:

 

“Cảm ơn."

 

“Ừm."

 

Hoắc Kiêu nhắm mắt như đang nghỉ ngơi, nhưng bàn tay chạm tay Diệp Uyển Ninh tự chủ mà siết c.h.ặ.t .

 

Xe lăn bánh về phía , lái xe Tiểu Lý ở ghế lái qua gương chiếu hậu, bắt chuyện:

 

“Cô là họ hàng xa nhà Hoắc đoàn trưởng nhỉ?"

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Vâng, tên Diệp Uyển Ninh, chào đồng chí."

 

“Cứ gọi là Tiểu Lý là ."

 

Tiểu Lý :

 

“Cô và Hoắc đoàn trưởng trông chẳng giống chút nào cả."

 

Diệp Uyển Ninh thót tim một cái, cũng :

 

“Dù quan hệ cũng xa mà, tính kỹ thì cũng chẳng cùng một tổ tông ."

 

Tiểu Lý Diệp Uyển Ninh thêm mấy qua gương chiếu hậu.

 

Đơn vị nam nhiều nữ ít, phụ nữ thể gặp , ngoại trừ mấy nữ binh của đoàn văn công mắt cao hơn đầu , thì chính là các tẩu t.ử quân nhân kết hôn sinh con .

 

Bỗng nhiên gặp một cô gái trẻ trung thế , lòng Tiểu Lý bỗng gợn sóng lăn tăn.

 

Anh càng càng thấy Diệp Uyển Ninh hợp ý , ngoại trừ cách ăn mặc chút quê mùa thì cũng chẳng khuyết điểm gì.

 

Tiểu Lý xuất nông thôn, thiện cảm với những phụ nữ ăn diện lòe loẹt, việc ăn mặc quê mùa đối với gọi là khuyết điểm, ngược thể khen một câu chân chất bảo thủ.

 

Một cô gái bao.

 

Tiểu Lý bắt đầu nảy sinh ý định, nhịn hỏi Diệp Uyển Ninh thêm vài câu.

 

Bao gồm một loạt câu hỏi như 'Nhà cô ở ', 'Trong nhà còn những ai'... chẳng khác nào điều tra hộ khẩu.

 

Hỏi đến mức Diệp Uyển Ninh mồ hôi đầy đầu, cũng chẳng sự nhiệt tình của từ .

 

Tiểu Lý cuối cùng cũng hỏi xong, nhưng xoay chuyển đề tài:

 

“Diệp đồng chí, cô thấy nghề lái xe như thế nào?"

 

Anh ưỡn ng-ực, đầy vẻ tự hào.

 

Nghề lái xe trong thời buổi là một nghề danh giá, chuyển ngành cũng lo thất nghiệp.

 

Diệp Uyển Ninh sững sờ, nên trả lời thế nào, là cứ thuận theo lời mà khen vài câu?

 

kịp mở miệng thì thấy Hoắc Kiêu mở mắt , tia lạnh trong mắt b-ắn thẳng về phía Tiểu Lý:

 

“Ồn ào."

 

Tiểu Lý rùng một cái, dám hỏi thêm nữa.

 

Dọc đường ai gì.

 

Đến khi m-ông Diệp Uyển Ninh đều đau nhừ thì cuối cùng cũng tới nơi họp chợ.

 

Xuống xe dễ hơn lên xe nhiều, Diệp Uyển Ninh mở cửa xe, nhắm chuẩn điểm tiếp đất nhảy một cái, vững vàng mặt đất, vươn vai một cái:

 

“Cuối cùng cũng tới ."

 

Tiểu Lý thực hiện một nghi lễ quân đội:

 

“Hoắc đoàn trưởng, lát nữa đến đón ."

 

Hoắc Kiêu gật đầu, thản nhiên đáp một tiếng:

 

“Ừm."

 

Tiểu Lý bỏ chạy lấy , lên xe đạp ga một cái là mất hút, chẳng mấy chốc chiếc xe jeep quân dụng hóa thành một điểm đen nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-71.html.]

 

Diệp Uyển Ninh cũng để ý, mà bắt đầu quan sát nơi họp chợ.

 

Quả nhiên đúng như lời Hoắc Kiêu , đông như kiến, ước chừng xã viên của mấy công xã lân cận đều tới cả , chen , phóng tầm mắt xa chỉ thấy đầu , chẳng thấy sạp hàng .

 

Diệp Uyển Ninh hề , lúc cô đang ngắm cảnh họp chợ thì cũng một đang chằm chằm cô ở cách đó xa.

 

Mỗi hai tháng mới một phiên chợ lớn, Vi Tuyết sớm kéo Tôn Lực Cường tới .

 

Hai từ lúc trời còn tờ mờ sáng, đến lúc mặt trời lên cao, giày sắp mòn cả mới tới nơi họp chợ.

 

đến sớm cũng cái lợi, mua vài món đồ ưng ý, lòng Vi Tuyết tràn đầy niềm vui.

 

niềm vui đó, khi thấy Hoắc Kiêu và Diệp Uyển Ninh bước xuống từ chiếc xe jeep quân dụng, liền tan thành mây khói.

 

Họ bộ lâu như !

 

Người thì một cái nhấn ga là tới nơi!

 

Vi Tuyết chiếc xe jeep quân dụng, suýt chút nữa thì c.ắ.n nát môi .

 

Tôn Lực Cường hai vai rũ xuống, khom lưng, chiều cao vốn cao lắm càng thấp một nửa, nịnh nọt với Vi Tuyết:

 

“Đợi thêm chút nữa, đợi vài năm nữa cũng sẽ cho em xe jeep quân dụng."

 

Vi Tuyết đỏ mắt:

 

“Vài năm vài năm, đợi bao nhiêu năm , từ cái tuổi thanh xuân mơn mởn như hoa như ngọc, đợi đến lúc mặt đều mọc nếp nhăn , vẫn chỉ là một liên trưởng nhỏ nhoi!"

 

Quân đội quy định, cấp đoàn trưởng trở lên mới quyền mượn xe jeep quân dụng.

 

Tôn Lực Cường chỉ là một liên trưởng, đừng là mượn xe jeep, ngay cả chạm cũng chạm.

 

Anh vẻ mặt lúng túng, ấp úng hồi lâu cũng thốt một chữ.

 

Vi Tuyết ghét nhất chính là cái bộ dạng 'ba gậy đ-ánh một cái rắm' đó của , nghiến răng :

 

“Lười chẳng buồn với ."

 

lên phía một đoạn, mặt rạng rỡ một nụ :

 

“Hoắc đoàn trưởng, cũng tới họp chợ ?"

 

Vi Tuyết đột nhiên xuất hiện, cả Hoắc Kiêu và Diệp Uyển Ninh đều sững sờ.

 

Hoắc Kiêu “Ừm" một tiếng mở miệng nữa.

 

Bầu khí chút gượng gạo, Diệp Uyển Ninh định vài câu để dịu tình hình.

 

thấy trong mắt Vi Tuyết là Hoắc Kiêu, chẳng thèm để ý đến cô chút nào, liền nhắm ai , dứt khoát cũng mở miệng nữa, kệ cho khí cứ gượng gạo .

 

Tôn Lực Cường từ xa , thấy nụ mặt vợ dần dần cứng .

 

Anh thở dài một , lên phía , với Hoắc Kiêu:

 

“Chào Hoắc đoàn trưởng ạ."

 

Giọng điệu mang theo vài phần nịnh nọt.

 

Diệp Uyển Ninh đây là đầu tiên thấy Tôn Lực Cường, tò mò thêm vài cái.

 

Anh cao lắm, tầm hơn một mét bảy, cắt tóc húi cua, ngũ quan gì nổi bật, mắt nhỏ, mặt dài, môi dày, là một đàn ông qua vô cùng chất phác và thật thà.

 

Hoắc Kiêu quét mắt Tôn Lực Cường một cái:

 

“Là lão Tôn , cũng tới họp chợ ."

 

Tôn Lực Cường gãi gãi gáy:

 

“Nhà bảo mua cái ghế xếp, lúc giặt quần áo cái mà , nên cùng cô tới đây."

 

Ghế xếp chính là cái ghế đẩu nhỏ.

 

Vi Tuyết thấy Tôn Lực Cường lên giải vây cho những cảm kích, ngược còn đầy vẻ giễu cợt, thản nhiên :

 

chồng kiếm nhiều tiền, thì còn cần mua ghế xếp cái gì chứ, sớm mua cho , mua cái gì mà máy giặt , chẳng cần dùng tay vò quần áo, cứ ném quần áo cái máy đó là nó tự giặt thôi."

 

 

Loading...