Nhìn Hoắc Kiêu đang hít hà vì cay, Diệp Uyển Ninh nhịn hỏi:
“Anh ăn cay ?"
“Ăn một chút."
Hoắc Kiêu lùa nốt chút lương bì cuối cùng miệng:
“Buổi tối vẫn ăn món nhé."
Diệp Uyển Ninh gật đầu:
“ nhiều lắm, bao gồm cả phần buổi tối luôn."
Cô Hoắc Kiêu, vài phần hiếu kỳ:
“Ăn một chút là cay đến mức nào?"
Hoắc Kiêu dùng đũa chỉ chỉ chiếc bát :
“Nhẹ hơn vị cay của lương bì một chút, đúng , buổi tối bát của cho ít ớt chưng thôi."
“Được."
Diệp Uyển Ninh tặc lưỡi một cái:
“Không ăn cay sẽ mất nhiều thú vui lắm đấy, Xuân Vũ kể với , đảo một loại ớt, gọi là ớt đèn l.ồ.ng vàng, cay mà cũng ngon, còn định kiếm một ít về nấu ăn cơ."
“Đừng nhé, cái thứ đó cay lắm đấy."
Hoắc Kiêu :
“ thà mất một chút thú vui còn hơn là cay ch-ết."
Diệp Uyển Ninh phì :
“Biết , cho ít ớt là chứ gì."
Cô :
“ , mua ít vừng, chỗ nào bán ?"
Hoắc Kiêu nhướng mày:
“Mua vừng gì."
Diệp Uyển Ninh lý lẽ đương nhiên :
“Mua về ăn chứ , định nấu chè vừng đen ăn, ăn vừng cho tóc lắm, thể dưỡng tóc đen mượt."
Cô sờ sờ phần đuôi tóc khô xơ ngả vàng xù xì, thể cứ để thế mãi , chăm sóc cho thật mới .
Tóc dưỡng , cái khác, ít nhất lúc chải đầu sẽ rối nữa, tóc hiện tại mỗi chải đều rụng vài sợi, đau đến mức cô nhăn mặt nhíu mày, tất cả là do tóc rối mà .
Hoắc Kiêu nghĩ ngợi một lát:
“Hôm nay phiên chợ lớn, ở đó bán vừng."
“Đi chợ!"
Mắt Diệp Uyển Ninh sáng lên:
“ , ."
Cô vẫn chợ phiên bao giờ, tên thôi là nhiều đồ ho để mua .
“Chỗ họp chợ ở ?"
Hoắc Kiêu:
“Ra khỏi quân thuộc đại viện, dọc theo con dốc..."
Diệp Uyển Ninh mà choáng váng cả đầu, cô thật sự rành địa hình đảo Hải Lãng, ở đây bao nhiêu ngày mà nhiều nhất cũng chỉ mới đến chợ và bờ biển.
Cô đảo mắt:
“Hoắc đoàn trưởng, hôm nay chắc việc gì bận chứ, là cùng ?"
Hoắc Kiêu ngả , tựa lưng ghế:
“Không ."
Họp chợ đông chen chúc, .
Diệp Uyển Ninh đảo mắt, cái miệng nhỏ mếu xịu, vẻ vô cùng t.h.ả.m hại:
“Vậy thôi , họp chợ đông lắm, còn bọn buôn nữa."
Cô thở dài một tiếng:
“ mà bắt thì dì Tống chắc sẽ buồn lắm..."
Khóe miệng Hoắc Kiêu giật giật, dậy.
Diệp Uyển Ninh chớp chớp mắt:
“Anh thế."
Hoắc Kiêu liếc cô một cái:
“Chẳng bảo chợ , thôi, đừng nhắc cô, chợ sớm, muộn là còn đồ ngon mà mua ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-70.html.]
Trên mặt Diệp Uyển Ninh rạng rỡ một nụ rạng rỡ:
“Cảm ơn , Hoắc đoàn trưởng!"
Hoắc Kiêu hừ lạnh một tiếng trong mũi, mấy ngày nay cô phát cho bao nhiêu tấm thẻ :
“Xem như nể mặt , đưa cô một chuyến ."
Anh khựng :
“Nói là sợ cô gặp bọn buôn đấy."
Diệp Uyển Ninh híp mắt :
“Hoắc —"
“Câm miệng."
Hoắc Kiêu :
“Mau thôi."
Diệp Uyển Ninh:
“Đợi một chút."
Cô lên lầu lấy mười đồng từ gối nhét túi, lấy một chiếc mũ nan từ cửa bếp đội lên đầu.
Trở liền thấy đầu Hoắc Kiêu cũng đội một chiếc mũ, nhưng là mũ hải quân của đơn vị .
Xem cái nắng của đảo Hải Lãng đúng là khiến khiếp sợ, mới tầm sáng thế mà ngay cả Hoắc Kiêu cũng đội mũ.
Hai khỏi cửa.
Đi vài bước, Hoắc Kiêu càng càng nhanh, Diệp Uyển Ninh thấy tụt vài bước liền vội vàng chạy nhỏ đuổi theo, lầm bầm :
“Cũng chậm một chút."
Cô quên mất ở một câu hỏi:
“Người đàn ông như thế nào qua là độc lâu năm.”
Đáp:
“Người đường cực kỳ nhanh, vì quen thói một .”
Diệp Uyển Ninh liếc Hoắc Kiêu hai cái, đo lường cách giữa hai .
Tên tuyệt đối độc hơn mười năm — chắc chắn!
Tuyệt đối!
Cũng may, một lúc, cuối cùng Hoắc Kiêu cũng phát hiện cái đuôi nhỏ đằng thấy nữa, liền dừng bước đợi một lát, còn quên chê bai:
“Sao cô chậm thế."
Diệp Uyển Ninh thở hồng hộc đuổi kịp, hổn hển :
“Có, khi nào là vì quá nhanh ."
Hoắc Kiêu liếc đôi chân của cô, hừ một tiếng:
“Chân ngắn."
Diệp Uyển Ninh hếch mũi.
Hừ, nể tình đưa chợ nên chấp nhặt với .
Đi một đoạn, Diệp Uyển Ninh phát hiện điểm :
“Đây hình như là đường đến đơn vị mà."
Chẳng lẽ con ngựa già quen đường như Hoắc Kiêu cũng lúc nhầm đường?
Diệp Uyển Ninh xoa xoa tay, định mỉa mai vài câu thì Hoắc Kiêu :
“Đến đơn vị mượn cái xe , nếu chỉ dựa đôi chân mà thì đến tối cũng chắc tới nơi."
“Ồ."
Diệp Uyển Ninh chớp chớp mắt.
Cô đợi ở cổng đơn vị, khi Hoắc Kiêu đơn vị vài câu với chiến sĩ gác cổng.
Chẳng mấy chốc, cửa lớn mở , một chiếc xe jeep quân dụng màu xanh lục dừng mặt Diệp Uyển Ninh, Hoắc Kiêu ở ghế , kéo cửa xe :
“Lên ."
Ngoài Hoắc Kiêu , ở ghế lái của xe jeep còn một đàn ông, chắc là lái xe của chiếc xe .
Có ngoài ở đây nên Diệp Uyển Ninh cũng dám nhiều, nén sự kinh ngạc đối với chiếc xe jeep quân dụng lòng.
Cô thử leo lên xe, nhưng xe jeep cao quá, cô leo mãi lên .
Hoắc Kiêu đưa tay :
“Nắm lấy tay ."
“Ồ, ."
Có Hoắc Kiêu trợ giúp, Diệp Uyển Ninh một cái lên xe.