Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hóa là , thế thì tính sai .
Hồi mới sang đây theo quân, Ngụy Thành cũng với là món mới ở căng tin dở lắm, liền bảo lấy một phần về cho ."
Hà Xuân Vũ nháy mắt:
“Mình ăn , đoán xem vị thế nào?"
“Không ngon ?"
Diệp Uyển Ninh nghi hoặc nhướng mày.
Hà Xuân Vũ:
“Ừm... thế nào nhỉ, trái cây chọn loại vỏ mỏng mọng nước, hải sản với thịt cũng chọn loại thượng hạng."
Những sản vật nhất của đảo Hải Lãng đều cung cấp cho quân đội, Diệp Uyển Ninh nghi ngờ điểm , hơn nữa trái cây hải sản, thịt, chỉ xét về thành phần dinh dưỡng thì chắc chắn là bổ sung đủ đầy .
Hà Xuân Vũ tiếp tục :
“ kết hợp xào chung thì vị , hoặc là quá ngọt ngấy, hoặc là ngọt mặn."
Cô lè lưỡi:
“Nói chung chỉ ăn một miếng là nuốt nổi nữa, Ngụy Thành cũng ăn , đổ hết sân phân bón hoa ."
Nhắc đến sân, Diệp Uyển Ninh :
“ , cây lá dứa lúc , để cho một cây nhé, mang về sân trồng."
“Được chứ."
Hà Xuân Vũ nhận lời ngay:
“ tự dưng , lúc bảo cho thì lấy."
Chẳng là vì Hoắc Kiêu .
Diệp Uyển Ninh :
“Lúc tưởng chỉ ở nhờ nhà Hoắc đoàn trưởng mấy ngày , bây giờ... ở , giúp dọn dẹp cái sân cho hẳn hoi."
“Không chỉ trồng lá dứa, còn khai khẩn vài luống đất, trồng mấy loại rau nhanh thu hoạch, ví dụ như cải thảo, cà chua, hẹ..."
Trồng rau, quả nhiên là niềm đam mê khắc sâu trong gen của Hoa Hạ.
Vừa nhắc đến chuyện , mắt Diệp Uyển Ninh sáng rực lên.
Kiếp cô sống ở thủ đô tấc đất tấc vàng, tuy thu nhập thấp nhưng sở hữu một cái sân thể trồng rau, còn là một cái sân lớn như nhà Hoắc Kiêu, thì đúng là mơ mộng hão huyền.
Trước đây chỉ trồng vài khóm hoa nhỏ bên cửa sổ hoặc ban công, bây giờ một cái sân lớn thế để trồng rau, Diệp Uyển Ninh nhịn mà xoa tay hầm hè, hận thể mua ngay hạt giống về trồng ngay lập tức.
Đến chợ, Diệp Uyển Ninh chọn hai loại hải sản theo mùa, đến sạp thịt cắt một miếng sườn.
Chủ sạp thấy cô là cô gái trẻ, khéo miệng, nên cắt cho cô một miếng sườn giữa lớn, xương dẹt dài mà nhiều thịt, là phần thịt mềm nhất trong tất cả các loại sườn.
Hà Xuân Vũ cũng hưởng sái, cắt một miếng.
Hai vòng quanh chợ một lượt, thấy chỗ nào bán vải, Hà Xuân Vũ :
“Vậy bây giờ tụi đến nhà chủ vườn hỏi xem nhé?"
Diệp Uyển Ninh :
“Không vội, xem ai bán hạt giống ."
Cô tìm một lúc, cuối cùng ở một góc chợ thấy bán hạt giống.
Chủ sạp là một ông cụ tầm bảy mươi tuổi, da dẻ còn nhẵn nhụi như thanh niên mà hằn sâu những vết chân chim thời gian, ông quét mắt Diệp Uyển Ninh và Hà Xuân Vũ một lượt, dùng tiếng địa phương :
“Hai cô gái, mua gì nào?"
Diệp Uyển Ninh :
“Chào ông ạ, cháu mua ít hạt giống, ở đây ông những loại hạt nào thế ạ."
Ông cụ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-66.html.]
“Cô gái khéo chọn đấy, chỗ hạt cải thảo, hạt bí đỏ, hạt rau xanh, còn cả hạt ngò nữa, cô xem xem lấy loại nào."
Diệp Uyển Ninh kịp lên tiếng, bên cạnh bỗng vang lên một giọng :
“Chọn hạt giống mà, chọn loại hạt to tròn căng mẩy cơ."
Diệp Uyển Ninh đầu , phụ nữ vẻ mặt yếu đuối mong manh , Vi Tuyết thì là ai nữa.
Hà Xuân Vũ thấy cô là tâm trạng vui ngay, kéo kéo Diệp Uyển Ninh, khẽ:
“Đừng để ý đến cô ."
Lại với ông cụ:
“Mỗi thứ cho cháu một ít nhé, ông ơi, phiền ông ạ."
Diệp Uyển Ninh gật đầu:
“Vâng, mỗi thứ lấy một ít."
Vi Tuyết thấy Diệp Uyển Ninh và Hà Xuân Vũ đều thèm đếm xỉa đến cũng nản lòng, mà :
“Tiểu Diệp, cô định trồng rau trong sân ."
Lúc câu , cô cố tình nâng cao tông giọng, qua đường tò mò sang.
Diệp Uyển Ninh nghiến răng, cô cố ý đây mà, lúc nếu trả lời chắc chắn sẽ gán cho cái mác lịch sự:
“Vâng."
Vi Tuyết thấy mưu kế thành công, :
“Cô trồng ít dưa chuột , Hoắc đoàn trưởng thích ăn dưa chuột lắm, gửi cho một đĩa dưa chuột đ-ập dập tự tay , ăn sạch bách luôn, còn khen vị ngon nữa."
Trong lời , vẻ cô và Hoắc Kiêu thiết.
“Cô!"
Hà Xuân Vũ tức đến nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
Diệp Uyển Ninh giữ cô , còn rạng rỡ hơn cả Vi Tuyết:
“Vậy , quá, nhất định sẽ lời chị, mua ít hạt dưa chuột về trồng, đến lúc món dưa chuột đ-ập dập, cũng gửi cho Tôn liên trưởng một phần để nếm thử."
Cô chớp chớp mắt:
“ , Tôn liên trưởng thích ăn dưa chuột đ-ập dập chị?"
Bị phản đòn một vố, Vi Tuyết tức tối :
“Làm thích ăn dưa chuột đ-ập dập chứ."
Diệp Uyển Ninh nghi hoặc nhướng mày:
“Ơ kìa, Vi tẩu t.ử, Tôn liên trưởng thích ăn gì chị , mà Hoắc đoàn trưởng thích ăn dưa chuột đ-ập dập chị rõ thế?"
Lúc câu , cô cũng cố tình nâng cao tông giọng.
Chiêu là học từ Vi Tuyết cả đấy.
Nhất thời, đều thu hút về phía , thậm chí còn chỉ trỏ Vi Tuyết, miệng lẩm bẩm, ước chừng chẳng lời gì.
Hà Xuân Vũ càng nhịn :
“ thế, Vi tẩu t.ử, chị cho tụi em với, đúng , Ngụy Thành nhà tụi em thích ăn gì, chị ?"
Vẻ mặt yếu đuối của Vi Tuyết như một chiếc mặt nạ vỡ vụn, trong mắt cô tràn đầy lửa giận nhưng buộc nén xuống, nghiến răng :
“Hai cô bậy bạ gì đó, chẳng qua vì theo quân các cô, đến đại viện sớm hơn nên mới mấy chuyện thôi."
Vẻ mặt như một chị luôn quan tâm hàng xóm láng giềng, quan tâm đến đồng đội của chồng.
“Hóa là ."
Diệp Uyển Ninh gật đầu:
“ tẩu t.ử , vẫn nên khuyên chị một câu, nên dành tâm trí cho chồng nhiều hơn, ít quan tâm chuyện nhà khác thôi, đừng bỏ gốc lấy ngọn, đến lúc tình cảm vợ chồng nhạt nhòa thì , chị thấy đúng Xuân Vũ."