Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:38:58
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, chỉ là phục thôi.”

 

Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn, điểm nào phù hợp chứ?

 

Diệp Uyển Ninh bật , hóa là vì chuyện :

 

“Vậy Tham mưu trưởng Quý cũng với Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn nghĩa là gì chứ."

 

Hoắc Kiêu gật đầu, vểnh cằm cô, dùng ánh mắt giục cô mau .

 

Diệp Uyển Ninh gắp một bông hoa bí ngô rán cho miệng, nhai phát tiếng giòn rụm “rôm rốp", nuốt xuống bụng mới :

 

“Được, chúng cứ tính từng điều một nhé, đầu tiên về Phan, trai như Phan An."

 

Hoắc Kiêu đưa mặt sát mặt cô, trẻ con :

 

“Cô cứ , gương mặt của khuyết điểm gì."

 

Nực .

 

Gương mặt của cũng nổi tiếng như tính cách của , hiểu .

 

Diệp Uyển Ninh cố gắng dời tầm mắt khỏi gương mặt mày kiếm mắt sáng của , tế nhị :

 

“Anh đúng là trai, nhưng gu thẩm mỹ của mỗi khác ,... thẩm mỹ nghĩa là mỗi thích kiểu ngoại hình và vóc dáng khác ."

 

Thời điểm chắc từ 'thẩm mỹ' vẫn hoặc phổ biến, nên Diệp Uyển Ninh giải thích thêm một câu.

 

Hoắc Kiêu đanh mặt:

 

“Ồ, gu thẩm mỹ của cô là gì."

 

Diệp Uyển Ninh cẩn thận cân nhắc lời :

 

... thích kiểu thanh mảnh trắng trẻo, học thức, đeo kính, trông nho nhã, qua là sách."

 

Lông mày Hoắc Kiêu nhướng lên:

 

“Ý cô là học thức?"

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Cái đó thì ."

 

Hoắc Kiêu một cái:

 

thanh mảnh, cũng đeo kính, ngoại hình thì— càng thể gọi là nho nhã ."

 

Hoắc Kiêu ngược .

 

Anh cao lớn vạm vỡ, làn da màu lúa mì.

 

Thị lực cực , hải quân tìm kiếm những tàu địch nhỏ như hạt đậu đen biển khơi bao la, thị lực thể .

 

Còn về sự nho nhã thì càng liên quan đến , thuộc kiểu thô ráp, ngoại hình nam tính.

 

Và Diệp Uyển Ninh giờ luôn thiện cảm với kiểu con trai 'tiểu thịt tươi' thời hiện đại, vì trông sạch sẽ, cũng vẻ vô hại.

 

Hoắc Kiêu mang cảm giác áp lực quá mạnh.

 

Diệp Uyển Ninh khỏi thầm thắp một nén nhang cho vợ tương lai của , nếu ngày ngày chung chăn gối với cái vị “Diêm Vương sống" , chắc thọ mệnh cũng ngắn vài năm mất.

 

Hoắc Kiêu hừ một tiếng:

 

“Cô chính là thích kiểu mặt trắng chứ gì."

 

Diệp Uyển Ninh gật đầu:

 

“Có thể như ."

 

Hoắc Kiêu vểnh cằm:

 

“Bỏ qua điều ."

 

Không bỏ qua thì còn nữa, cũng chẳng thể mọc theo kiểu Diệp Uyển Ninh .

 

Diệp Uyển Ninh ho nhẹ một tiếng, hắng giọng:

 

“Tiếp theo đến giàu như Đặng Thông."

 

Hai ngầm mặc định bỏ qua chữ Lừa.

 

Giàu như Đặng Thông mà, cũng thực sự là giàu hơn Đặng Thông, mà chủ yếu thể hiện ở khả năng kiếm tiền.

 

Hoắc Kiêu :

 

“Lương hằng tháng của cộng với các khoản phụ cấp, tổng cộng là một trăm hai mươi tám đồng."

 

Chức vụ của tuy cao nhưng thâm niên trong quân ngũ lâu, nếu lâu thêm chút nữa là thể vượt qua một trăm năm mươi đồng .

 

Anh khựng :

 

“Thỉnh thoảng còn phụ cấp biển, mỗi tháng mười lăm đồng."

 

Về khoản kiếm tiền , Hoắc Kiêu vẫn tự tin, dù chính Diệp Uyển Ninh cũng khen ngợi mấy .

 

Bảo tiền.

 

Rất tiền.

 

Trong mắt Hoắc Kiêu lấp lánh ánh sáng, cứ chờ Diệp Uyển Ninh khen thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-63.html.]

 

Hễ là đàn ông xuất sắc thì đều tự tin, đương nhiên vốn liếng để tự tin.

 

Tuy nhiên, thứ chờ đợi là một câu:

 

“Đoàn trưởng Hoắc, đúng là kiếm tiền, nhưng kiếm tiền nhiều, kiếm bao nhiêu tiền mới gọi là đủ đây."

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Đối tượng của nhất thiết quá kiếm tiền, chỉ cần đó dựa dẫm khác để sống, một công việc của riêng , một khoản thu nhập đủ nuôi gia đình là đủ ."

 

:

 

“Đương nhiên ai cũng hy vọng đối tượng của kiếm càng nhiều càng , cũng thể tránh khỏi tâm lý đó."

 

Cô suy nghĩ một chút :

 

thấy tiền bạc là một loại phần thưởng cho năng lực cá nhân, chỉ cần năng lực đủ xuất sắc thì chắc chắn kiếm nhiều."

 

Diệp Uyển Ninh ngước mắt, trông thần thái:

 

“Người mà trúng thì thể kiếm ít tiền."

 

:

 

“Và trúng, dù thực sự thể kiếm cực kỳ cực kỳ nhiều tiền, giàu hơn cả Đặng Thông, cũng sẽ hạ ."

 

, việc Hoắc Kiêu kiếm nhiều là ưu điểm, nhưng là thứ cô cần.

 

Hoắc Kiêu nghiến răng:

 

“Tiểu."

 

Diệp Uyển Ninh nuốt nước bọt:

 

“Điều là đừng nữa."

 

Vẻ mặt Hoắc Kiêu lạnh lùng:

 

“Ý cô là dỗ dành phụ nữ chứ gì."

 

Diệp Uyển Ninh nén :

 

“Vậy cứ coi là phụ nữ, phi, vốn là phụ nữ mà."

 

Cô “phi phi" hai tiếng :

 

“Anh dỗ một câu xem nào."

 

Hoắc Kiêu nghẹn nửa ngày mới rặn một câu:

 

“Chân... chân cô lắm."

 

“Đoàn trưởng Hoắc."

 

Diệp Uyển Ninh :

 

thể kiện quấy rối ?"

 

Hoắc Kiêu cứng cổ :

 

“Gì chứ, thật mà."

 

Anh liếc Diệp Uyển Ninh một cái:

 

“Cô mặc quần áo đàn ông cũng khá ."

 

Đó là vì vóc dáng cô , đầu óc thời trang nữa!

 

Nếu thì thời buổi ai nghĩ cách thắt thắt lưng ngang eo chứ.

 

Trong mắt Diệp Uyển Ninh thoáng hiện lên một tia , nhưng mặt để lộ:

 

“Được , coi như điều vượt qua."

 

:

 

“Cuối cùng chính là Nhàn."

 

Diệp Uyển Ninh Hoắc Kiêu, nghiêm túc :

 

ý kiến gì với quân nhân nhé, mỗi quân nhân trấn giữ biên cương, bảo vệ đất nước đều kính trọng, chỉ điều—"

 

Cô kéo dài giọng:

 

“Nói thật lòng, xuất phát từ yêu cầu nghề nghiệp, quân nhân thực sự thể coi là nhóm thời gian nhàn hạ ."

 

Cô hỏi Hoắc Kiêu:

 

“Cả năm trời về nhà chắc bao nhiêu nhỉ."

 

Nghe lời kể thoáng qua của Tống Tuyết Mai, Hoắc Kiêu chắc lâu mới về nhà một , và chắc tính bằng đơn vị tháng hoặc năm.

 

Hoắc Kiêu im lặng một lát gật đầu:

 

“Ừm."

 

Diệp Uyển Ninh tiếp lời:

 

“Hơn nữa là hải quân, còn biển, một ít nhất là ba tháng."

 

 

Loading...