Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:38:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây cũng là một trong những lý do khiến nguyên chủ đ-ập đầu tường.”

 

Diệp Uyển Ninh xoa xoa vết thương trán, tuy sắp lành nhưng do hội chứng sang chấn, cô vẫn cảm thấy chỗ đó đau âm ỉ.

 

biến thành phụ nữ như , cũng sinh một đứa trẻ như con trai Đại đội trưởng bác hai Đại đội trưởng."

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Vì bỏ trốn."

 

Cô để lộ một nụ , nụ ngọt ngào và sảng khoái, giống như vén mây mù thấy trời xanh:

 

“May mà gặp may, trốn thoát ."

 

Hoắc Kiêu nghẹn ngào, mở miệng gì đó, kiểu như những lời an ủi.

 

miệng há ngậm hồi lâu, chẳng thốt chữ nào.

 

Trong cảnh như , gì cũng là vô ích thôi.

 

Và Hoắc Kiêu mơ hồ cảm thấy Diệp Uyển Ninh cần an ủi.

 

Diệp Uyển Ninh vểnh cằm, khẽ nheo mắt, ánh mắt lưu chuyển:

 

“Nếu đủ thời gian, sợ bứt dây động rừng, còn đốt một mồi lửa mới ."

 

Cô mím môi, đôi lúm đồng tiền sâu hoắm như khảm mặt, ngọt ngào:

 

đùa đấy."

 

Hoắc Kiêu đây là đầu thấy cô để lộ biểu cảm như mặt, chút bướng bỉnh, mang theo phong tình khác biệt, khiến lòng ngứa ngáy.

 

Dưới cái của cô, trong đầu Hoắc Kiêu đột nhiên nảy một ý nghĩ, nếu Diệp Uyển Ninh , thậm chí thể giúp cô đưa củi và canh chừng lúc cô phóng hỏa.

 

Hoắc Kiêu đột ngột bừng tỉnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

 

Là một lính quân đội nhân dân, thể suy nghĩ .

 

Chắc chắn là do khí đêm nay quá kỳ quặc nên mới nảy sinh những ý nghĩ nên .

 

Diệp Uyển Ninh tiếp:

 

“Lúc mới trốn , thể , cứ ngỡ thể dựa một sở trường để sinh tồn, kết quả là hiện thực tát cho một cú đau điếng."

 

Thời đại cho phép bày sạp bán hàng mà, cô một tài nghệ nấu nướng nhưng chỗ thi triển.

 

“Vì cảm ơn dì Tống, nếu thu nhận, chắc lang thang đầu đường xó chợ ."

 

Diệp Uyển Ninh hì hì .

 

Dù cô giọng nhẹ nhàng, kể lể thoải mái, Hoắc Kiêu vẫn thể sự gian khổ trong đó.

 

Anh im lặng hồi lâu mới tìm giọng của :

 

“Nếu rời khỏi đảo Hải Lãng, cô định ?"

 

Anh ngập ngừng:

 

“Về tìm ?"

 

cũng lắm."

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Tiếc là Đại đội trưởng dẫn bố dán cáo thị tìm khắp tỉnh lỵ, về đó vẫn nguy hiểm, dễ nhận , cũng sẽ gây rắc rối cho dì Tống."

 

chắc sẽ nơi khác trốn một thời gian, đợi định mới thư cho dì Tống ."

 

Hoắc Kiêu hỏi:

 

một câu hỏi, tại lúc đầu cô đồng ý với , từ tỉnh Kỳ lặn lội đến đây."

 

“Ừm—" Diệp Uyển Ninh suy nghĩ một chút:

 

“Thứ nhất, dì Tống với là ở đảo Hải Lãng nhiều hải sản và trái cây để ăn, là một ham ăn nên đến."

 

Ham ăn?

 

Hoắc Kiêu đầu tiên thấy từ , ánh mắt đảo qua mặt Diệp Uyển Ninh một vòng, thấy miêu tả chuẩn xác:

 

“Vậy thứ hai thì ."

 

“Thứ hai , vì dì Tống bảo là quân nhân mà."

 

Đuôi mắt Hoắc Kiêu khẽ nhếch lên:

 

là quân nhân thì nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-60.html.]

 

Diệp Uyển Ninh thè lưỡi:

 

“Anh là quân nhân thì chắc là chút võ nghệ nhỉ, nếu Đại đội trưởng và bố tìm đến, chắc thể giúp chống đỡ một chút."

 

Cô bổ sung thêm:

 

“Nể mặt dì Tống."

 

Cô tiếp tục:

 

“Hơn nữa, đây là đơn vị quân đội, ở đây tương đối mà vẫn khá an , họ thể bất chấp ý cá nhân của mà cưỡng ép bắt , vả vì chủ nghĩa nhân đạo, chắc chắn sẽ giúp ngăn cản."

 

Cô tinh nghịch nháy mắt:

 

“Như sẽ đơn thương độc mã nữa."

 

Khóe miệng Hoắc Kiêu nhếch lên một cách khó nhận :

 

“Vậy cô sợ về phía họ, áp giải cô về tỉnh Kỳ, giao cho bố ."

 

Anh hiếm khi đùa:

 

“Như cô , là một quân nhân chính nghĩa mà."

 

Diệp Uyển Ninh ngẩn một lát, vì sự tin tưởng đối với dì Tống nên cô từng dự tính đến khả năng :

 

“Khô... lẽ nào chứ?"

 

Lúc đầu, đúng là vì thấy Diệp Uyển Ninh lai lịch bất minh nên mới thu nhận cô.

 

Giờ rõ hết , trong lòng Hoắc Kiêu cũng còn gì lấn cấn nữa:

 

“Sẽ ."

 

Bắt chước điệu bộ của cô :

 

“Nể mặt ."

 

Diệp Uyển Ninh thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ng-ực:

 

“Vậy thì , dọa ch-ết ."

 

:

 

“Dù nữa, thời gian qua đa tạ chiếu cố nhé."

 

Lại :

 

“Có dịp sẽ thăm ."

 

Hoắc Kiêu tiếp lời, chân mày Diệp Uyển Ninh lộ vài phần nghi hoặc:

 

“Lúc chẳng nên khách sáo một chút, câu 'Nhất định đến đấy' ."

 

Hay thật, còn tự bổ não luôn.

 

Hoắc Kiêu suýt chút nữa thì phì , may mà sắc mặt luôn nghiêm nghị nên Diệp Uyển Ninh nhận .

 

Anh chỉ chỉ chiếc đồng hồ treo tường, Diệp Uyển Ninh càng thêm thắc mắc:

 

“Ý gì ?"

 

“Thời gian còn sớm nữa, đến lúc ngủ ."

 

Nói xong, liền dậy lên lầu.

 

Phất tay áo một cái, mang theo một áng mây nào.

 

“Gì chứ."

 

Diệp Uyển Ninh lẩm bẩm:

 

“Người hỏi là , nữa cũng là , thật khó hầu hạ."

 

Có lẽ vì nhiều lời, Diệp Uyển Ninh đêm nay ngủ đặc biệt ngon giấc.

 

Ngày hôm , Diệp Uyển Ninh thức dậy, đầu tiên là dọn dẹp giường chiếu sạch sẽ mới thu dọn hành lý của .

 

Hành lý của cô đơn giản, chỉ vài bộ quần áo mỏng manh, chỉ cần gấp đơn giản.

 

Cô gấp quần áo xong, sờ thấy hơn ba trăm đồng ở đáy bọc đồ, trừ hai đồng lẻ của chính cô và tiền vé tàu, còn đều là tiền và phiếu mà dì Tống và Hoắc Kiêu đưa cho cô, cô nhét hết xuống gối.

 

Sau đó thầm cầu nguyện Hoắc Kiêu hãy chăm chỉ giặt chăn màn một chút, đừng để tiền mọt ăn mất.

 

Làm xong xuôi, Diệp Uyển Ninh ngoài cửa sổ.

 

 

Loading...