Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:38:53
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoắc Kiêu dậy ngay lập tức mà đang nghĩ, nếu một ngày thấy âm thanh nữa, liệu cảm thấy quen ?”

 

Diệp Uyển Ninh xong bữa sáng thì Hoắc Kiêu xuống lầu.

 

Anh vệ sinh cá nhân xong, liếc lên bàn ăn, hôm nay ăn tào phớ.

 

Có hai loại khẩu vị ngọt và mặn, loại ngọt là tào phớ rưới một thìa nước đường đỏ nấu với gừng, miếng tào phớ trắng muốt như ngọc điểm xuyết thêm nước đường đỏ rực, trông mắt.

 

Tào phớ mặn thì phức tạp hơn một chút, tào phớ trắng rưới nước tương và dầu ớt, thêm hành lá xanh ngắt, rong biển băm nhỏ, tôm nõn màu hồng nhạt, lạc rang, dưa muối thái sợi điểm xuyết bên .

 

Diệp Uyển Ninh hai bát tào phớ, cảm giác tự hào tràn đầy, uổng công cô dậy sớm xay đậu nành.

 

Cô liếc Hoắc Kiêu một cái, đôi mắt đen như ngọc của là hai quầng thâm lớn, chắc đêm qua ngủ ngon.

 

chút ngạc nhiên, tối qua mưa cả đêm, thời tiết vô cùng mát mẻ, lý dễ ngủ mới đúng, dù cô cũng ngủ ngon.

 

Diệp Uyển Ninh chào một tiếng:

 

“Chào buổi sáng."

 

Sau đó đẩy hai bát tào phớ ngọt mặn khác đến mặt Hoắc Kiêu:

 

“Anh chọn ."

 

thích ăn tào phớ ngọt, thích ăn tào phớ mặn, Diệp Uyển Ninh thì loại nào cũng , dù đều ngon cả.

 

Chỉ là Hoắc Kiêu sẽ chọn loại nào, nên Diệp Uyển Ninh để chọn .

 

Tuy nhiên, Diệp Uyển Ninh đoán chắc sẽ chọn tào phớ mặn thôi.

 

Quả nhiên, Hoắc Kiêu đưa tay lấy bát tào phớ mặn rưới nước tương.

 

Anh dùng thìa múc một miếng tào phớ cho miệng, tào phớ tan ngay trong miệng, mịn màng và mềm mướt, trôi tuột trong khoang miệng, rong biển băm nhỏ và tôm nõn nhỏ xíu cung cấp vị mặn , nhịn ăn hết miếng đến miếng khác, ăn sạch bách bát tào phớ mặn.

 

Hoắc Kiêu đặt bát xuống, ánh mắt đảo qua Diệp Uyển Ninh một lượt:

 

“Hôm qua cô định gì với ?"

 

Diệp Uyển Ninh vẫn còn đang chìm đắm trong vị ngon của tào phớ ngọt, đường dùng để nấu canh gừng đường đỏ hôm qua và tào phớ ngọt hôm nay đều là của Tôn Hồng Tú và Hà Xuân Vũ để cho cô.

 

Còn tôm nõn và rong biển tào phớ mặn, tuy cô ăn nhưng cũng thể tưởng tượng hương vị mặn mòi tươi ngon đó.

 

Diệp Uyển Ninh chút tiếc nuối, nếu rời khỏi đảo Hải Lãng sẽ nếm những món ngon nữa .

 

Cô sực tỉnh:

 

“Ồ, cũng chuyện gì quan trọng lắm."

 

đồng hồ treo tường, đến giờ Hoắc Kiêu đến đơn vị:

 

“Anh cứ đơn vị , tối về với ."

 

Hoắc Kiêu gật đầu, quần áo đến đơn vị.

 

Cả ngày hôm đó, đều lơ đãng, đến mức Quý Học Sâm cũng nhận , chiều tối liền giữ Hoắc Kiêu hỏi:

 

“Hôm nay thế?"

 

Hoắc Kiêu há miệng định chuyện để Diệp Uyển Ninh ở cho Quý Học Sâm , nhờ cho ý kiến tham khảo.

 

nghĩ đến cái mồm loa phường của Quý Học Sâm, chắc chắn sẽ lời giữ lời.

 

Lời đến cửa miệng nuốt , thốt hai chữ:

 

“Không ."

 

Quý Học Sâm bĩu môi:

 

“Cứ kỳ kỳ quái quái."

 

Lại hỏi:

 

“Này, cô Diệp đó, mai là đúng , chúng mai cần tiễn đưa hả."

 

Bước chân Hoắc Kiêu dừng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-58.html.]

“Không cần."

 

Để Quý Học Sâm tại chỗ tặc lưỡi:

 

“Thật vô tình."

 

Lúc Hoắc Kiêu về đến nhà, trời sụp tối, trong nhà thắp ánh đèn màu cam, ấm áp và động lòng .

 

Hoắc Kiêu đẩy cửa , Diệp Uyển Ninh đang bày thức ăn bàn, ánh đèn cam, gương mặt nghiêng dịu dàng của cô nhuốm một tầng ửng hồng nhạt.

 

Thấy Hoắc Kiêu về, mặt cô nở một nụ rạng rỡ:

 

“Anh về ."

 

Yết hầu Hoắc Kiêu chuyển động:

 

“Ừm."

 

Anh hiểu đột nhiên nhớ lúc Diệp Uyển Ninh đến.

 

Khi đó từ đơn vị về, trong nhà luôn tối om, trống trải, sẽ thắp đèn, cũng ai đợi tan , càng ai với một câu:

 

“Anh về .”

 

Trước đây cảm thấy gì, vẫn luôn sống như , nhưng giờ sự so sánh, bỗng thấy luyến tiếc sự ấm áp hiện tại.

 

Hoắc Kiêu quét mắt Diệp Uyển Ninh, phát hiện cô quần áo của , còn bộ sơ mi trắng và quần tây đen cho mượn gấp ngay ngắn đặt chiếc ghế dài.

 

“Mau ăn cơm thôi."

 

Diệp Uyển Ninh xuống:

 

“Thức ăn nguội sẽ ngon ."

 

Hôm nay là ngày cuối cùng cô ở nhà Hoắc Kiêu, cũng là ngày cuối cùng cô ở đảo Hải Lãng, cô trổ hết tài nghệ mới một bàn thức ăn vô cùng phong phú.

 

Đầu sư t.ử từ thịt lợn, thịt cua và tôm nõn, mỗi viên đều to bằng nắm tay trẻ con, ánh đèn hiện lên màu nước tương mắt.

 

Thịt Đông Pha cắt thành từng miếng vuông nhỏ, màu sắc đỏ tươi sáng bóng, tỏa từng làn hương thơm nức mũi.

 

Cá ngần tươi trộn đều với trứng gà thành món trứng rán cá ngần, giữ vị tươi của cá ngần độ mềm mượt của trứng, ngon đến mức nuốt luôn cả lưỡi.

 

Món chính là mì trộn dầu cua (tú hoàng du), cua gỡ lấy thịt, nấu thành dầu cua rưới lên mì, gạch cua kết cấu lạo xạo độc đáo, ngon lời nào tả xiết.

 

Rõ ràng món nào cũng ngon, nhưng hiểu Hoắc Kiêu thấy ăn ngon miệng.

 

Anh gắp một đũa mì trộn dầu cua cho miệng.

 

Mì là loại mì sợi nhỏ thích nhất, dầu cua càng tươi ngon gì sánh bằng, cảm thấy như đang nhai sáp.

 

Diệp Uyển Ninh một cái, c.ắ.n đũa :

 

“Cái đó—"

 

“Giờ thể ?"

 

“Gì cơ?"

 

Diệp Uyển Ninh ngẩn .

 

Hoắc Kiêu:

 

là, chuyện hôm qua cô định với , giờ thể ."

 

“Ồ."

 

Diệp Uyển Ninh :

 

định là, hàu khô phơi ban công lúc , qua hai ngày nữa là ăn , lúc ăn thì dùng chảo áp chảo một chút, đợi đến lúc xèo xèo chảy mỡ là ăn ."

 

“Còn nữa, còn nữa."

 

Cô bẻ ngón tay đếm:

 

“Món thịt bò kho đó, thấy thích ăn nên tìm Hồng Tú đổi một ít phiếu thịt bò, kho thêm một ít nữa, để trong tủ năm ngăn , tối thể lấy nhắm r-ượu, nhưng giờ thời tiết nóng, để nhiều ngày , sẽ hỏng, nhất là ăn hết trong vòng hai ngày nhé."

 

 

Loading...