Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:36:34
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoắc Kiêu ngẩng đầu khỏi tờ báo:

 

“Nhà ở đây, ở đây thì thể ."

 

Khóe miệng Diệp Uyển Ninh giật giật:

 

“Ý là, chẳng lên lầu ."

 

Nói xong, cô chút ngượng ngùng trốn ghế.

 

Vốn tưởng Hoắc Kiêu lên lầu ngủ nên cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu nhạt và quần đùi, áo sơ mi dài che mất chiếc quần đùi, trông giống như mặc quần , để lộ hai đôi chân thon dài cân đối.

 

Ánh mắt Hoắc Kiêu nhanh ch.óng lướt qua bắp chân trắng trẻo của cô, ho một tiếng:

 

“Định lên lầu ngủ , nhưng sực nhớ vẫn cho cô mấy ngày cô ngủ ở nên mới xuống lầu đợi cô."

 

Đây coi là một lời giải thích ?

 

Diệp Uyển Ninh ngẩn ngơ gật đầu:

 

“Ồ, ạ."

 

Lại :

 

“Vậy tối nay ngủ ở ?"

 

Khoan , lẽ ở chung một phòng với vị Đoàn trưởng Hoắc chứ?

 

Sau đó hai một ngủ giường, một ngủ đất.

 

Và xác suất cao là Hoắc Kiêu sẽ để cô ngủ giường, còn ngủ sàn nhà để thể hiện phong thái quý ông của .

 

Từ ánh mắt lúc thì xa xăm, lúc thì mang theo sự hưng phấn kỳ lạ của Diệp Uyển Ninh, Hoắc Kiêu đại khái đoán cô đang nghĩ gì, nhịn nhếch môi:

 

“Cô nghĩ nhiều quá ."

 

Lại :

 

“Tầng hai ba phòng, một phòng ngủ chính, hai phòng ngủ phụ, cô tạm thời ở căn phòng ngủ phụ sát cầu thang ."

 

Anh dừng một chút:

 

“Trong tủ tường chăn và gối mới, ga trải giường cũng mới ."

 

Vốn là chuẩn cho bố , ngờ để Diệp Uyển Ninh hưởng lợi.

 

“Cảm ơn , Đoàn trưởng Hoắc."

 

Yê, phòng mới giường mới chăn mới để ngủ .

 

Diệp Uyển Ninh mỉm , đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, vô cùng xinh .

 

Ánh mắt Hoắc Kiêu dừng khuôn mặt cô một lát:

 

ngủ đây."

 

Nói xong liền lên lầu.

 

Diệp Uyển Ninh ở lầu một lúc, đợi gió thổi cho tóc khô một nửa mới lên lầu.

 

Lúc phòng , Diệp Uyển Ninh liếc phòng của Hoắc Kiêu một cái.

 

Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, một tiếng động.

 

Cô nghĩ chắc là ngủ chứ?

 

Diệp Uyển Ninh về phòng , tắt đèn ngủ.

 

Cô kéo chăn lên, sự mệt mỏi ập đến, tiếng ve kêu trong đêm đảo, cô từ từ chìm giấc ngủ.

 

Cùng lúc đó, Hoắc Kiêu ở sát vách đang giường, mắt trân trân lên trần nhà, chẳng chút buồn ngủ nào.

 

Mãi lâu mới nhắm mắt .

 

Mặc dù tối qua ngủ muộn nhưng vì đồng hồ sinh học, bảy giờ mười lăm phút sáng, Hoắc Kiêu vẫn thức dậy đúng giờ.

 

Vừa mở mắt , thấy lầu truyền đến một tràng tiếng lạch cạch.

 

Có tiếng d.a.o thái chạm thớt, cũng tiếng thức ăn cho chảo phát tiếng xèo xèo...

 

đủ loại âm thanh.

 

Hoắc Kiêu vỗ vỗ cái đầu đau nhức, nhịn cau mày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-34.html.]

Đây là đang gì thế nhỉ?

 

Anh dậy, xỏ đôi dép lê xuống lầu, tới phòng khách thấy một cái đầu thò từ trong bếp, ai khác chính là Diệp Uyển Ninh.

 

Cô vẫy vẫy cái xẻng nấu ăn, gương mặt đầy ý , tràn đầy năng lượng:

 

“Đoàn trưởng Hoắc, dậy ạ, mau rửa mặt ăn sáng."

 

Hoắc Kiêu:

 

...

 

Không chứ, hôm qua chẳng cần cô nấu cơm , cô hiểu ?

 

Hoắc Kiêu thở dài, phòng tắm rửa mặt.

 

Định bụng rửa mặt xong sẽ nghiêm túc nhắc quy tắc với Diệp Uyển Ninh một nữa.

 

Đ-ánh răng, rửa mặt... khi xong tất cả, Hoắc Kiêu tìm Diệp Uyển Ninh:

 

“Cô—"

 

Diệp Uyển Ninh cởi tạp dề treo cửa, xuống bàn ăn:

 

“Vừa ăn ."

 

Trời cao đất dày, chuyện ăn uống là lớn nhất.

 

dậy từ năm giờ để mua thức ăn, bận rộn tới tận bây giờ mới chuẩn một bàn đồ ăn sáng thế .

 

Hoắc Kiêu xuống cùng cô mới phát hiện bàn bày biện vài món ăn, món nào cũng tỏa hương thơm khiến chảy nước miếng.

 

Món mì trộn mỡ hành từ mỡ hành phi thơm và những sợi mì sợi nhỏ trộn với , mang một màu nước tương mắt.

 

Món cháo hải sản nấu từ tôm đỏ trắng đan xen và cồi sò điệp, tỏa hương thơm nồng nàn hấp dẫn.

 

Những chiếc bánh lớn cắt thành hình rẻ quạt, điểm xuyết sốt thịt và hành lá.

 

Còn một l.ồ.ng bánh bao xá xíu vỏ mỏng nhân nhiều, nở bung như hoa, trông mềm xốp.

 

Diệp Uyển Ninh ăn một chiếc bánh bao xá xíu do chính tay , nhịn thầm khen một tiếng.

 

Không hổ danh là bánh bao xá xíu cô , b-éo mà ngấy, ngọt mặn , ngon vô cùng.

 

Tự ăn một vẻ lắm, Diệp Uyển Ninh liếc Hoắc Kiêu một cái, đưa một chiếc bánh bao xá xíu cho :

 

“Đoàn trưởng Hoắc, nếm thử ."

 

Yết hầu Hoắc Kiêu chuyển động, cố gắng dời tầm mắt khỏi bàn đồ ăn sáng trông ngon miệng , ngẩng cằm :

 

, cần cô những thứ ."

 

Diệp Uyển Ninh chớp chớp mắt, sức quảng cáo:

 

“Làm thì cũng , nếm thử mà."

 

Hoắc Kiêu còn định từ chối thì chiếc bánh bao xá xíu nhét tay .

 

Chiếc bánh bao xá xíu vô cùng mềm xốp, cầm tay nóng hổi.

 

Hoắc Kiêu thở dài một tiếng, đưa chiếc bánh bao xá xíu lên miệng c.ắ.n một miếng.

 

Bề ngoài thì cũng đấy, nhưng chắc hương vị cũng chỉ th—

 

Ngon quá!!

 

Con ngươi Hoắc Kiêu đột ngột giãn .

 

Anh từng ăn chiếc bánh bao xá xíu nào ngon đến thế, từng hạt thịt xá xíu rõ ràng, thoát khỏi lớp vỏ bánh bao mềm mịn như bông tuyết, đua nhảy múa vị giác.

 

Thực sự ngon.

 

Không chỉ ngon hơn những món ăn do nhóm nuôi trong đơn vị , mà ngay cả đầu bếp của nhà hàng quốc doanh cũng sánh bằng kỹ năng nấu nướng của Diệp Uyển Ninh.

 

Hoắc Kiêu vốn chỉ định nếm thử một miếng, ngờ lúc định thần thì cả chiếc bánh bao xá xíu ăn sạch sành sanh.

 

Anh vẫn thèm thuồng mà l-iếm l-iếm khóe miệng, đột nhiên chạm ánh mắt đầy mong đợi của Diệp Uyển Ninh:

 

“Có ngon ?"

 

Hoắc Kiêu nghiêm mặt :

 

“Cũng bình thường thôi."

 

 

Loading...