Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:36:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Xuân Vũ:

 

“Sao mà chứ, hại, chỉ là cỏ dại nhiều một chút thôi."

 

Diệp Uyển Ninh nhướng mày:

 

“Chị chắc là chỉ 'một chút' ?"

 

“Thì một chút thật mà."

 

Lời dứt, Hà Xuân Vũ liền giẫm một mảnh ngói từ tới, phát tiếng động giòn tan.

 

Diệp Uyển Ninh đỡ trán, thực sự ngờ Hoắc Kiêu là một tùy tiện như , cô sống cả hai đời cộng cũng từng thấy cái sân nào nát như thế .

 

Rõ ràng nhà dì Tống dọn dẹp , sạch sẽ, ngăn nắp, đến lượt con trai bà thì...

 

rút lời khen Hoắc Kiêu thú vui sinh hoạt , nhất định rút !

 

“À."

 

Gương mặt Hà Xuân Vũ thoáng qua một tia ngượng ngùng, tìm cách chữa thẹn:

 

“Có lẽ là vì Đoàn trưởng Hoắc thời gian chăm sóc, ở một cả một tòa nhà, cộng thêm cái sân lớn như thế , đàn ông mà, em cũng đấy, thích mấy việc nhà vụn vặt."

 

“Nhà chị cũng thế, ở ngoài thì bảnh bao lắm, về đến nhà là cởi giày, quẳng quần áo, bắt đầu ườn ghế dài đại gia, bảo giúp chị rửa cái bát cũng chịu."

 

Hà Xuân Vũ lầm bầm:

 

, Uyển Ninh, em vẫn gặp nhà chị, chị giới thiệu cho nhé, biển , hai ngày nữa là về."

 

“Doanh trưởng Ngụy biển ạ?"

 

Diệp Uyển Ninh hỏi.

 

Hà Xuân Vũ đáp:

 

“Ừm, gần đây đến lượt trung đoàn của họ tuần tra biển, mỗi mất ba tháng đấy."

 

Vùng biển Nam Hải rộng lớn, tuần một vòng ít nhất cũng mất vài tháng, đó là còn nhanh đấy.

 

Nếu , Hà Xuân Vũ cũng chẳng về nhà ngoại thăm .

 

Hà Xuân Vũ sực nhớ :

 

“Suýt nữa thì quên mất, chẳng chị với em là Ngụy nhà chị việc trướng Đoàn trưởng Hoắc , chính Đoàn trưởng Hoắc là dẫn mấy tiểu đoàn của họ biển đấy, hóa Đoàn trưởng Hoắc biển , hèn chi cái sân trông như mấy tháng dọn dẹp."

 

Diệp Uyển Ninh gật đầu, thế thì mới hợp lý chứ.

 

Nói cũng , cái sân thể dùng nhà ma .

 

Thời buổi ban đêm cần đóng cửa, nhà Hoắc Kiêu cũng khóa.

 

Hà Xuân Vũ nhẹ nhàng đẩy một cái, cửa phòng liền mở , một mùi ẩm mốc vì lâu ngày ở xộc thẳng mũi.

 

Diệp Uyển Ninh và Hà Xuân Vũ bịt mũi, ở cửa đợi một lúc lâu, chờ bụi bặm và mùi hôi tan bớt mới .

 

Hà Xuân Vũ đưa tay phẩy phẩy mũi:

 

“Mùi đúng là nồng thật đấy."

 

Diệp Uyển Ninh quan sát căn nhà một lượt, đồ đạc nhiều, nhưng những thứ cần thiết thì vẫn .

 

Chính giữa phòng khách là một chiếc bàn bằng loại gỗ đen rõ tên, bao quanh bàn là một chiếc ghế dài cùng loại gỗ đen và vài chiếc ghế tựa lưng.

 

Ra khỏi phòng khách, bên hai gian phòng, sơ qua thì chắc là nhà bếp và phòng tắm.

 

Tầng hai Diệp Uyển Ninh lên, nhưng đoán chừng cũng khác biệt lắm.

 

Nhìn chung, diện tích căn nhà hai tầng khá lớn, rộng rãi, bố cục cũng hợp lý.

 

Hà Xuân Vũ kìm cảm thán:

 

“Hồi xây nhà, đồ đạc đều là quân đội đóng cho, chính là những thứ đây, ngờ bao nhiêu năm mà Đoàn trưởng Hoắc chẳng sắm thêm món nào, thật là giản dị quá."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-29.html.]

Giản dị?

 

Diệp Uyển Ninh thầm chê bai, là sợ phiền phức thì .

 

Diệp Uyển Ninh đưa ngón tay quệt một cái lên bàn , dính đầy một lớp bụi đen.

 

là bẩn thật.

 

quanh căn nhà một vòng, đến đây , là cứ giúp vị Đoàn trưởng Hoắc dọn dẹp một chút .

 

cũng ở nhờ nhà , chút đạo lý đối nhân xử thế vẫn cần hiểu.

 

Diệp Uyển Ninh tìm thấy một chiếc khăn lau dùng đến trong bếp, nhúng nước vắt khô, bắt đầu lau chùi những món đồ nội thất lớn nhỏ.

 

Hà Xuân Vũ thấy cũng xắn tay áo lên giúp cô một tay.

 

Bận rộn hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng dọn dẹp xong phòng khách, nhà bếp và phòng tắm ở tầng một.

 

Bụi đen bàn , ghế biến mất, cửa kính lau sạch đến mức phản quang, sàn nhà cũng sạch bong, chút mảnh vụn trong kẽ sàn cũng quét dọn sạch sẽ.

 

Diệp Uyển Ninh vươn vai một cái:

 

“Cuối cùng cũng xong ."

 

Cô chỉ dọn dẹp những khu vực chung như phòng khách, nhà bếp, phòng tắm, còn mấy phòng tầng hai cô đều lên.

 

tạo ấn tượng với Đoàn trưởng Hoắc, nhưng nghĩa là cô sẽ tự ý gian riêng tư của khác khi phép, như ngược sẽ phản tác dụng.

 

Hầu hết công việc đều do Diệp Uyển Ninh , căn nhà sạch sẽ ngăn nắp, Hà Xuân Vũ nhịn khen ngợi:

 

“Uyển Ninh, em việc tháo vát thật đấy."

 

Chị ngẩng đầu trời:

 

“Thời gian còn sớm nữa, chị cũng về thôi."

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Hôm nay cảm ơn chị nhé."

 

Hà Xuân Vũ xua tay:

 

“Khách sáo với chị gì, hôm nào sang nhà chị chơi nhé."

 

Tiễn Hà Xuân Vũ xong, Diệp Uyển Ninh định thu dọn hành lý mang tới thì thấy ngoài cửa một chuỗi tiếng bước chân.

 

“Ai đấy ạ?"

 

Diệp Uyển Ninh còn tưởng là Hà Xuân Vũ để quên thứ gì.

 

Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy một bóng ở cửa.

 

Thân hình cao lớn, tráng kiện của đàn ông che kín mít cửa chính, cái bóng đổ xuống kéo thành một vệt dài, bao trùm lấy bộ Diệp Uyển Ninh.

 

Hoắc Kiêu nhướng đôi lông mày rậm, lạnh lùng hỏi:

 

“Cô là ai?"

 

Chương 17 Gặp gỡ đầu

 

Đây là đầu tiên Diệp Uyển Ninh thấy Hoắc Kiêu... bằng xương bằng thịt.

 

Người thật và ảnh chụp sự khác biệt lớn, ảnh chụp là mặt phẳng, còn thật thì sống động, tràn đầy sức sống, tạo sức công phá cực lớn.

 

Người đàn ông mặt mặc bộ quân phục hải quân 74 màu xanh trắng, vai rộng eo thon, những thớ cơ bắp nổi lên căng phồng lớp áo mùa hè mỏng manh, dáng cao ráo, hiên ngang như một cây tùng.

 

Từ góc độ của Diệp Uyển Ninh, vặn thể thấy đường xương hàm cứng cáp của , đôi lông mày kiếm đậm dày, sống mũi cao và thẳng, công tâm mà , đây là một đàn ông ngũ quan ưu tú.

 

Khi hỏi Diệp Uyển Ninh, ánh mắt sắc bén đó cũng đang đ-ánh giá cô từ xuống .

 

Dưới cái đó, Diệp Uyển Ninh nhịn rụt một chút.

 

từng gặp đàn ông nào như thế .

 

 

Loading...