Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:50:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hà Xuân Vũ , Ngụy Thành sực nhớ , đến đây cũng gần nửa năm , mỗi tháng đưa mười đồng tiền chợ, bình thường còn đưa thêm cho bà ít, nửa năm tính sơ sơ cũng một trăm đồng .

 

Số tiền là nhỏ, rốt cuộc mang ?”

 

Ngụy Thành nhíu c.h.ặ.t lông mày, hỏi Lưu Tiểu Hồng:

 

“Mẹ lừa tiền đấy chứ?"

 

Lưu Tiểu Hồng cuống quýt xua tay:

 

“Không , chuyện đó ."

 

càng giải thích, Ngụy Thành càng nghi ngờ:

 

“Mẹ, nuôi con khôn lớn, tiền nếu con so đo với thì con , nhưng cũng mang tiền cho chúng con xem một cái, đừng để lừa thật."

 

Lưu Tiểu Hồng căng thẳng đến mức tay trái cấu tay , suýt chút nữa cấu rách cả da mà vẫn lời nào.

 

Thấy , Ngụy Thành dậy, nghiến răng :

 

“Mẹ, nếu , con sẽ báo công an là lừa tiền của đấy."

 

Lưu Tiểu Hồng thấy thật, vội vàng ngăn :

 

“Đừng, đừng mà!"

 

Ngụy Thành:

 

“Vậy mau , tiền chợ bớt xén mang ?"

 

Anh dùng từ “mang " chứ “tiêu ", bởi vì Ngụy Thành đây chịu khổ nhiều , khó khăn lắm con trai mới thành đạt, bà trưng diện vàng bạc thì cũng chỉ để khoe khoang cho bõ tức thôi, thực chất con bà vốn tiết kiệm, cũng chẳng thấy bà mua thêm đồ đạc gì, cho nên tiền chắc chắn tiêu mất, mà là mang một nơi nào đó.

 

Lưu Tiểu Hồng ấp úng nửa ngày, thực sự chịu nổi nữa mới khai hết:

 

“Mẹ... gửi tiền đó cho cả và chú ba của con ."

 

“Cái gì?!"

 

Ngụy Thành sững sờ:

 

“Mẹ gửi tiền cho bọn họ gì?"

 

Anh thể ngờ bớt xén tiền chợ, hằng ngày chợ nhặt những lá rau nát, hải sản thối mà vứt hoặc đồ cũ để qua đêm về nấu cơm cho vợ và đứa con trong bụng vợ ăn, chỉ để chắt bóp tiền gửi cho các em của .

 

Ngụy Thành:

 

“Mẹ để gì chứ?"

 

Lưu Tiểu Hồng thấy chuyện bại lộ thì cũng che giấu nữa, xuống lau nước mắt :

 

“Lão nhị , bây giờ con thành đạt , tiểu đoàn trưởng trong quân đội , như cũng mừng cho con, nhưng cả và chú ba con, tụi nó vẫn còn đang chịu khổ, thì cũng bát nước bưng bằng thôi."

 

Ngụy Thành nên lộ biểu cảm gì, lạnh lùng :

 

“Hừ, cả và chú ba con chịu khổ gì chứ?

 

Anh cả tuy việc nhưng sức khỏe, cửu vạn gánh hành lý, kéo xe, kiếm cũng ít.

 

Còn chú ba, nó việc, đó là do bản nó tự tự chịu, nó đường đường là một học sinh nghiệp cấp hai, tìm việc gì mà tìm , chẳng qua là nó , lười biếng mà thôi."

 

Ngụy Thành đều là sự thật, nhưng Lưu Tiểu Hồng lọt tai, lẩm bẩm:

 

“Anh cả con việc nặng, bán sức lực, mà nhàn hạ như con ..."

 

Trong lòng Ngụy Thành lạnh lẽo từng cơn:

 

“Con nhàn hạ?"

 

Lưu Tiểu Hồng:

 

“Thì chẳng thế, ở đây nửa năm , bình thường chỉ thấy con đúng giờ đến đơn vị, đúng giờ về nhà, còn nhàn hơn cả văn phòng."

 

Ngụy Thành lạnh:

 

“Đó là vì thấy lúc con vất vả thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-174.html.]

Lúc con huấn luyện, lên chiến trường thấy ?

 

Mẹ lấy tiền mồ hôi xương m-áu đ-ánh đổi bằng mạng sống của con để đưa cho cả và chú ba chịu lao động, thực sự là đẻ của con ?"

 

Lưu Tiểu Hồng đầu , vẻ mặt vẫn phục.

 

Ngụy Thành tính khí bướng bỉnh của bà nên cũng chẳng buồn khuyên nhủ nữa, chỉ :

 

“Mẹ, cần nấu cơm nữa."

 

Anh sang Hà Xuân Vũ:

 

“Xuân Vũ, em tự nấu cơm ?"

 

Hà Xuân Vũ gật đầu:

 

“Được ạ."

 

Ngụy Thành:

 

“Sau buổi trưa em tự hoặc ăn qua loa gì đó, buổi tối hoặc là lấy cơm ở căng tin về cho em, hoặc là đưa em ngoài tiệm ăn."

 

Hà Xuân Vũ định cần, cơm căng tin quân đội dù cũng là cung cấp cho binh lính, cô ăn thì , còn tiệm ăn thì càng cần thiết, dù Diệp Uyển Ninh cũng dạy cô khá nhiều cách muối dưa, còn định dạy cô mì lạnh nữa, cô chắc chắn sẽ để đói ch-ết.

 

cô còn kịp mở miệng từ chối, Lưu Tiểu Hồng vội :

 

“Ra tiệm ăn gì, tốn kém lắm, để nấu cho Xuân Vũ."

 

Ngụy Thành lạnh lùng liếc bà một cái:

 

“Mẹ, cần ."

 

Để Lưu Tiểu Hồng nấu cơm, ngộ nhỡ bà chợ nhặt mấy lá rau nát, hải sản thối về thì tính ?

 

Lưu Tiểu Hồng vỗ đùi :

 

“Sao cần, ôi chao, tụi trẻ các con quản tiền , để lo."

 

vỗ ng-ực:

 

“Cùng lắm thì hứa mua mấy thứ hải sản để qua đêm nữa, chuyên chọn đồ tươi mà mua."

 

Ngụy Thành còn lạ gì tính nết của nữa, lời thì nhưng đến lúc đó chắc chắn tái phạm, cần suy nghĩ mà từ chối luôn:

 

“Không cần."

 

Lưu Tiểu Hồng thấy định giở bài bán t.h.ả.m, hồi tưởng những ngày khổ cực đây:

 

“Lão nhị ..."

 

Ngụy Thành thở dài một tiếng, hỏi:

 

“Mẹ, hải sản tươi mà ăn sẽ tiêu chảy, ch-ết ?

 

Huống hồ Xuân Vũ còn đang mang thai, xót con dâu thì cũng hãy xót cho cháu trai của ."

 

Anh nếu chỉ nhắc đến Hà Xuân Vũ thì chắc chắn lay động , nên cố ý đem đứa con trong bụng Hà Xuân Vũ .

 

Lưu Tiểu Hồng mắc bẫy, bĩu môi :

 

“Xót gì chứ, hai đứa nó ăn thì ăn chắc?

 

chẳng cũng ngày nào cũng ăn cơm cùng hai đứa , bình thường con nhà, hai đàn bà chúng ăn qua loa chút là còn gì."

 

Ngụy Thành sốt ruột:

 

“Đây là vấn đề ăn qua loa .

 

Ăn qua loa nghĩa là dùng hải sản để qua đêm nấu cơm, cái là hại đấy.

 

Mẹ ăn thứ sợ c-ơ th-ể khỏe ?"

 

Đảo Hải Lãng dồi dào hải sản, quanh năm suốt tháng thiếu xảy chuyện vì ăn hải sản, hoặc là ăn hải sản uống r-ượu gây bệnh gút, hoặc là ăn hải sản tươi gây viêm dày ruột.

 

Mọi chuyện rắc rối cứ thế tầng tầng lớp lớp, khu tập thể quân nhân vì những chuyện ít họp mặt nhà quân nhân để cảnh báo về những sự việc tương tự.

 

 

Loading...