Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:50:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Động tác lau nước mắt của Lưu Tiểu Hồng khựng , bà càng to hơn.”
Ngụy Thành bộ dạng của , cũng chẳng buồn nhảm với bà nữa, đưa đũa về phía đĩa mực xào ớt chuông.
Ớt chuông là món phụ, hơn nữa Ngụy Thành xưa nay thích mùi vị đó, nên chỉ gắp khoanh mực để ăn.
Đũa chạm khoanh mực, cảm thấy gì đó , bởi vì khoanh mực màu trắng trông giống loại mực thường ăn ở căng tin quân đội, gắp lên thấy mềm nhũn, cảm giác hề chút độ giòn dai nào.
Với sự nghi ngờ đó, Ngụy Thành bỏ khoanh mực miệng, giây tiếp theo, cũng giống như lúc ăn món cá hố kho, lập tức phun khoanh mực , với Hà Xuân Vũ ở bên cạnh:
“Nước, mau cho nước!"
Hà Xuân Vũ vội vàng rót một ly nước đun sôi để nguội đưa cho .
Ngụy Thành đón lấy ly nước, vội vàng ngậm một ngụm trong miệng nhổ , súc miệng liên tục mấy , mới cảm thấy mùi vị buồn nôn trong miệng giảm bớt phần nào.
Ngụy Thành hít sâu một , về phía Lưu Tiểu Hồng, “Mẹ, giải thích cho con xem, tại khoanh mực mùi vị như ?
Đừng với con là ông chủ bán mực cũng lừa , cố ý bán hải sản tươi cho , là khoanh mực mua cùng một chỗ với chỗ cá hố luôn?"
Ngụy Thành lạnh lùng :
“Mẹ cũng đừng bảo là do chọn mực nên mới mua đồ tươi.
Mẹ đến đây cũng chẳng ngày một ngày hai, gần nửa năm , nếu đến cả mực mà cũng chọn thì cơm kiểu gì?"
Ánh mắt Lưu Tiểu Hồng lấp lửng, ấp úng nửa ngày cũng giải thích một chữ.
Bởi vì Ngụy Thành chặn đường lui của bà .
Bà vốn định dùng mấy lý do đó, nhưng Ngụy Thành hết những lời bà định , khiến bà ngụy biện thế nào nữa.
Thấy bộ dạng của bà , Ngụy Thành càng tức giận hơn.
Mùi vị của khoanh mực còn buồn nôn hơn cả món cá hố kho nhiều.
Cá hố vì theo kiểu kho, nhiều dầu nhiều tương nên mùi vị tươi áp ít nhiều.
khoanh mực thì khác, mực tươi khi ăn một mùi hôi thối, nát bét, giống như loại thịt xay cực kỳ kinh tởm , cái mùi đó chỉ cần nếm thử một là cả đời quên .
Ngụy Thành dám tưởng tượng sẽ ám ảnh tâm lý lớn đến mức nào.
Hồi nhỏ điều kiện gia đình , tuy ăn thịt, càng ăn hải sản, nhưng khi nhập ngũ, để thành nhiệm vụ tổ chức giao phó, vỏ cây, chuột chũi cũng từng ăn qua, cái miệng hề kén chọn, nhưng mùi vị của khoanh mực thực sự buồn nôn vượt xa tưởng tượng của .
Lưu Tiểu Hồng thấy giấu nữa, bèn hất cằm :
“Hai món đó kém, chẳng còn món tôm tít rang muối tiêu , con ăn món , món lắm."
Chỗ tôm tít tuy cũng là đồ để qua đêm, nhưng lúc Lưu Tiểu Hồng lấy từ chỗ bán cá, độ tươi rõ ràng hơn mực và cá hố nhiều, cho nên Lưu Tiểu Hồng lòng tin với món tôm tít rang muối tiêu .
ngờ Ngụy Thành còn chẳng buồn nếm, nghiến răng :
“Mẹ, con ở đảo Hải Lãng bao nhiêu năm , hải sản là bữa nào cũng ăn nhưng mười ngày thì cũng tám ngày ăn, những thứ hải sản tươi con một cái là ngay.
Chỗ tôm tít nếu mà tươi thì bên trong sẽ như thế ?
Mẹ vỏ của nó , bên trong đều trống , rõ ràng là hỏng , bảo con ăn kiểu gì?"
Ngụy Thành tức đến nghẹn cổ, coi là kẻ ngốc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-173.html.]
Nghĩ đến việc Hà Xuân Vũ hằng ngày ăn những thứ , trong lòng Ngụy Thành dâng lên một nỗi áy náy khôn nguôi.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Hà Xuân Vũ, hổ thẹn :
“Xuân Vũ, xin em, nên tin lời em sớm hơn mới ."
Hà Xuân Vũ nhếch môi, nhưng nổi.
Lời đến mức mà Lưu Tiểu Hồng vẫn ch-ết cũng nhận , còn đưa ngón trỏ chọc trán Ngụy Thành:
“Giỏi cho , lông cánh cứng , vợ là cần nữa chứ gì.
cho , đống thức ăn chẳng vấn đề gì hết, tin vợ tin ?"
Chương 64 Giáng chức
Ngụy Thành vẻ mặt tê dại:
“Chứng cứ rành rành bàn , còn con thế nào nữa?"
Lưu Tiểu Hồng mặt , gào to:
“Chứng cứ gì, thấy tức là ."
Ngụy Thành hừ lạnh một tiếng, nhớ tới việc Hoắc Kiêu từng nhắc với là Diệp Uyển Ninh thấy Lưu Tiểu Hồng xử lý những phần tươi vứt một cái túi màu đen.
Anh liền bếp tìm kiếm một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy cái túi r-ác màu đen đó ở cánh cửa.
Vừa mở túi , một mùi hôi thối xộc thẳng mũi.
Ngụy Thành cúi đầu , trong túi đựng một phần cá hố, mực và tôm tít ăn ngày hôm nay, đều là loại cực kỳ tươi, mực đen sì biến chất, tôm tít thì chảy nước xanh, cá hố còn kinh tởm hơn, bên dường như những con dòi trắng đang ngọ nguậy.
Nghĩ đến việc ăn những món hải sản từ thứ , Ngụy Thành cảm thấy dày đảo lộn, nôn khan mấy tiếng, suýt chút nữa thì nôn thâu đêm.
Lưu Tiểu Hồng thấy tiếng sột soạt của túi nilon, nhận chuyện bại lộ, vội vàng chạy tới, vẻ mặt hoảng hốt nhưng giải thích thế nào.
Lòng Ngụy Thành lạnh toát, xách cái túi lên :
“Mẹ, còn lời nào để nữa ?"
Lưu Tiểu Hồng hoảng loạn cúi đầu, ngẩng lên giải thích:
“Mẹ... chẳng tham rẻ, tiết kiệm tiền cho các con ?"
Ngụy Thành thuận tay ném cái túi đen sang một bên, một dòng nước bẩn từ bên trong chảy , Ngụy Thành chẳng buồn liếc mắt lấy một cái.
Bây giờ còn tâm trí mà quan tâm xem bẩn bếp nữa, lạnh một tiếng:
“Hừ, những thứ tươi thì tốn bao nhiêu tiền?
Một tháng con đưa mười đồng tiền chợ, chẳng lẽ đủ mua thức ăn tươi ?"
Hơn nữa, hải sản ở đảo Hải Lãng vốn dĩ rẻ, một loại hải sản nhỏ gần như là bán tặng.
Ngụy Thành còn là một tiểu đoàn trưởng, lương mỗi tháng mấy chục đồng, cho dù bữa nào cũng ăn hải sản tươi thì tốn bao nhiêu, chỉ là hạt muối bỏ bể thôi.
Hà Xuân Vũ nhớ những gì trải qua trong thời gian qua, đáy mắt lóe lên một tia giận dữ, cô đỡ bụng :
“Mẹ, cứ luôn miệng là tiết kiệm tiền cho chúng con, tiền đó mang ?"