Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 165
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:50:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phòng tân hôn chính là phòng của Hoắc Kiêu, trang trí rực rỡ, vô cùng náo nhiệt.”
Diệp Uyển Ninh dùng tay vuốt ve chiếc gối đỏ thêu hình uyên ương nghịch nước, bộ chăn đệm cùng tông màu, căng thẳng chờ đợi Hoắc Kiêu đến.
Cửa “két" một tiếng đẩy , Hoắc Kiêu nồng nặc mùi r-ượu bước .
Bước chân lảo đảo, Diệp Uyển Ninh vội vàng tiến lên đỡ:
“Anh uống bao nhiêu r-ượu ?"
“Không nhiều lắm, chỉ hai, ba cân thôi."
Hoắc Kiêu mơ màng .
Diệp Uyển Ninh nghi ngờ một cái:
“Hai ba cân mà uống thành thế ?"
Hoắc Kiêu hì hì:
“R-ượu trắng đấy."
Thì là uống hai ba cân r-ượu trắng, ước chừng còn là loại nồng độ cao, nếu cũng thể say đến mức .
Chắc là thấy Hoắc Kiêu hôm nay đại hỷ, cuối cùng cũng tóm cơ hội báo thù, phiên chuốc r-ượu đây mà.
Diệp Uyển Ninh bất lực lườm một cái, bắt đầu cởi giày cho , đợi đến lúc cởi quần áo, tay bỗng nhiên nắm lấy.
Hoắc Kiêu Diệp Uyển Ninh, ánh mắt đầy tình si, lẩm bẩm:
“Uyển Ninh, hôm nay em lắm."
Mặt Diệp Uyển Ninh đỏ bừng lên, cũng may, ánh đèn lờ mờ nên , cô vặn :
“Em ngày nào mà chẳng ."
Hoắc Kiêu xua tay, vẫn si mê cô:
“Không giống, hôm nay em đặc biệt ."
Diệp Uyển Ninh cong môi, tiếp tục cởi quần áo cho để thoải mái hơn:
“Cái đó còn cần ."
Cởi bỏ bộ quân phục màu trắng, để lộ chiếc áo sơ mi trắng bên trong, chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh gần như phô diễn hết hình cực chuẩn của .
Diệp Uyển Ninh tự chủ mà nuốt nước bọt, những hình ảnh trong đầu cũng trở nên lành mạnh cho lắm.
Hôm nay, là đêm tân hôn của cô mà.
Diệp Uyển Ninh căng thẳng đến mức run tay, răng trắng c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nhịn :
“Anh, lát nữa nhẹ tay một chút, em sợ đau."
Đợi nửa ngày, vẫn đợi tiếng trả lời của Hoắc Kiêu.
Cô ngẩng đầu , Hoắc Kiêu chiếc giường đỏ thắm, ngủ say sưa, còn ngáy khò khò nữa.
Diệp Uyển Ninh:
...!!!
Cô tức giận nhấc hai chân Hoắc Kiêu lên giường, đắp chăn cho :
“Ngủ ngủ ngủ, ngủ ch-ết , giỏi thì ngủ cả đời luôn ."
Đáp cô là tiếng ngáy càng lúc càng vang của Hoắc Kiêu.
Diệp Uyển Ninh thu dọn cho Hoắc Kiêu xong, cũng cởi quần áo , bộ váy ngủ bằng cotton, tắt đèn lên giường, xuống bên cạnh Hoắc Kiêu.
Sau đó cam lòng Hoắc Kiêu một cái, vẫn đang ngủ say như ch-ết.
Dưới ánh trăng chiếu rọi, khuôn mặt với những đường nét rõ ràng của tỏa sức hút nam tính độc đáo.
Diệp Uyển Ninh kìm dùng ngón tay nhẹ nhàng phác họa đôi lông mày của , cong môi một cái.
Ngủ ngon nhé, Đoàn trưởng Hoắc.
Ngày hôm , Hoắc Kiêu mở mắt , chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
Anh dùng cổ tay vỗ vỗ đầu , một lúc lâu mới hồi .
Đợi khi tỉnh táo , bỗng nhiên cảm thấy gì đó , dường như thứ gì đó đang gác eo .
Anh lật chăn lên , là một đôi chân trắng trẻo thon dài, hơn nữa rõ ràng là của phụ nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-165.html.]
Tim Hoắc Kiêu lỡ một nhịp, đầu sang, liền thấy gương mặt lúc ngủ thơ ngây và xinh của Diệp Uyển Ninh.
Mái tóc đen nhánh của cô giống như thường ngày chải chuốt gọn gàng, mà mấy phần rối bời, nhưng vô cùng đáng yêu.
Hàng mi dày rậm rung rinh, giống như cánh bướm đang vỗ, đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng như quả đào thỉnh thoảng cử động, như đang mớ điều gì đó.
Hoắc Kiêu kìm , cúi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại mịn màng của cô.
Ngưa ngứa.
Diệp Uyển Ninh tưởng muỗi, tát một cái lên mặt , cái tát chính tỉnh dậy.
Ngẩng đầu, vặn chạm ánh mắt nửa nửa của Hoắc Kiêu:
“Dậy ?
Đồ heo lười."
Diệp Uyển Ninh chột lặng lẽ thu chân về:
“Dậy ."
Lại lập tức lý thẳng khí hùng :
“Anh mới là heo lười , hôm qua ai say r-ượu ngủ hả?"
Hoắc Kiêu đưa tay xoa lông mày:
“Ái chà, ai, là ai chuyện đó, nhớ rõ nữa."
Diệp Uyển Ninh ngẩng cằm :
“Hừ, xem."
Hoắc Kiêu cực kỳ yêu cái dáng vẻ kiêu ngạo nhỏ bé của cô, nhịn , ôm lấy cô thơm thêm một cái nữa.
Diệp Uyển Ninh đẩy , nhưng đẩy nhúc nhích:
“Anh đ-ánh răng ."
Hoắc Kiêu lầm bầm:
“Lát nữa đ-ánh ."
Diệp Uyển Ninh đẩy :
“Không , ngay bây giờ."
Hoắc Kiêu hạ giọng mềm mỏng, dỗ dành:
“Lát nữa hãy , cho xong chuyện hôm qua xong ."
Có những chuyện, ánh sáng ban ngày càng thêm hưng phấn.
Cảnh tượng hổ trong phòng, khiến mặt trời bầu trời cũng nhịn mà kéo đám mây bay qua che bớt khuôn mặt đỏ rực.
Tân hôn nồng cháy, Diệp Uyển Ninh giống như một bông hoa mẫu đơn tưới tẩm đang nở rộ, tỏa hương thơm thanh khiết mọng nước.
Có vui thì cũng buồn, lúc kết hôn, Diệp Uyển Ninh phát hiện tâm trạng của chị dâu Phạm dường như đúng lắm, nhưng lúc đó bận rộn với đám cưới nên kịp hỏi.
Bây giờ ngóng mới , hóa chị dâu Phạm vẫn khuyên Trang Xuân Ni, con bé nhất quyết đòi gả cho Hướng Thắng Lợi, cho dù Sư đoàn trưởng Trang nổi trận lôi đình cũng vô dụng.
Một tuần khi Diệp Uyển Ninh kết hôn, Trang Xuân Ni thu dọn hành lý, bỏ trốn ngay trong đêm, khi chỉ để một bức thư cho chị dâu Phạm, cô tìm Hướng Thắng Lợi, bảo chị dâu Phạm đừng lo lắng cho .
Chị dâu Phạm thể lo lắng cho , ở nhà lấy nước mắt rửa mặt mấy ngày , ngay cả trạm y tế cũng thèm đến.
Sư đoàn trưởng Trang còn cách nào, Diệp Uyển Ninh và con bé xưa nay vẫn thiết, bèn nhờ Hoắc Kiêu mời Diệp Uyển Ninh đến khuyên nhủ chị dâu Phạm.
Diệp Uyển Ninh đến nhà họ Trang, nắm tay chị dâu Phạm khuyên nhủ:
“Chị dâu, Xuân Ni tỷ hạ quyết tâm , chị cứ như thế cũng là cách."
Chị dâu Phạm ngẩng đầu cô một cái, cố gắng xốc tinh thần:
“Tiểu Diệp, là em ."
Diệp Uyển Ninh gật đầu, lấy khăn nóng lau sạch mặt cho bà:
“Chị dâu, chị em khuyên một câu, đừng hỏng thể, nhỡ cái Hướng Thắng Lợi đó tệ đến mức thì ."
Lời , ngờ chị dâu Phạm dữ dội hơn:
“Không tệ đến mức , hừ, Tiểu Diệp, em ngoài, chị cũng giấu em, là chị thả con Ni đấy."