Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:48:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc Diệp Uyển Ninh đến ban hậu cần, đa cũng đến .”

 

Thời gian căn chuẩn vô cùng, thừa một phút, thiếu một giây.

 

Khương tẩu t.ử thấy cô đến sát giờ, định mỉa mai vài câu, nhưng lời đến cửa miệng nuốt trong.

 

Gần đây Diệp Uyển Ninh nhờ món ăn sáng tạo mà đang là tâm phúc trong mắt lớp trưởng Thôi và các chiến sĩ, cục tức nhịn cũng nhịn.

 

Bữa sáng mà nhà ăn quân đội cung cấp, hậu cần một bộ khung chín muồi để chế biến, Diệp Uyển Ninh giúp gì nhiều, chỉ thể phụ giúp lặt vặt, dù lớp trưởng Thôi cũng nghĩ bữa sáng sáng tạo gì.

 

Mãi đến gần trưa mới đến lúc cô trổ tài.

 

Thời gian qua, Hoắc Kiêu ngày nào cũng dẫn đám em của đến quầy món ăn sáng tạo lấy cơm, đám Tiêu Đại Khánh cũng chịu thua kém.

 

Thời gian lâu dần, đều nhận thấy gì đó .

 

Món ăn sáng tạo nếu mà dở tệ thì đám Tiêu Đại Khánh thể ngày nào cũng đến lấy ?

 

Cứ cho là đầu óc Tiêu Đại Khánh bọn họ lừa đ-á , thì đầu óc của Hoắc đoàn trưởng, Quý tham mưu trưởng, Giang lữ đoàn trưởng, những sĩ quan cao cấp chắc cũng thể lừa đ-á nốt chứ?

 

Nếu bọn họ dám thử, vả trông cũng giống như ăn vấn đề gì.

 

Cuối cùng cũng nhịn nữa, sẵn sàng đầu tiên “ăn cua", cũng thử lấy một phần món ăn sáng tạo.

 

Lần thử quả là uổng công, món ăn sáng tạo khác hẳn với cơm nồi lớn của nhà ăn, vả hương vị cực kỳ thơm ngon, lập tức chinh phục đó.

 

thứ nhất thì thứ hai, tiếng lành đồn xa, đến lấy món ăn sáng tạo ngày một đông.

 

Ngày nào quầy món ăn sáng tạo cũng xếp thành hàng dài.

 

Tiêu Đại Khánh còn thắc mắc, rõ ràng dặn mấy bạn cùng phòng, hơn nữa mấy bạn cùng phòng cũng đều là kín tiếng, sẽ chuyện món ăn sáng tạo ngon ngoài, những tranh lấy cơm với bọn họ là ở ?

 

thắc mắc thế nào thì bây giờ ăn món sáng tạo cũng tranh giành .

 

Vốn dĩ lượng món ăn sáng tạo nhiều, chỉ hai mâm lớn, phát hết là hết.

 

Thường xuyên chỉ một nửa xếp hàng là lấy món ăn sáng tạo, Diệp Uyển Ninh vì thế còn đặc biệt một tấm biển giấy nhỏ dựng , bên “Món ăn sáng tạo hôm nay hết", mâm cơm trống là đặt tấm biển lên, kéo rèm cửa sổ , mặc kệ những chiến sĩ lấy món ăn sáng tạo đang thất vọng hụt hẫng đến nhường nào.

 

buồn thì tự nhiên vui, những chiến sĩ may mắn lấy món ăn sáng tạo ai nấy đều hân hoan vui sướng, bưng mâm món ăn sáng tạo đó, niềm vui sướng gần như tràn khỏi mặt, những chiến sĩ lấy món ăn sáng tạo mà miệng chua lòm như ăn chanh.

 

Hôm nay cũng , trong khi các quầy khác vẫn đang bận rộn sục sôi thì Diệp Uyển Ninh sớm đặt tấm biển giấy .

 

Rảnh rỗi việc gì, Diệp Uyển Ninh đến chỗ bàn của Tiêu Đại Khánh, hỏi, “Thế nào, hương vị ngon ?"

 

Tiêu Đại Khánh và mấy bạn cùng phòng đang ăn như hổ đói, suýt chút nữa là trợn mắt vì nghẹn, nhưng vẫn ngừng lùa cơm miệng.

 

Tiêu Đại Khánh giơ ngón tay cái lên, “Diệp đại đầu bếp, tay nghề của cô thì còn ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-157.html.]

Một bạn cùng phòng khác cũng gãi đầu , “ thế, Diệp đại đầu bếp, ăn món sáng tạo của cô, một tháng nay b-éo lên mấy cân, mặt tròn xoe , hai hôm đến thăm , còn cứ tưởng tòng quân sẽ quen với cuộc sống ở đây, sẽ g-ầy mấy cân, ngờ trái còn b-éo lên, bà còn thấy an ủi, cảm thấy bộ đội nuôi dưỡng thật ."

 

Thời gian một tháng, tay nghề của Diệp Uyển Ninh đủ để chinh phục đám Tiêu Đại Khánh, khiến cách xưng hô của bọn họ đối với Diệp Uyển Ninh từ “đồng chí nữ xinh " thành “đại đầu bếp" , đây cũng là một loại công nhận đối với tay nghề của cô.

 

Tiêu Đại Khánh thật sự khâm phục Diệp Uyển Ninh, rõ ràng lớp trưởng Thôi mấy chục năm kinh nghiệm bếp mà vẫn món ăn sáng tạo dở tệ như thế, nhưng Diệp Uyển Ninh đến, cùng những nguyên liệu đó, thậm chí là cùng loại trái cây, hải sản, thịt cá, Diệp Uyển Ninh như tùy tiện kết hợp một chút là món ngon như .

 

Tiêu Đại Khánh cũng là một ngày ăn món sáng tạo là trong lòng bứt rứt, mấy ngày lấy món sáng tạo, cũng vượt qua thế nào, mỗi ngày khi ngủ điều nghĩ đến chính là, ngày mai thể ăn món sáng tạo kiểu gì.

 

Diệp Uyển Ninh , “Mọi đừng nịnh nữa, đề xuất gì cứ việc đưa ."

 

Tiêu Đại Khánh và mấy bạn cùng phòng liếc , , “Đề xuất , đúng là một cái."

 

Diệp Uyển Ninh lắng , nghiêm túc :

 

“Anh ."

 

Tiêu Đại Khánh xoa xoa tay, hì hì , “Diệp đại đầu bếp, là thế , cô xem nhé, chỉ thứ Hai, Ba, Năm cung cấp món ăn sáng tạo, thời gian ít , cô xem thể thế , thể kiến nghị với cấp một chút, đổi việc cung cấp món sáng tạo thứ Hai, Ba, Năm thành cung cấp hàng ngày giống như cơm nồi lớn thông thường của nhà ăn ."

 

đấy, đúng đấy."

 

Những bạn cùng phòng còn cũng dùng ánh mắt mong chờ đồng loạt hướng về phía Diệp Uyển Ninh.

 

Diệp Uyển Ninh vui vẻ, “Thành giao, chuyện sẽ đề đạt với lớp trưởng Thôi."

 

thêm mấy bàn nữa, về cơ bản, đều ý kiến gì với món ăn sáng tạo cô , nhất trí khen ngợi, điểm duy nhất cũng giống như đám Tiêu Đại Khánh, hy vọng món ăn sáng tạo cung cấp nhiều thêm một chút.

 

Hai giờ bốn mươi phút chiều, quầy nhà ăn đóng cửa, cũng đến thời gian nghỉ ngơi của ban hậu cần.

 

Diệp Uyển Ninh nhân cơ hội tìm lớp trưởng Thôi.

 

Đến cửa văn phòng lớp trưởng Thôi, cô gõ gõ cửa, “Lớp trưởng Thôi, là cháu, Tiểu Diệp đây ạ."

 

“Tiểu Diệp , mời ."

 

Bên trong truyền đến giọng của lớp trưởng Thôi.

 

Cửa đẩy liền thấy lớp trưởng Thôi đang bàn việc, tựa lưng ghế, vắt chân chữ ngũ báo uống , trông vẻ khá thảnh thơi.

 

Lớp trưởng Thôi đặt tờ báo xuống, , “Tiểu Diệp , tìm chuyện gì ?"

 

Ông ấn tượng khá về Diệp Uyển Ninh, ban đầu tuy là do Hoắc Kiêu giới thiệu đến, nhưng Diệp Uyển Ninh cũng dùng thực lực của để chứng minh cô là bình hoa di động.

 

Không chỉ những món ăn sáng tạo ngon, mà trong ban hậu cần, ngoài mấy kẻ cứng đầu như Khương tẩu t.ử , cô đều chung sống khá với .

 

Làm việc cũng thật thà cần cù, là tính cách mà lãnh đạo yêu thích.

 

Cho nên thấy Diệp Uyển Ninh, thái độ của lớp trưởng Thôi ôn hòa.

 

 

Loading...