Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:48:05
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xinh thì ích gì, sự trợ giúp từ gia đình thì một đống đàn ông trung niên chẳng thèm coi gì .”
Diệp Uyển Ninh ở đại viện quân đội lâu như , nhà cô từng đến tìm lấy một , chắc hẳn cũng chẳng coi trọng mấy, hơn nữa, dẫu coi trọng thì , cứ cái cách ăn mặc quê mùa lúc Diệp Uyển Ninh mới đến thì , cô chắc chắn là con gái nhà nông.
Bất kể lúc nào, ở , thành phố luôn một sự ưu việt bẩm sinh đối với nông thôn.
Điền Quyên cũng là nông thôn, nhưng cô theo quân nhiều năm, từ lâu thừa nhận phận nông thôn của nữa , trái lúc nào cũng khoe khoang phận ' thành phố' của .
Chiêm Thiến thấy mục đích đạt , tâm trạng :
“Chị Điền , chuyện cần cũng hết , nếu khác hỏi đến thì chị đừng bảo là kể đấy nhé."
Điền Quyên vẫn còn đang suy nghĩ chuyện đó, bèn xua tay:
“Biết , sẽ bảo với khác là chị kể ."
Chương 55 Yêu chiều
Chiêm Thiến xa , Điền Quyên vẫn ngây tại chỗ, trong đầu cô dần nảy một ý định.
Nếu Hoắc Kiêu và Diệp Uyển Ninh cho quá nhiều chuyện họ qua với thì cô sẽ cho cả thiên hạ đều !
Món sáng tạo buổi trưa múc sạch sành sanh, theo lý mà Diệp Uyển Ninh buổi chiều thể tan , nhưng dẫu cô cũng mới đến, quá khác biệt cũng , nên buổi chiều dù chẳng việc gì bận rộn cô cũng ở ban hậu cần, đợi đến lúc cùng tan .
Trời sẩm tối, Diệp Uyển Ninh và Tiểu Dương cùng về đại viện quân đội.
Đèn trong nhà vẫn sáng, chắc hẳn Hoắc Kiêu vẫn về.
Nghĩ , Diệp Uyển Ninh đẩy cửa nhà .
Cô bước phòng khách thì rơi một vòng ôm ấm áp.
Diệp Uyển Ninh giật , đang định vùng vẫy thì thấy giọng quen thuộc bên tai:
“Là ."
Hóa là Hoắc Kiêu, hèn chi cô thấy ngay cả mùi hương của vòng ôm cũng quen thuộc đến thế.
Diệp Uyển Ninh bực giậm chân :
“Anh em hú vía."
Hoắc Kiêu đặt cằm lên vai cô, khẽ hít hà mùi hương giữa làn tóc cô:
“Vậy hôm nay là kẻ nào cố tình gãi lòng bàn tay giữa bàn dân thiên hạ thế nhỉ."
Nói đến chuyện , mặt Diệp Uyển Ninh đỏ ửng, cô chẳng qua là kìm lòng thôi mà.
Xoay , vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Hoắc Kiêu, nhân tiện còn sờ soạng cơ bụng một cái mới :
“Em chẳng qua là kìm lòng thôi mà, cố ý ."
“Hừ."
Hoắc Kiêu khẽ một tiếng, “Vậy dọa em cũng là vì kìm lòng đấy."
Cái , dẻo mồm dẻo miệng thật!
Diệp Uyển Ninh nhịn mà nhéo một miếng thịt cánh tay , đau mà chính đau tay, cô xuýt xoa một tiếng:
“Thịt của mà cứng thế."
Hoắc Kiêu nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, đưa lên miệng thổi thổi:
“Ngày nào cũng huấn luyện, dĩ nhiên là cứng , đau , thổi một cái nhé."
Diệp Uyển Ninh chẳng tại , hễ cứ chuyện với là nhịn mà nũng, nũng nịu :
“Dĩ nhiên là đau , tin tự nhéo thử xem."
Hoắc Kiêu bật :
“Được, nhéo chính để trút giận cho em nhé."
Nói xong, đưa tay , nhéo một mảng lớn thịt cánh tay .
Diệp Uyển Ninh giật , vội vàng gạt tay , kinh hãi :
“Anh điên !
Em đùa với thôi mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-153.html.]
Cô vội vàng xem vết thương cánh tay Hoắc Kiêu, với cái kiểu nhéo đó của thì chẳng sẽ thâm tím một mảng .
Hoắc Kiêu buông tay :
“Biết em đùa với mà, cũng đùa với em thôi, dùng mẹo , chẳng đau chút nào ."
Diệp Uyển Ninh bực lườm một cái, :
“Chẳng thèm để ý đến nữa."
Hoắc Kiêu cúi ghé sát :
“Không để ý đến ?
Không để ý là hôn em đấy nhé."
Nói xong, ghé sát má cô, hôn một cái rõ to.
Diệp Uyển Ninh đẩy :
“Em còn tắm mà."
“Sợ gì chứ, cũng tắm mà."
Hoắc Kiêu lí nhí.
Trong mắt xẹt qua một tia u tối:
“Cho hôn thêm cái nữa."
Diệp Uyển Ninh, Diệp Uyển Ninh thể gì chứ, đ-ánh cũng đ-ánh , chạy cũng chạy thoát, chỉ thể để mặc càn thôi.
Kết quả cuối cùng là ấn lên cửa, hôn đến mức môi sưng vù, ngừng thở dốc, suýt nữa thì thở nổi.
Hoắc Kiêu ôm c.h.ặ.t lấy cô, lực đạo đó mạnh đến mức như khảm cô c-ơ th-ể .
Diệp Uyển Ninh nhịn mà đẩy bờ vai rộng săn chắc của :
“Anh nới lỏng tay chút."
“Ừ."
Hoắc Kiêu nới lỏng lực đạo nhưng vẫn chịu buông tay.
Diệp Uyển Ninh điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn trong lòng , nhưng vô tình chạm chỗ đó, mặt cô đỏ bừng lên, suýt nữa thì hét thành tiếng:
“Anh!"
Xoay định chạy thì Hoắc Kiêu kéo , vùi đầu cổ cô, giọng trầm khàn nhưng mang theo vài tia lửa:
“Đừng cử động, để trấn tĩnh một lát—"
Diệp Uyển Ninh thực sự dám cử động nữa, cô cảm thấy bây giờ Hoắc Kiêu giống như một quả mìn sắp nổ, chỉ cần một cử động nhỏ thôi cũng thể khiến nổ tung.
Cô chỉ thể cố gắng thả lỏng c-ơ th-ể, cố gắng kích thích Hoắc Kiêu.
Đồng thời chuyện để phân tán sự chú ý của :
“Anh , lúc mới cửa thực sự em hú vía đấy, may mà chỉ một em về nhà, vạn nhất em cùng Tiểu Dương Hồng Tú, để họ thì chẳng ôm nhầm ."
Nói đến đây, Diệp Uyển Ninh nhịn mà mím môi, trong lòng dâng lên vài phần ghen tuông.
Hoắc Kiêu bấy giờ cũng trấn tĩnh một chút, bèn bẹo cái mũi nhỏ của cô:
“Đồ hũ giấm, khi hành động chắc chắn trinh sát kỹ chứ, em tưởng trung đoàn trưởng của là hạng ăn mà lên chức ?"
Anh :
“Anh căn thời gian , ước chừng em sắp về đến nơi thì sân đợi, thấy em về nhà một mới tạo bất ngờ cho em ở phòng khách đấy."
Diệp Uyển Ninh lườm một cái duyên dáng:
“Anh chắc chắn đó là bất ngờ chứ kinh hãi ."
“Đều là cả, đều là cả."
Hoắc Kiêu .
Diệp Uyển Ninh quan sát kỹ sắc mặt :
“Chắc là chứ, mau buông tay ."