Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:47:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có sự công nhận và thấu hiểu của Diệp Uyển Ninh, lòng Hoắc Kiêu tràn đầy cảm xúc, ngọt ngào như uống mật .”
Chương 50 Tùy cô
Diệp Uyển Ninh rót hai ly , cô và Hoắc Kiêu mỗi một ly.
Hai , nâng ly chạm uống cạn.
Trong ánh mắt giao tràn đầy sự ăn ý và ý .
Uống xong, Diệp Uyển Ninh lấy tập vở và b.út mua ở cửa hàng cung ứng .
Cô mở vở, kẻ một cái bảng lên trang giấy trắng, cầm b.út vài dòng chữ bảng.
Hoắc Kiêu cầm ly tới bên cạnh cô, hỏi:
“Em đang gì thế?"
Diệp Uyển Ninh đưa cái bảng xong cho xem, “Món sáng tạo của nhà ăn chẳng đều dùng nguyên liệu thừa , em đang nghĩ nếu lớp trưởng Thôi cho phép em tự đăng ký một đợt nguyên liệu chuyên dùng để món sáng tạo thì em cũng một cái thực đơn, giống như thực đơn hiện tại của nhà ăn ."
Hoắc Kiêu cúi đầu , thực đơn Diệp Uyển Ninh giống như thời khóa biểu , cái bảng kẻ rõ ràng, phía :
“Thứ Hai sườn xào vải, tôm xào dứa; thứ Tư cánh gà hương cam, chân gà hầm đu đủ; thứ Sáu tôm chanh và thịt xào xoài...”
Anh hỏi:
“Em định ngày mai sẽ đưa bản thực đơn cho lớp trưởng Thôi luôn ?"
Diệp Uyển Ninh lắc đầu, cất vở , “Vẫn cần thiện thêm, vả cũng lập chút công trạng thì mới dễ đưa yêu cầu chứ."
Hơn nữa chừng đến lúc đó lớp trưởng Thôi thấy cô món sáng tạo đổi từ việc cung cấp món sáng tạo thứ Hai, Tư, Sáu thành cung cấp hàng ngày giống như các món ăn bình thường của nhà ăn thì ?
Lúc đó thực đơn sửa.
Làm từ những việc nhỏ nhặt nhất, 'lính quèn' như cô cũng giấc mơ tướng quân mà.
Gió đêm thổi nhẹ, Diệp Uyển Ninh rửa một đĩa mận tươi, kéo Hoắc Kiêu chiếc ghế mây ở sân xuống, “Biết thế bảo mua hai cái , xem kìa, bây giờ chỉ một ."
Đôi mắt cô trong trẻo mọng nước, bên trong là hình bóng của .
Hoắc Kiêu ngẩn vì đây là cảnh tượng trong mơ của .
Anh khẽ nhếch môi, tự xuống , kéo Diệp Uyển Ninh tựa , dùng bản đệm thịt cho cô, “Thế chẳng là ."
Diệp Uyển Ninh ngọ nguậy một lúc mới tìm vị trí thoải mái, đầu gối lên cánh tay rộng lớn của .
Hai ngắm muôn vàn vì trời, trò chuyện ăn mận tươi.
Hoắc Kiêu lấy một quả mận c.ắ.n một miếng, xuýt xoa một tiếng, “Chua quá."
Diệp Uyển Ninh tin, quả mận đỏ mọng, là ngọt, “Không thể nào, đưa em thử xem."
Cô lấy quả mận trong tay Hoắc Kiêu, c.ắ.n một miếng, nuốt xuống, “Rõ ràng là ngọt mà."
Ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt đầy ranh mãnh của Hoắc Kiêu.
Diệp Uyển Ninh cũng nhịn theo, “Được , lừa em."
Hoắc Kiêu:
“Đâu , miếng ăn rõ ràng là chua."
Anh mắt mày rạng rỡ, “Chắc chắn là miếng chua ăn mất , còn miếng ngọt để cho em ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-141.html.]
Diệp Uyển Ninh kiêu sa đảo mắt trắng một cái, “Hóa cả quả mận chỉ chua đúng một miếng đó thôi ."
Khóe môi Hoắc Kiêu khẽ cong, biểu cảm trông vẻ tinh quái.
Anh chỉ miệng , “Không tin thì em hôn một cái , nếm thử xem là chua ."
Diệp Uyển Ninh đẩy bộ ng-ực rắn chắc của một cái, nũng nịu :
“Ghét quá!"
Hai đang đấu khẩu, phát hiện bên tường rào, Chiêm Thiến đang bịt c.h.ặ.t miệng, vẻ kinh ngạc và hóng hớt trong mắt sắp trào ngoài đến nơi .
Cô thấy cái gì thế !!!
Hoắc Kiêu và Diệp Uyển Ninh thể ôm như thế, hơn nữa cách cư xử còn giống như tình nhân, đúng, là giống như một cặp vợ chồng trẻ .
Chiêm Thiến tự nhận thấy hồi cô mới bắt đầu hẹn hò với Trịnh Văn Bính cũng mật như hai , thậm chí khi kết hôn cũng mật đến mức đó.
Nhìn những lời họ , sự giao lưu qua ánh mắt đó, nếu ở bên một thời gian dài thì tuyệt đối thể nào .
Chiêm Thiến nấp bên tường thấp, lén thêm một lúc, đ-ập ch-ết mười mấy con muỗi, thực sự đốt đến mức thể xổm thêm nữa mới rón rén lẻn về trong nhà.
Đoàn trưởng Trịnh từ nhà vệ sinh , thấy những nốt đỏ do muỗi đốt mặt, chân, tay cô thì ngẩn , “Mặt và em thế, muỗi đốt ?"
“Đừng nhắc đến chuyện đó nữa."
Chiêm Thiến xua tay, ngoắc ngoắc ngón tay hiệu cho gần, “Anh đoán xem em thấy gì."
Cái khu nhà ở quân đội bé tí tẹo, cô thể thấy gì chứ.
Đoàn trưởng Trịnh chẳng thèm để ý mà bưng ly nước lên uống một ngụm, lấy lệ hỏi:
“Nhìn thấy cái gì."
Chiêm Thiến màng đến thái độ lấy lệ của , đôi mắt lóe lên tia sáng hóng hớt, bĩu môi :
“Em thấy Hoắc Kiêu và Diệp Uyển Ninh ôm , hai còn nữa."
Ngụm nước trong miệng đoàn trưởng Trịnh lập tức phun hết mặt Chiêm Thiến, “Em!
Em cái gì!"
Chiêm Thiến nén giận, lau sạch nước mặt, “Em là hai đó ở bên ."
Đoàn trưởng Trịnh chút dám tin, “Chắc em nhầm ."
Chiêm Thiến đảo mắt trắng, “Không thể nào."
Cô dùng ngón trỏ và ngón giữa chỉ đôi mắt , “Em tận mắt thấy mà, ôm ấp."
Nghĩ đoạn bổ sung thêm một câu, “Suýt chút nữa là hôn luôn đấy."
Chỉ để rình chờ cái nụ hôn đó mà Chiêm Thiến nấp bên tường thấp chịu bao nhiêu vết muỗi đốt, đáng tiếc là vẫn hôn .
Đoàn trưởng Trịnh giống như kiến bò chảo nóng, một vòng quanh phòng khách, đó nghi hoặc :
“Anh nhớ lúc Diệp Uyển Ninh mới tới chẳng cô là họ hàng xa bên nhà của Hoắc Kiêu ?"
Chiêm Thiến tiếp tục đảo mắt trắng, “Cô mồm mép tép nhảy, gì chẳng , hơn nữa bảo là họ hàng xa , còn bên nhà bố mà là bên nhà , cách mười tám dặm chứ, theo em thấy thì hai đó căn bản họ hàng."
Chiêm Thiến vô cùng hối hận, “Lẽ em nghĩ đến chuyện sớm hơn chứ, Diệp Uyển Ninh chắc chắn là do Hoắc Kiêu giới thiệu qua để tìm hiểu Hoắc Kiêu, giờ thì hai thuận mắt ."