Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:41:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị dâu Phạm nhịn :
“Người dựa cái gì mà khó khác, cứ nhắm ?"
“Thế thì là do Thắng Lợi của con tài mà gặp họa thôi."
Trang Xuân Ni bĩu môi :
“Mấy đó chính là đố kỵ với hiền tài, thấy Thắng Lợi nên chịu nổi."
Nói đến đây thì cũng chẳng còn gì để nữa.
Chị dâu Phạm đối với con rể tương lai hài lòng chút nào.
Hiện tại Trang Xuân Ni đang bênh vực ngoài, vả Hướng Thắng Lợi cũng đang ở đây, tự nhiên thể quá rõ ràng, để cho chút mặt mũi.
Chị dâu Phạm bèn :
“Tiểu Hướng , bác thấy thế , trời cũng còn sớm nữa, để Xuân Ni dẫn cháu nhà khách nghỉ ngơi một lát , chuyện gì thì đợi chồng bác về hãy bàn tiếp, cháu thấy thế ?"
Hướng Thắng Lợi cũng đoán chị dâu Phạm thể tự quyết định, liền dứt khoát dậy:
“Được thôi, hôm nay cứ thế ."
Đi đến cửa, còn lầm bầm với Trang Xuân Ni một câu:
“Anh còn tưởng hôm nay sẽ ở nhà em chứ."
Theo phong tục ở đây, con rể tương lai đến nhà, đặc biệt là loại từ tỉnh Giang xa xôi lặn lội tới như Hướng Thắng Lợi, nhà gái thể giữ ở qua đêm, nhưng chị dâu Phạm rõ ràng là mắt Hướng Thắng Lợi, chỉ mong khuất mắt cho xong, thể giữ ở nhà cơ chứ.
Trang Xuân Ni gì đây, cô chỉ thể gượng hai tiếng, thúc giục:
“Mau thôi, đường ở đây đèn điện, muộn chút nữa trời tối hẳn là khó lắm đấy."
Từ đằng xa vọng tiếng của Hướng Thắng Lợi, rõ gì, nhưng chẳng cần đoán cũng chắc chắn là đang khoe khoang cái mác thành phố lớn của .
Trang Xuân Ni đưa Hướng Thắng Lợi đến nhà khách, trả tiền phòng cho mới về.
Vừa về đến nhà, chị dâu Phạm lập tức kéo lấy cô :
“Cái đối tượng của con, đồng ý."
“Dựa cái gì chứ ạ!"
Trang Xuân Ni tức đến mức suýt nữa thì nhảy dựng tại chỗ.
Chương 43 Thành kiến
Chị dâu Phạm đưa tay dí trán cô:
“Con xem cái thằng Hướng Thắng Lợi đó điểm nào hồn cơ chứ, ngoại hình ngoại hình, gia thế gia thế, ngay cả một sợi ngón tay của những đối tượng mà với bố giới thiệu cho con cũng bằng."
Sư trưởng Trang là sư trưởng, chị dâu Phạm cũng là y tá ở trạm y tế đảo, gia đình song chức nghiệp như , Trang Xuân Ni đến tuổi kết hôn ít đến tận cửa hỏi han.
Đối với những “dâng tận cửa", Trang Xuân Ni chẳng mắt ai cả, cô từ nhỏ chủ kiến riêng, một chạy sang tỉnh khác việc.
Sư trưởng Trang và chị dâu Phạm cũng là những cởi mở, nếu con gái mắt thì cứ để con bé tự chọn thích , họ cũng chỉ một m-ụn con gái duy nhất thôi, chỉ cần con bé ưng ý là .
Vạn ngờ tới, Trang Xuân Ni chọn chọn , cuối cùng chọn đúng cái loại như Hướng Thắng Lợi.
Chị dâu Phạm :
“Con xem nó kìa, đầu tiên đến nhà mà chỉ mang ngần thứ đồ, coi thường khác ."
Trang Xuân Ni lầm bầm:
“Nhà cũng thiếu mấy thứ đó."
Chị dâu Phạm :
“, nhà thiếu mấy túi bánh kẹo hoa quả đó, cho dù nó mang một đống đến thì chắc để đến hỏng cũng chẳng ai ăn, nhưng chuyện nó tình nguyện mang đến là chuyện khác, đây là vấn đề lễ nghĩa."
Chị tiếp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-123.html.]
“Hồi đó bố con đầu đến nhà, còn mang theo một túi táo một túi lê, hai cân bánh kẹo của Đức Thuận Trai, còn cả một con gà nữa đấy, thời đó của chúng là thời nào, còn bây giờ là thời nào."
Trang Xuân Ni chu mỏ:
“Anh Thắng Lợi so với bố ạ, chỉ là một công nhân bình thường, bố là sư trưởng mà."
“Bố con ngay từ đầu là sư trưởng, lúc đó ông cũng chỉ là một lính nghèo, điều kiện gia đình còn kém cả Hướng Thắng Lợi, những món quà gặp mặt đó đều là do bà nội con bán bò để mua đấy."
Chị dâu Phạm hừ lạnh một tiếng:
“Nhìn cái đức tính của Hướng Thắng Lợi kìa, còn đòi so với bố con, chỉ riêng khoản thành ý thôi là nó đạt ."
Trang Xuân Ni:
“Thành ý với chẳng thành ý, tiền thì lấy thành ý, bao nhiêu sức thì bấy nhiêu việc chứ, lương của Thắng Lợi thấp, mua táo lê gà qué gì ."
Cô mím môi :
“Anh Thắng Lợi vốn định mua nhiều quà gặp mặt hơn đấy, là con thấy đành lòng nên mới bảo chỉ mua bấy nhiêu thôi, ngay cả tiền cũng là con bỏ đấy, trách thì cứ trách con ."
“Cái gì!"
Chị dâu Phạm trợn tròn mắt:
“Tiền quà gặp mặt cũng là con bỏ , hóa món quà là tự con mua cho ."
Khóe miệng Diệp Uyển Ninh cũng giật giật, cái chuyện tự mua quà gặp mặt cho , thật ngờ Trang Xuân Ni thể .
Chị dâu Phạm tức đến nghẹn họng:
“Mẹ vốn tưởng để con trả tiền tàu xe là quá đáng lắm , ngờ đến tiền quà gặp mặt cũng là con bỏ , hóa chẳng tốn lấy một xu nào ?
Một như mà con cũng dám yêu đương cho , đừng với là lúc hai đứa hẹn hò, tiền xem phim, mua nước ngọt các thứ cũng đều là con trả đấy nhé."
Ánh mắt Trang Xuân Ni né tránh:
“Phần... phần lớn là con trả."
Cô càng càng thấy lý:
“Con là nhân viên bán hàng ở cung tiêu xã, lương cao phúc lợi , bát cơm sắt, mạnh hơn Thắng Lợi nhiều, con chẳng nên giúp đỡ nhiều hơn ."
“Con, con!"
Chị dâu Phạm đưa ngón tay trỏ chỉ trán Trang Xuân Ni, rốt cuộc vẫn nỡ dí mạnh xuống:
“Con tự đề nghị trả tiền quà gặp mặt thì chỉ coi là con ngốc, nhưng Hướng Thắng Lợi đó cũng ngốc , để đối tượng của bỏ tiền mua quà gặp mặt mang đến nhà mà cũng gật đầu đồng ý cho ."
Chị dâu Phạm hừ lạnh một tiếng:
“Theo thấy, cái hạng ngốc thì cũng là xa."
Diệp Uyển Ninh tán đồng gật đầu.
Nghe thấy chị dâu Phạm hạ thấp Hướng Thắng Lợi, Trang Xuân Ni vui, dậm chân :
“Mẹ, chính là thành kiến với Thắng Lợi."
“Hì hì, thành kiến."
Chị dâu Phạm lạnh một tiếng:
“Con xem nó , hai mươi hai tuổi đầu mà vẫn chỉ là một công nhân học việc, con còn tìm cớ hộ nó là do thầy nó gây khó dễ, theo thấy, nó lười biếng trốn việc thì cũng là hạng cầu tiến."
Công nhân thời thường mười mấy tuổi nhà máy, cầm mức lương mười mấy hai mươi đồng , hai mươi hai tuổi thì dù thành tích gì nổi bật thì tích lũy thâm niên cũng lên hàng quản lý nhỏ trong xưởng mới đúng.
Trang Xuân Ni mấp máy môi, lời phản bác nào.
Chị dâu Phạm vẫn xong:
“Còn nữa, con xem gia cảnh nhà nó kìa, bố nó việc , còn mang bệnh, nó thì lắm là chăm sóc bố nó, chẳng cũng là việc ."