Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:41:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hay là mang ít sang biếu nhà Hồng Tú nhé?"

 

“Không ."

 

Hoắc Kiêu lập tức phủ quyết.

 

Nếu để cái đĩa sủi cảo hình thù kỳ quái là do gói thì mặt mũi để ?

 

Thôi thì cứ ăn hết .

 

cũng là sủi cảo do chính tay gói mà.

 

Nếu thì thôi, Diệp Uyển Ninh cũng phân vân nữa.

 

Hiếm khi mới một cái Tết, ăn uống thịnh soạn một chút cũng gì là quá đáng.

 

Gói xong sủi cảo, Diệp Uyển Ninh đem các loại cá viên, thịt viên, rau xanh, thịt miếng rửa sạch cắt sẵn.

 

Lúc trời tối hẳn, tiếng pháo nổ bên ngoài cũng nhỏ dần, chắc là lũ trẻ về nhà ăn cơm tất niên .

 

Trên bàn ăn đặt một cái nồi lẩu, trong nồi là nước dùng nấu từ xương ống và đầu cá cải chua, nước dùng màu trắng sữa cuộn lấy cải chua dập dờn, trong phòng lan tỏa một mùi hương khiến thèm thuồng.

 

Hoắc Kiêu hít hít mũi, miệng kìm mà tiết nước bọt.

 

Diệp Uyển Ninh đem cá viên, thịt viên, thịt miếng đều cho nồi, thịt miếng chỉ cần nhúng trong nước dùng đang sôi sùng sục hai cái là từ màu hồng nhạt chuyển sang màu xám nhạt.

 

Hoắc Kiêu dùng đũa gắp miếng thịt lên, chấm bát nước chấm vừng đặc chế, một miếng ăn , nước thịt tràn trề, mùi vị đó thật là tuyệt hảo.

 

Cá viên, thịt viên cũng chín, viên nào viên nấy đều dai giòn, thịt viên còn là loại viên thịt bò to như quả bóng bàn nhân bên trong, ăn độ đàn hồi.

 

Cả hai đều chuyện, chỉ thấy đũa bay múa, thức ăn đĩa đang giảm nhanh ch.óng.

 

Bên ngoài trời lạnh giá, nhưng trong nhà ấm áp vô cùng, thêm ăn lẩu, đầu mũi đều thể rịn mồ hôi .

 

Diệp Uyển Ninh ăn no năm phần:

 

“Hoắc đoàn trưởng, còn ăn nổi nữa ?"

 

Hoắc Kiêu xua tay:

 

“Cho sủi cảo ."

 

Lại , “Cho cái xửng gói ."

 

Diệp Uyển Ninh bật , dùng đũa gạt chỗ sủi cảo gói nồi.

 

Nồi đang nóng, sủi cảo chín nhanh, một lát mặt nước nổi đầy những miếng sủi cảo trắng trẻo mập mạp.

 

Hoắc Kiêu tự bếp rót hai đĩa dấm đen, một đĩa cho Diệp Uyển Ninh, một đĩa đặt mặt .

 

Hoắc Kiêu dùng đũa gắp sủi cảo, cạnh sủi cảo chấm một chút dấm đen, ăn miệng, trợn tròn mắt:

 

“Là nhân tôm nõn sò điệp khô ."

 

Thịt tôm tươi ngon đầy độ đàn hồi, sợi sò điệp ăn ngọt thanh, cứ như đang nhảy múa vị giác , vô cùng tươi ngon.

 

Phải là, cái sủi cảo của tuy gói , nhưng nhân bánh của Diệp Uyển Ninh trộn ngon, ăn vẫn cứ là tuyệt vời.

 

Cùng với dấm đen, Hoắc Kiêu ăn sủi cảo ngừng nghỉ.

 

Diệp Uyển Ninh đếm đếm, hai xửng sủi cảo, cô chỉ ăn nửa xửng, Hoắc Kiêu ăn một xửng rưỡi.

 

nhịn :

 

“Ăn hết thì đừng cố ăn nữa, cùng lắm thì để bậu cửa sổ cho nguội, thời tiết lạnh thế cũng hỏng , đừng để chướng bụng đấy."

 

Hoắc Kiêu ợ một cái:

 

“Không chướng , vẫn ăn ."

 

Cuối cùng, còn thừa hơn mười cái sủi cảo, Diệp Uyển Ninh cho ăn nữa, cưỡng chế thu dọn .

 

Hoắc Kiêu cứ thế mà ợ liên tục:

 

“Thu dọn gì, vẫn còn ăn mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-115.html.]

 

“Thôi ông tướng ạ."

 

Diệp Uyển Ninh đưa cốc nước sơn tra pha cho :

 

“Uống , tiêu thực đấy."

 

Hoắc Kiêu nhận lấy cốc nước sơn tra, nhấp từng ngụm nhỏ, bụng đang căng tròn nên cũng dám uống nhanh.

 

Nước sơn tra uống , cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

Tiếng pháo nổ bên ngoài càng lúc càng lớn, chắc là lũ trẻ trong đại viện ăn xong cơm tất niên và ngoài chơi .

 

Diệp Uyển Ninh cảnh lửa cây bạc hoa bên ngoài cửa sổ, trong mắt tràn đầy ý .

 

Ở thời đại của cô, thành phố đều cấm pháo hoa , là sẽ ô nhiễm khí, tuy là vì bảo vệ môi trường, nhưng Tết mà đốt pháo hoa thì cảm giác luôn thiếu vài phần hương vị ngày Tết.

 

Pháo nổ , thế mới là ăn Tết chứ.

 

ngoài, Hoắc Kiêu thì cô.

 

Trong đôi mắt , phản chiếu hình bóng của cô.

 

Hoắc Kiêu lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

 

“Cô... nhớ nhà ?"

 

Lời khỏi miệng, nhận lỡ lời, hạng cha như Diệp Tiền Tiến và Chu Tú Lan, những kẻ định bán con gái để lấy tiền sính lễ cưới vợ cho con trai, thì Diệp Uyển Ninh thể nhớ nhà cơ chứ.

 

Diệp Uyển Ninh tưởng đang hỏi về ngôi nhà ở hiện đại.

 

“Nhớ chứ."

 

Ở đó , và cả bố luôn mỉm nấu một bàn những món cô yêu thích...

 

Diệp Uyển Ninh , trong mắt đột nhiên dâng lên những giọt nước mắt.

 

Tiếc là, cô về nữa .

 

Đợi đến khi Hoắc Kiêu phản ứng , bàn tay vuốt ve lên khuôn mặt cô, lau những giọt nước mắt cho cô:

 

“Đừng ."

 

Anh đầu , tự nhiên , “Chỉ cần cô bằng lòng, nơi sẽ mãi là nhà của cô."

 

Đây là cầu hôn ?

 

Đồng t.ử Diệp Uyển Ninh co rụt , cô nhịn :

 

“Hoắc đoàn trưởng, thích ở điểm gì cơ chứ?"

 

Thích cô ở điểm gì...

 

Mỗi đêm, Hoắc Kiêu cũng lặp lặp việc suy nghĩ về vấn đề đến mức trằn trọc ngủ .

 

Chính cũng hiểu nổi, rốt cuộc thích Diệp Uyển Ninh ở điểm gì?

 

Là thích cô xinh , là thích thái độ sống luôn tích cực hướng lên của cô, là thích tài nấu nướng tuyệt vời của cô...

 

Hoắc Kiêu phát hiện , thể .

 

Thích chính là thích thôi, đó là một loại cảm giác, là sự rung động trong một khoảnh khắc, cần lý do.

 

Anh mấp máy môi:

 

cũng nữa..."

 

Trong lòng Diệp Uyển Ninh như nhét một khối chì, nặng trĩu.

 

Quả nhiên, thích cô cũng chỉ là sự hứng thú nhất thời mà thôi.

 

Một đàn ông và một phụ nữ cùng ở chung một mái nhà, thời gian lâu dần, luôn sẽ nảy sinh một vài tình cảm khó gọi tên, nhưng đó là tình yêu, ?

 

Giây tiếp theo, tâm trạng của cô cứ như đang tàu lượn siêu tốc .

 

 

Loading...