Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:41:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để câu đối, dán câu đối Tết chứ."

 

Diệp Uyển Ninh nghĩ một chút, “Nếu thời gian còn thể cắt vài bông hoa giấy dán cửa sổ."

 

Sau đó dán lên cửa sổ, trông thật vui mắt bao.

 

Diệp Uyển Ninh liếc một cái:

 

“Anh ăn Tết mà dán câu đối với hoa giấy ."

 

Hoắc Kiêu:

 

“...

 

Không dán."

 

Anh đây ăn Tết là ở trong đơn vị, dán câu đối...

 

đối với thì quá xa vời.

 

Diệp Uyển Ninh:

 

“Phải lấy cái điềm lành chứ."

 

Hoắc Kiêu:

 

“Cửa hàng cung ứng bán giấy đỏ."

 

Diệp Uyển Ninh:

 

“Vậy cửa hàng cung ứng một chuyến."

 

Lại , “Anh giúp hái ít hẹ trồng ở ngoài sân nhé, lát nữa gói sủi cảo ăn."

 

khỏi cửa, cửa hàng cung ứng mua giấy đỏ, đường về thấy ít nhà dán câu đối lên cửa, đủ loại ý nghĩa, trông tưng bừng.

 

Về đến nhà, Hoắc Kiêu hái xong hẹ.

 

Diệp Uyển Ninh thấy mà khóe mắt giật giật:

 

“Anh hái hẹ thế thì xin ."

 

Hoắc Kiêu cũng giật giật khóe miệng:

 

xin hẹ cái nỗi gì."

 

Diệp Uyển Ninh ngoắc tay, hiệu cho theo :

 

“Anh theo , hái cho xem."

 

đến bên luống rau, xuống, ngón tay đặt ở vị trí cách gốc hẹ một centimet:

 

“Hái từ đây thì hẹ mới thể mọc tươi , hái như thì hẹ đứt gốc mất, thể xin ."

 

Hoắc Kiêu khoanh tay ng-ực:

 

thấy cô là xin cô thì ."

 

Thế thì nào, cô vất vả chăm sóc luống rau , cũng chính là đến Tết mới nỡ hái ít hẹ xuống sủi cảo đấy, “Tối nay còn ăn sủi cảo hả."

 

Hoắc Kiêu chịu thua:

 

“Đi câu đối thôi."

 

Anh trải giấy đỏ lên bàn:

 

“Muốn gì nào."

 

Diệp Uyển Ninh nghĩ một chút, mắt sáng lên:

 

“Viết là 'Nhật nhật tài nguyên thuận ý lai, niên niên phúc lộc tùy xuân đáo' , vế ngang thì 'Vạn sự như ý'."

 

Điềm .

 

Hoắc Kiêu hạ b.út múa may, xuống câu đối một cách phóng khoáng.

 

Diệp Uyển Ninh ghé đầu , chữ thư pháp của khá , cứng cáp sắc sảo, trôi chảy như nước chảy mây trôi, khỏi ngứa ngáy tay chân:

 

cũng ."

 

Hoắc Kiêu đưa b.út cho cô:

 

“Vậy cô cho một đôi 'Phúc mãn môn đình xuân khí noãn, nguyên thanh lưu viễn tuế hoa tân', vế ngang 'Hỷ nghênh tân xuân'."

 

Chuyện nhỏ.

 

Diệp Uyển Ninh trải giấy đỏ , cầm b.út lông lên, một cách dáng.

 

Đôi lông mày cô tập trung, mực chuyên tâm.

 

Ánh mắt Hoắc Kiêu kìm mà rời từ tờ giấy đỏ sang khuôn mặt cô.

 

Diệp Uyển Ninh dường như đang đấu tranh với từng nét b.út, cô khẽ nhíu mày, hai hàng lông mày như trăng khuyết nhíu .

 

Bàn tay Hoắc Kiêu đặt ở một bên quần nhịn mà khẽ động đậy.

 

Thật giúp cô vuốt phẳng giữa đôi lông mày.

 

Cuối cùng cũng xong, Diệp Uyển Ninh thổi khô mực, như đang khoe bảo bối mà đưa câu đối cho Hoắc Kiêu xem:

 

“Xem , ."

 

Hỏi hai mà Hoắc Kiêu đều đáp lời.

 

Diệp Uyển Ninh một cái, sự chú ý của căn bản đặt câu đối mà là vẫn luôn đặt cô, đang cô chằm chằm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-113.html.]

 

Cô c.ắ.n c.ắ.n môi :

 

“Anh gì thế."

 

“Nhìn cô đấy."

 

Hoắc Kiêu nhếch môi, trong mắt mang theo một vài cảm xúc khó gọi tên.

 

Tim Diệp Uyển Ninh đ-ập nhanh hơn một nhịp:

 

“Anh nghiêm túc chút ."

 

Kể từ khi phá vỡ tầng giấy ngăn cách đó, Hoắc Kiêu càng lúc càng dám .

 

Cứ như thể là lột bỏ lớp mặt nạ nghiêm túc đoan chính, bên trong mới là con thật nhất của .

 

Diệp Uyển Ninh tự nhiên mà siết c.h.ặ.t t.a.y:

 

“Đang bảo xem câu đối kìa."

 

Hoắc Kiêu cũng ép cô quá c.h.ặ.t, vịt nấu chín còn thể bay cơ mà, lỡ như con vịt nhỏ cá tính chạy mất thì .

 

Anh thu hồi tầm mắt, đặt lên câu đối, khen một câu:

 

“Viết tệ, cô định dán ở ."

 

Diệp Uyển Ninh đặt câu đối cô và của Hoắc Kiêu với , sự tương phản rõ rệt, cô đúng là bằng Hoắc Kiêu thật, so với thì câu đối cô căn bản là dám mang khoe.

 

Cô bĩu môi:

 

“Câu của dán ở ngoài cổng, của dán ở cửa phòng."

 

Hoắc Kiêu nhếch môi:

 

“Được, theo cô."

 

Chương 39 Thích

 

Giọng trầm thấp khàn khàn, mang theo một thứ cảm xúc khó tả.

 

Tim Diệp Uyển Ninh lỡ mất một nhịp, :

 

nấu hồ dán."

 

Hồ dán nấu xong, Hoắc Kiêu phết hồ dán lên giấy đỏ dán lên cửa.

 

Diệp Uyển Ninh bên cạnh chỉ huy:

 

“Sang một chút, sang một chút, đúng, sang trái, sang trái!

 

Trời ơi, bảo là sang trái mà!"

 

Hoắc Kiêu cạn lời, đưa câu đối cho cô:

 

“Hay là cô ?"

 

Chỉ chỉ huy bừa bãi.

 

Diệp Uyển Ninh nhận lấy câu đối:

 

thì ."

 

Hồ dán khô , cô phết thêm một chút, nhắm chuẩn cửa viện:

 

“Có vị trí ."

 

Hoắc Kiêu một tay chống cằm:

 

“Ừm... sang trái một chút... thế là tạm ."

 

Anh cầu kỳ như Diệp Uyển Ninh, dán đại khái đại khái, lệch quá rõ ràng là .

 

Diệp Uyển Ninh dán đôi câu đối “Phúc mãn môn đình xuân khí noãn, nguyên thanh lưu viễn tuế hoa tân" lên cửa viện, dùng tay vỗ vỗ cho câu đối dán c.h.ặ.t, thở phào nhẹ nhõm:

 

“Cuối cùng cũng dán xong ."

 

Hoắc Kiêu lắc lắc vế ngang:

 

“Vế ngang vẫn dán kìa."

 

."

 

Diệp Uyển Ninh nhận lấy vế ngang, cố gắng kiễng chân nhưng thế nào cũng với tới.

 

Tay cô đều giơ đến mỏi nhừ mà vẫn dán xong.

 

Hoắc Kiêu khoanh tay ng-ực, nhếch môi:

 

“Có giúp cô ."

 

Diệp Uyển Ninh một tay chống nạnh, thở hồng hộc, xua tay:

 

“Không cần, hôm nay tin là dán ."

 

Cô tiếp tục kiễng chân giơ tay:

 

“Anh cứ cho kỹ đây."

 

Tuy nhiên, chân vững, cô ngã thẳng .

 

Diệp Uyển Ninh vội vàng nhắm mắt , hỏng , m-ông sắp ngã thành tám mảnh mất thôi.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, cô đột nhiên rơi một vòng tay ấm áp.

 

 

Loading...