“Anh con chính là như , việc thành thì sẽ .”
Chuyện công việc là thế, chuyện quạt điện cũng .
Hai chuyện khỏi cửa, đến cổng đơn vị, Tiểu Lý lái chiếc xe Jeep chờ sẵn ở đó .
Diệp Uyển Ninh và Hoắc Kiêu lên xe, Tiểu Lý cũng gương chiếu hậu lấy một cái, chỉ chào một tiếng:
“Chào đoàn trưởng Hoắc."
Nói xong liền đạp ga.
So với vẻ hoạt bát lúc , Tiểu Lý trầm mặc ít bây giờ cứ như là hai khác .
Diệp Uyển Ninh tò mò liếc Hoắc Kiêu một cái.
Cũng lúc trả hộp đào đóng hộp Hoắc Kiêu gì với Tiểu Lý mà khiến trở thành thế .
Tuy nhiên Diệp Uyển Ninh cũng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Xe cứ thế chạy thẳng về phía , thỉnh thoảng vấp đ-á dăm nên xóc.
Diệp Uyển Ninh sực nhớ :
“Vẫn ăn cơm nữa, lát nữa là mua hai cái bánh ăn lót nhé?"
“Không cần , cửa rạp phim chắc chắn mấy gánh hàng rong bán đồ ăn."
Hoắc Kiêu , “Nếu cô thực sự đói thì chúng ăn ở tiệm cơm quốc doanh mới xem phim."
Khi đến ba chữ 'xem phim', đặc biệt nhấn mạnh tông giọng.
Quả nhiên thấy tay lái của Tiểu Lý chệch một chút.
May mà thâm niên lái xe của Tiểu Lý cũng ngắn, chỉ thất thần trong chốc lát lấy bình tĩnh ngay.
Diệp Uyển Ninh nhận , :
“Vậy thì ăn hàng rong , mua thêm ít lạc hạt dưa mang ăn, ăn mấy thứ đó xong khi còn chẳng ăn nổi cơm nữa chứ."
Cô vẫn còn vương vấn cái món lạc rang hạt dưa mà mới chạy khỏi công xã Hồng Kỳ kịp ăn .
Cũng cái tay phe phẩy ông chú ở đội quản lý bắt thả nữa.
Cứ nghĩ ngợi vẩn vơ, tâm trí bay tận , đến khi cô định thần thì tới thành phố .
Diệp Uyển Ninh xuống xe, thấy Hoắc Kiêu đưa cho Tiểu Lý một bao thu-ốc l-á, những gì mà Tiểu Lý bỗng bật , nụ rạng rỡ, còn thấy vẻ u uất nữa.
Về khoản đối nhân xử thế Hoắc Kiêu luôn .
Lúc Diệp Uyển Ninh ngang qua bên cạnh Tiểu Lý, bèn :
“Đồng chí Diệp, hôm nay là Quốc khánh, bên quản lý cũng nới lỏng hơn một chút, nhiều lén bày hàng rong đấy, chắc chắn nhiều đồ ăn ngon và trò vui, cô và đoàn trưởng Hoắc cứ chơi thêm lúc nữa hãy về, cần vội , cứ ở quanh đây đợi ."
Diệp Uyển Ninh:
“Cảm ơn nha Tiểu Lý."
Tiểu Lý đáp.
Cô gái thì đúng là cô gái , tiếc là duyên thôi.
Hoắc Kiêu khi đưa thu-ốc cho Tiểu Lý tiết lộ một chút chuyện Diệp Uyển Ninh là do Tống Tuyết Mai giới thiệu cho .
Người vốn dĩ là một cặp, việc gì xen chứ.
Tiểu Lý Diệp Uyển Ninh và Hoắc Kiêu sóng đôi bước , một cao lớn, một nhỏ nhắn, trông xứng đôi, chút u uất cuối cùng cũng tan biến hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-105.html.]
Ngày Quốc khánh nên khá đông, chỗ nào cũng thấy chen chúc.
Diệp Uyển Ninh trông thấy cảnh còn thấy náo nhiệt hơn cả ngày chợ phiên .
Cũng thôi, chợ phiên thì cũng chỉ ở mấy công xã lân cận kéo đến, còn ngày Quốc khánh thì cả thành phố đều náo nhiệt cả lên.
Hoắc Kiêu bảo vệ Diệp Uyển Ninh về phía rạp chiếu phim, đồng hồ đeo tay, “Còn nửa tiếng nữa, ăn chút gì lót ."
Anh kéo Diệp Uyển Ninh tìm đến một sạp hoành thánh trong ngõ nhỏ, sạp nhỏ, chỉ đúng một cái bàn, một tốp khách xong, hai cũng thật là đúng lúc.
Chủ sạp dọn dẹp bát đĩa trống bàn, “Hai vị dùng gì ạ, ở đây chúng hoành thánh, mì hoành thánh, hoành thánh dầu ớt..."
Cơ bản đều từ hoành thánh cả.
Hoắc Kiêu:
“Cho một bát mì hoành thánh."
Rồi hỏi Diệp Uyển Ninh, “Còn cô?"
Diệp Uyển Ninh nghĩ ngợi, “Vậy cũng lấy một bát mì hoành thánh ."
Mì bưng lên, khói bốc nghi ngút.
Hoắc Kiêu nếm thử một miếng, thể so với món mì hoành thánh tôm tươi Diệp Uyển Ninh , sợi mì dai bằng cô , hoành thánh tôm tươi càng vỏ mỏng nhân đầy như cô .
Cũng thể hiểu , giảm chi phí để dễ kiếm lời mà.
Dù sạp hoành thánh mì vị bình thường nhưng ớt chưng dùng để nêm nếm bàn cực kỳ ngon, thơm mà quá cay, độ cay miệng, ngay cả ăn cay như Hoắc Kiêu cũng múc từng thìa từng thìa cho bát, ăn đến là sảng khoái.
Ớt ăn nhiều thì khó tránh khỏi nồng, càng ăn về càng thấy cay.
Diệp Uyển Ninh thấy trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, là do cay do nóng, bèn :
“Để mua hai chai nước ngọt."
Nước ngọt mua về, một chai vị cam, một chai vị đào trắng.
Hoắc Kiêu cầm lấy chai vị cam, uống một hết sạch, thở phào một cái nhẹ nhõm.
Diệp Uyển Ninh cầm chai vị đào trắng để uống, ngọt lịm, mang theo mùi đào, thanh mát sảng khoái, mỗi một ngụm đều cảm nhận bọt khí nổ lách tách trong miệng.
Uống xong nước ngọt, Diệp Uyển Ninh mang vỏ chai trả, cái chai thủy tinh cũng đáng tiền lắm, ngộ nhỡ mất là đền một hào đấy.
Hoắc Kiêu đồng hồ, còn mười phút nữa là phim bắt đầu.
Hai về phía rạp chiếu phim, Diệp Uyển Ninh vốn dĩ đang thong thả, thấy quầy bán vé của rạp rồng rắn xếp hàng dài dằng dặc, bỗng chốc cuống quýt cả lên:
“Sớm thế đến sớm một chút , đông thế thì xếp hàng đến năm nào tháng nào mới mua vé đây."
Hôm nay chắc là xem phim .
Cô mới nảy ý nghĩ đó thì thấy Hoắc Kiêu như phép biến hai tấm vé xem phim:
“Yên tâm , vé nhờ mua từ sớm ."
Nếu mua vé từ thì cũng chẳng dám nhẩn nha đến giờ .
Diệp Uyển Ninh yên tâm hẳn, chỗ xếp hàng soát vé ít hơn hẳn chỗ xếp hàng mua vé.
Hoắc Kiêu :
“Cô chỗ soát vé xếp hàng , để mua chút đồ ăn."
Diệp Uyển Ninh cầm lấy vé, gật đầu.
Vừa mới xếp đến lượt cô thì Hoắc Kiêu ôm mấy túi giấy chen .