Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 104
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:41:09
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bởi vì thời buổi trong nhà vải đều ưu tiên để may quần áo cho trẻ con và đàn ông, ai quan tâm xem nội y của phụ nữ chật .”
Dù cũng đều mặc ở bên trong, bên ngoài thấy , bên trong khó chịu thì bên ngoài trông vẫn lịch sự.
Cứ nhịn mãi Tôn Hồng Tú cũng thành quen.
Bây giờ Diệp Uyển Ninh bảo để chị cũng một bộ, phản ứng đầu tiên của Tôn Hồng Tú là chị cũng thể .
Vải bông thế , dùng để may quần áo cho Kế Bình An thì còn tạm , dùng để may nội y thì quá là lãng phí.
Tôn Hồng Tú nỡ.
Chị :
“Nội y đang mặc tuy bình thường chật, nhưng nhịn một chút vẫn dùng tiếp , là đừng lãng phí nữa."
Diệp Uyển Ninh ấn Tôn Hồng Tú xuống, “Lãng phí chỗ nào, chị nội y của mặc chật thì mau ch.óng bộ khác , nếu thắt quá sinh bệnh thì thế nào."
Tôn Hồng Tú vẫn là đầu nội y chật cũng thể gây bệnh, “Không đến mức đó chứ?"
“ lừa chị gì."
Diệp Uyển Ninh , “Nội y quá chật thắt c.h.ặ.t ng-ực sẽ ảnh hưởng đến sự lưu thông m-áu ở đó, lâu dần sẽ tăng sinh tuyến v-ú, còn thể dẫn đến đủ loại bệnh tật."
Diệp Uyển Ninh dọa chị :
“Ở làng chúng một bà lão bệnh ở ng-ực, cắt bỏ hẳn một bên đấy."
Tôn Hồng Tú tưởng tượng một chút, sợ đến mặt cắt còn giọt m-áu, “Không , mau ch.óng một bộ nội y giống của cô mới ."
Chị ngượng ngùng :
“Uyển Ninh, nhà hết vải , cô cho mượn một ít , đợi tháng lão Kế lãnh phiếu vải về sẽ trả cho cô."
“Mượn gì chứ, nãy chị giúp may nội y còn cảm ơn chị đây , cứ coi như là trừ tiền công .
Chị mà là mượn thì chẳng lẽ cũng coi như mượn đôi bàn tay khéo léo của chị một ."
Diệp Uyển Ninh , “Chị cứ yên tâm mà dùng , nếu đủ thì sang tìm , chỗ vẫn còn bốn tấc vải bông đấy."
Cô lấy đống vải vụn , “Còn cái nữa, quên đưa cho chị, chị xem lấy ghép dép lê cũng , mà mấy món đồ nhỏ nhỏ cũng ."
Dù là vải vụn nhưng bên trong cũng những miếng khá to, miếng to nhất cũng bằng bàn tay, gì khác chứ khâu cái túi áo cái cổ áo giả thì vẫn .
Trong lòng Tôn Hồng Tú thấy ấm áp vô cùng, “Ừm, ngay đây."
Diệp Uyển Ninh thấy trời còn sớm nữa, mặt trời lặn , chân trời chỉ còn sót ánh ráng chiều cuối ngày.
Không về nhanh chắc là Hoắc Kiêu sẽ tìm mất, cô vội vàng chào tạm biệt Tôn Hồng Tú.
Về đến nhà, quả nhiên Hoắc Kiêu chuẩn sẵn sàng từ lâu.
Anh mặc một bộ đồ Trung Sơn màu đen, càng tôn lên vẻ tuấn phi phàm, rõ ràng là đặc biệt chải chuốt qua.
Bộ đồ Trung Sơn Diệp Uyển Ninh mới chỉ thấy mặc một duy nhất, khác hẳn với bộ quân phục hải quân màu trắng xanh thường ngày, nó mang một cảm giác nghiêm nghị và cương nghị.
Cô kìm mà thêm mấy cái.
Chú ý thấy ánh mắt của Diệp Uyển Ninh, Hoắc Kiêu mất tự nhiên chỉnh cổ áo Trung Sơn, khóe môi âm thầm cong lên một đường.
Bộ đồ là do Tống Tuyết Mai may cho từ lâu , cứ chê bộ quá trang trọng, vả ngày thường mặc quân phục nên cứ cất mãi trong tủ, lâu lâu mới mặc một .
Không ngờ đất dụng võ.
Hoắc Kiêu dậy, “Đi thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-104.html.]
Diệp Uyển Ninh đồng hồ treo tường, phim chiếu lúc bảy rưỡi mà bây giờ mới đến sáu giờ, “ tắm qua một cái, kịp ?"
Ngồi ở chỗ Tôn Hồng Tú cả buổi chiều, ít mồ hôi, tắm một cái sẽ thấy sảng khoái hơn.
Lọt tai Hoắc Kiêu, cứ ngỡ là vì xem phim với nên cô mới tắm rửa chải chuốt một phen.
Điều đó chứng tỏ cô coi trọng buổi hẹn hò .
Hoắc Kiêu xuống, cầm tờ báo lên, giả vờ như vô tình :
“Cô , vẫn kịp."
Mặc dù là kịp nhưng Diệp Uyển Ninh cũng dám chậm trễ quá lâu, ngộ nhỡ đến muộn thì khổ.
Cô nhanh ch.óng tắm rửa kiểu chiến đấu, đến tóc cũng buồn gội, “Đi thôi."
Hoắc Kiêu liếc cô từ xuống một lượt, “Cô cứ thế mà ."
Diệp Uyển Ninh cúi đầu , bên mặc chiếc áo sơ mi trắng Hoắc Kiêu đưa, khi váy ngủ cô sửa chiếc áo nhỏ để mặc như áo thường.
Bên mặc chiếc quần ống rộng màu đen, vì chật nên cô cắt ngắn một đoạn, để lộ nửa bắp chân, nhưng ngược trông còn mát mẻ hơn chứ.
Đơn giản, phóng khoáng, mà.
Diệp Uyển Ninh:
“Mặc thế thì chứ."
Hoắc Kiêu mím môi, thế nào thì cũng nên mặc cái váy gì đó chứ nhỉ.
Nói cũng , bộ váy duy nhất từng thấy cô mặc là bộ váy ngủ mặc ở nhà.
Anh :
“Lúc nào thời gian cô cửa hàng may mặc ở bách hóa tổng hợp một chuyến, vải vóc quần áo may sẵn cô cứ tùy ý mà mua, phiếu vải và tiền lo."
là cái giọng điệu tổng tài bá đạo mà!
Diệp Uyển Ninh suy nghĩ một chút, “Quần áo thì thôi, đủ mặc là , nếu cái quạt điện thì , một cái."
Quạt điện?
Hoắc Kiêu qua, hình như là loại thiết điện đầu, thổi gió mát.
Đảo Hải Lãng thời tiết nóng, nhất là mùa hè, thể mọc rôm sảy đầy chân đầy lưng.
Cái thứ rôm sảy lớn sợ, trẻ con còn sợ hơn.
Không bao nhiêu chị em quân nhân cứ bám lấy chồng mua một cái quạt điện.
Các sĩ quan lương cao, c.ắ.n răng tích cóp vài năm thì cũng mua nổi, nhưng tiền đủ mà cái phiếu ngoại hối để mua quạt điện thì khó kiếm lắm, đó là đồ điện nhập khẩu mà.
Ngoài nhà tư lệnh thì cũng chỉ nhà quân trưởng Ngô mua một cái, ngày giao hàng đến nhà bao nhiêu chị em quân nhân kéo đến xem náo nhiệt.
Xem xong về thấy ghen tị, vì cái chuyện quạt điện mà trong đại gia đình quân nhân suốt một tháng trời, nhà nào nhà nấy cũng cãi .
Nếu là khác đòi quạt điện, Hoắc Kiêu sẽ mắng cho một câu là đồ tiểu tư sản.
nếu là Diệp Uyển Ninh ...
Hoắc Kiêu khựng một chút, gì, trong lòng bắt đầu tính toán chuyện kiếm phiếu ngoại hối .
hé răng nửa lời với Diệp Uyển Ninh.