“Đảo Hải Lãng quá nóng, giày vải bên ngoài cả ngày, giẫm mặt đất hầm hập nóng, bí mồ hôi thoáng khí, chân khó chịu.”
Mà dép trong nhà mang ngoài thì dễ bẩn, về lau sàn.
Cho nên Diệp Uyển Ninh mới định một đôi dép lê ngoài trời, bình thường ngoài thì mang.
Cô tính toán , tiếc là Hoắc Kiêu chịu hưởng ứng.
Anh đôi dép hai cái :
“Cả hai đôi đều để ở nhà ."
“Không ngoài ?"
Diệp Uyển Ninh hỏi.
Hoắc Kiêu:
“Không ... lịch sự cho lắm."
Quân nhân đổ m-áu đổ mồ hôi chứ đổ lệ, dù lạnh nóng đến mấy thì cũng ăn mặc chỉnh tề, tác phong quân dung nghiêm túc.
Dép lê, còn hở ngón chân, ở nhà thì , mang ngoài để thấy thì mặt mũi để .
Diệp Uyển Ninh lườm một cái:
“Đồ bày đặt."
Ngày một tháng mười, đến ngày Hoắc Kiêu hẹn Diệp Uyển Ninh xem phim.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Diệp Uyển Ninh lấy một thước vải từ năm thước vải bông còn dư khi may váy ngủ, cùng với đống vải vụn mà hôm vì Tôn Hồng Tú và Kế Học Thâm cãi nên quên đưa, kèm theo cả tờ giấy vẽ, tất cả bỏ trong giỏ tìm Tôn Hồng Tú.
Tôn Hồng Tú:
“Uyển Ninh, sớm thế cô tìm việc gì ."
Diệp Uyển Ninh liếc quanh nhà một vòng, “Tham mưu trưởng Kế nhà chứ."
Chuyện may nội y vẫn nên tránh mặt đàn ông thì hơn.
Cô thì chẳng kiêng dè gì cái , nhưng thời buổi vẫn giữ đúng quy củ, nếu lời tiếng cũng đủ dìm ch-ết cô.
Tôn Hồng Tú:
“Không , đơn vị từ sáng sớm ."
Diệp Uyển Ninh:
“Hồng Tú, nhờ chị may giúp bộ nội y."
Tôn Hồng Tú là may nội y, mặt bỗng đỏ bừng.
Hóa là , hèn gì hỏi Kế Học Thâm nhà .
Tôn Hồng Tú suy nghĩ một chút :
“ cũng giúp cô lắm, nhưng cái bao giờ, cái giống như cái váy ngủ hôm cô đưa , cái mặc ở bên trong, ngộ nhỡ hỏng thì tính ."
Chị khâu đế giày, cắt may quần áo, nhưng duy nhất nội y là từng .
“Không ."
Diệp Uyển Ninh lấy tờ giấy vẽ từ trong giỏ đưa cho chị , “ vẽ sẵn hết , chị cứ theo là ."
Tôn Hồng Tú cầm lấy tờ giấy vẽ xem thử, Diệp Uyển Ninh vẽ tỉ mỉ, chỗ nào cũng ghi chú, thế thì đúng là thật.
Chị ngẫm nghĩ, “Vậy để thử xem ."
“Làm hỏng cũng ."
Diệp Uyển Ninh , “Cùng lắm thì đem cắt nhỏ dép lê."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-103.html.]
Tôn Hồng Tú:
“Dép lê, cô về xong nhanh thế cơ ."
Diệp Uyển Ninh đưa chân cho chị xem, “Loại hở ngón, mùa hè tuyệt."
Thực lúc Diệp Uyển Ninh đến Tôn Hồng Tú chú ý , tuy đôi dép là do chị chỉ điểm cho Diệp Uyển Ninh , nhưng khi thành phẩm lò, ngờ hiệu quả đến thế.
Ghép từ vải vụn nhưng chẳng hề nghèo nàn, ngược trông tây, chủ yếu là còn thoải mái nữa.
Trời đảo Hải Lãng nóng thế , ngón chân và gót chân đều lộ , thể thoải mái cho .
Tôn Hồng Tú dậm dậm đôi giày cao su chân, đột nhiên cảm thấy bí chân .
Chị đón lấy xấp vải bông trong tay Diệp Uyển Ninh, dựa theo hình vẽ giấy mà cắt vải.
Nội y chỉ một mẩu nhỏ xíu, vả tờ giấy vẽ của Diệp Uyển Ninh cũng vẽ chi tiết, Tôn Hồng Tú tuy ngoài miệng , nhưng tay chân vẫn thoăn thoắt thành xong.
Chỉ một điểm, Tôn Hồng Tú :
“Cái hàng móc phía ..."
Diệp Uyển Ninh:
“Hàng móc cài."
Tôn Hồng Tú:
“, hàng móc cài, nguyên liệu nha."
Diệp Uyển Ninh cũng thấy khó xử, ban đầu cô định dùng kẹp giấy để thế, nhưng kẹp giấy , vả cũng chẳng kẹp giấy thời bằng chất liệu gì, ngộ nhỡ bằng sắt gặp nước gỉ thì khổ.
Tôn Hồng Tú nảy ý , “Cô xem thế , tết hai cái nút thắt linh hoạt, ."
Nút thắt linh hoạt mà chị giống kiểu nút cài sườn xám.
Diệp Uyển Ninh nghĩ ngợi, “Cứ thử xem ."
Thế là Tôn Hồng Tú khâu hai cái nút thắt cho hàng móc cài, đưa cho Diệp Uyển Ninh, “Cô thử ."
Diệp Uyển Ninh mượn một căn phòng, cởi nội y cũ , bộ mới , đó mặc áo sơ mi , cả trông khác hẳn.
Cô bước ngoài, mắt Tôn Hồng Tú sáng lên, “Cái thứ còn tôn dáng dữ thần nha."
Thực vóc dáng Diệp Uyển Ninh vốn , chẳng qua là bộ nội y đó che lấp mất ưu điểm của cô, hơn nữa bộ nội y cũ đó mỏng, nếu thẳng lưng thì dễ lộ.
Lớp lót của nội y mới Diệp Uyển Ninh đặc biệt bảo Tôn Hồng Tú khâu thêm mấy lớp vải, quả nhiên còn dễ lộ nữa.
Cô càng thêm thẳng tắp, nội y cũng tôn lên những đường cong mềm mại của cô, tinh thần cả trông khác hẳn, hèn gì Tôn Hồng Tú thấy tôn dáng.
Thấy Tôn Hồng Tú thích, Diệp Uyển Ninh bèn :
“Vậy chị cũng một bộ ."
Cô vỗ ng-ực, “Vải cứ để lo."
Dù vải bông cô còn nhiều lắm.
Vả Tôn Hồng Tú cũng cho cô một bộ , đến bộ của chắc chắn sẽ quen tay, chắc là sẽ xong nhanh thôi.
Tôn Hồng Tú vuốt ve tờ giấy vẽ, trong mắt đầy vẻ dám tin, “ cũng thể ..."
Tôn Hồng Tú tổng cộng chỉ hai bộ nội y, đều là do chị cho chị gái, chị gái lớn nên bộ mới, bộ cũ để cho chị .
Hai chị em vóc dáng cũng tương đương, chị em ruột cũng chẳng chê bai gì , huống hồ lúc đó nhà nghèo, tươm tất cũng tươm tất nổi.
Chính hai bộ nội y Tôn Hồng Tú mặc mười mấy năm , ban đầu thấy rộng, chị lớn lên thì thấy vặn, nữa chị sinh Kế Bình An, sinh đẫy đà lên một chút nên thấy chật.
Phần gấu nội y thít c.h.ặ.t da thịt, đôi khi việc nhiều hoặc bộ nhiều là thấy khó thở.
dù khó chịu đến mấy Tôn Hồng Tú cũng nỡ , cũng chẳng ai bảo chị cả.