Khuỷu tay gập , hung hăng đập n.g.ự.c đàn ông!
Cổ tay rung lên, chiếc ba lô phía giơ cao, nện trúng ngay giữa đỉnh đầu gã!
Tốc độ của cô cực nhanh, thủ đoạn cũng phi thường sắc bén, bình thường tuyệt đối thể thoát khỏi lòng bàn tay cô.
——
Gã đào phạm phản ứng kịp, đôi tay giống như tàn ảnh, lấy tốc độ nhanh đến mức thường tuyệt đối đạt tới!
Lao thẳng về phía Tô Hồi Khuynh mà chộp tới!
“Còn giới thiệu một chút về bản .” Trong chớp nhoáng, Tô Hồi Khuynh chỉ một tay xách ba lô, một tay đút túi, cứ thế nhàn nhạt về phía gã đào phạm.
“ họ Tô,” lời đến đây, cô dường như khẽ một tiếng, gằn từng chữ một, nhanh chậm, “Một chữ độc nhất, S.”
Xoẹt ——
Thân ảnh gần như rõ của gã đào phạm bỗng nhiên dừng khựng , cách cổ Tô Hồi Khuynh đầy ba centimet!
Chỉ sửng sốt một giây đồng hồ, gã phản ứng , xoay định bỏ chạy.
Đoàng!
Một tiếng động vang lên, một đạo ảnh thon dài đĩnh bạt thoáng hiện mặt cô, một chân đá quét qua.
Gã đào phạm theo tiếng động ngã gục xuống đất, ảnh mặt đang lưng về phía cô.
Ngược ánh đèn đường.
Có chút cảm giác cô độc và lãnh đạm tự phụ.
Tô Hồi Khuynh nhướng mày, một cú huých khuỷu tay của cô gây sát thương gì lớn cho gã đào phạm , ngờ một cú đá của khiến gã trực tiếp bò dậy nổi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Hợp tác vui vẻ,” Tô Hồi Khuynh đầu , đầu tiên thẳng Dụ Thời Cẩm, khóe miệng nhếch, “Thân thủ tồi.”
Dụ Thời Cẩm thẳng lên, về phía cô, đôi mắt sâu, giọng chút trầm thấp, “Cô cũng tồi.”
Nhìn vẻ là khoảnh khắc đơn giản, nhưng chỉ Dụ Thời Cẩm mới tâm kế của đối phương trong vòng một phút ngắn ngủi .
Trong thời gian ngắn như , chỉ phán đoán sẽ tay cứu giúp, mà còn tính toán chuẩn thời gian để thể một cử bắt gọn tên đào phạm .
Đây là đầu tiên Dụ Thời Cẩm hợp tác với khác ăn ý đến thế, một tên đào phạm khiến đau đầu nhất giải quyết sự lơ đãng của Tô Hồi Khuynh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-46.html.]
Tô Hồi Khuynh mỉm nhạt, tùy ý vắt ba lô vai, lười biếng về phía lối .
Sở Tự Ninh bao gồm cả những áo đen đó đều tự chủ mà nhường đường cho cô.
Bọn họ đều là những l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao, đây là đầu tiên một ngoài Dụ Thời Cẩm chấn trụ.
“Nghe thủ lĩnh lính đ.á.n.h thuê đang truy tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của nọ, dù Quốc Tế Trung Tâm nọ kinh sợ, đám đào phạm liền càn rỡ!” Sau khi Tô Hồi Khuynh rời , mấy áo đen túm gã đào phạm dậy cảm thán một câu, khi thấy xương sườn n.g.ự.c gã gãy hai cái, bỗng nhiên kinh hô: “Vừa nãy đó là ai?
Thế mà thể hợp tác ăn ý với Dụ thiếu như , như thế xuất hiện ở đây?”
Dụ Thời Cẩm gì, chỉ vân vê chiếc bật lửa trong tay.
“Rắc” một tiếng.
Một sợi ngọn lửa xanh lam vụt , phản chiếu đường nét khuôn mặt , trông cực kỳ thần bí.
“Nói lẽ tin,” Sở Tự Ninh sâu xa trả lời: “Người là phế vật nổi tiếng nhất Thanh thị của chúng .”
“Phụt!” Một áo đen suýt chút nữa ngã nhào, “Phế vật?
Sở Tự Ninh, lầm chứ?”
Sở Tự Ninh lắc đầu, “Đừng hỏi , cũng cảm thấy điên !”
Một phế vật mà hợp tác với Dụ Thời Cẩm, chút tốn sức bắt đào phạm nổi danh của Quốc Tế Trung Tâm, đây điên thì là gì?
Tô Hồi Khuynh cũng đang một nhóm đầu thế lực Hoa Quốc thảo luận, cô chỉ chậm rãi đường.
Hai bên cạnh là Vu Hướng Dương và Cù Nghiên theo.
Phía là hai chiếc xe, một chiếc màu trắng, một chiếc màu đen, lái chậm chậm.
Gã đào phạm thực lực mạnh, nhưng một loại thiên phú năng lực là tốc độ cực nhanh, danh hiệu ——
“Phong”!
Vô đoàn đ.á.n.h thuê và quân đội đặc chủng quốc tế bại tay gã!
Mạng trong tay gã càng ít!
Tên đào phạm cô quen , chỉ là quen , bởi vì cuối cùng cũng chính tay cô tống nhà tù Quốc Tế Trung Tâm!