"Chúc mừng Điện hạ, ngài còn đáng ngại nữa," phủ y cung kính cất lời.
Gã đàn ông mắt xếch vội hỏi: "Nếu đáng ngại, cớ Điện hạ hộc m.á.u?"
Phủ y thưa: "Lúc do chịu trúng một quyền, m.á.u bầm tích tụ ứ nghẹn ở l.ồ.ng n.g.ự.c. Nay nôn , huyết mạch tự khắc thông suốt. Ta sẽ kê thêm vài thang t.h.u.ố.c, Điện hạ dùng xong ắt sẽ khôi phục sức khỏe như thuở ban đầu."
Lúc , Chu Hạo quả thực sức cùng lực kiệt, đành thả chìm cơn mơ màng.
Chẳng rõ bao lâu , Chu Hạo cảm thấy thể nhẹ nhõm khoan khoái hơn nhiều, tâm trí cũng dần trở nên thanh tĩnh. Hắn từ từ mở mắt, gượng gạo dậy khỏi giường, đưa mắt quanh quất. Chẳng nơi là phương nào, nhưng phong cảnh vạn vật dường như chẳng khác Trái Đất là bao.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chu Hạo thầm nghĩ: "Phải mau ch.óng thăm dò cảnh thôi. Ta sư phụ đẩy một cái, chắc mẩm là rơi xuống tinh cầu Song Nguyệt ." Đang miên man suy nghĩ thì gã đàn ông mắt xếch từ bức bình phong bước , điệu bộ khúm núm: "Điện hạ, ngài tỉnh ư? Tiểu nhân cho gọi hầu hạ ngài ngay đây."
Điện hạ ư? Trong lòng Chu Hạo dâng lên một trận kinh hãi, thế là thế nào? Mình biến thành Điện hạ từ khi nào ? Tuy trong bụng cuộn trào sóng gió nhưng ngoài mặt vẫn giữ thái độ bình thản. Nhìn dáng điệu, gã mắt xếch chắc hẳn là quản gia nơi đây. Chu Hạo dậy, đôi chân trần giẫm xuống mặt đất. Hắn bỗng giật nhận đây chẳng là cơ thể của . Đôi chân trắng trẻo, tràn đầy sức sống, rõ ràng là làn da của một thiếu niên. Đưa hai tay lên xem xét, Chu Hạo dám chắc đây tuyệt đối là nguyên gốc của . Ngẫm cũng , xác cũ của khi bước hư hóa thành cát bụi, còn tồn tại cơ chứ?
lúc , từ bức bình phong xuất hiện vài , nam nữ cả thảy sáu . Kẻ thì bưng chiếc chậu sứ to cỡ cái bình bát, kẻ thì nâng khay đựng khăn lụa cùng hộp phấn, thấy một nam nhân xách theo chiếc thùng gỗ sẫm màu. Chu Hạo dìu đến một chiếc bàn nhỏ xuống. Một khác bưng tới chiếc hộp gấm tinh xảo, bên trong bày biện đủ loại ngọc ngà châu báu. Chu Hạo chút ngây , mớ bảo vật hoa cả mắt trong hộp mà suýt chút nữa lóa mù cặp mắt phàm trần. Kẻ nâng hộp thấy vẫn dửng dưng liền cung kính cất lời: "Thiên tuế, xin mời ngài chọn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-song-nguyet-di-the/chuong-4.html.]
Chu Hạo lúc bấy giờ mới theo bản năng nhón lấy một miếng ngọc thạch màu trắng ngà thoạt vẻ bình dị nhất. Kẻ hầu hạ bên cạnh cung kính nhận lấy miếng ngọc thạch, khéo léo đính lên chiếc tiểu quan bằng bạc. Tiếp đó, họ cẩn thận chải chuốt dung nhan, đổi y phục cho Chu Hạo. Chỉ trong chớp mắt, thứ tươm tất. Một hạ nhân dẫn Chu Hạo đến tấm gương đồng. Hắn bóng mờ ảo trong gương, thầm than: "Cái gương rõ ràng là biến dạng hình ảnh mất , rõ gì ." Trên thực tế, lúc mái tóc dài của Chu Hạo b.úi gọn gàng đỉnh đầu, b.úi tóc đội chiếc tiểu quan bằng bạc. Hắn khoác bộ trường bào xẻ tà hai bên bằng lụa mỏng màu nâu nhạt, bên hông thắt dải đai lưng điểm xuyết chốt bạc, bên vận chiếc quần lụa trắng, chân xỏ đôi giày da vương giả. Uy nghi, đường bệ, đích thị là dáng vẻ của một vị quý công t.ử hào môn.
Trang điểm thỏa đáng xong xuôi, Chu Hạo đưa mắt ngoài cửa. Lúc , một tên hạ nhân ngoài cửa với gã quản gia mắt xếch: "Lưu tổng quản, tên trói c.h.ặ.t ở hậu viện, dây thừng siết vô cùng chắc chắn."
Dẫu Lưu tổng quản và tên hạ nhân ngoài cửa nhưng cuộc đối thoại của bọn họ, Chu Hạo sót một chữ đều rành rẽ. Hắn thầm nghĩ: "Thì gã mắt xếch là tổng quản của nơi ."
Lưu tổng quản bước trong phòng bẩm báo với Chu Hạo: "Điện hạ, tên trói gô , lúc đảm bảo an tuyệt đối."
Chu Hạo tuy chẳng rõ Lưu tổng quản đang về chuyện gì, nhưng chắc mẩm gã đang xin chỉ thị của để đến hậu viện. Thế nên thản nhiên : "Ra hậu viện."
Vừa bước khỏi cửa phòng, Chu Hạo sực nhớ : "Cũng hậu viện ở hướng nào. Thấy đám hạ nhân đều dạt nhường đường để , giờ đây?" Hắn đưa mắt quanh, chợt phát hiện một chiếc kiệu nhỏ bằng trúc đơn sơ liền sang với Lưu tổng quản: "Bản vương mới ốm dậy, thể hãy còn mệt mỏi lắm." Lưu tổng quản lập tức sai hai tên hạ nhân tới khiêng kiệu trúc.
Trên đường , Chu Hạo ngừng quan sát xung quanh. Vương phủ nơi cũng toát lên vẻ phù phiếm, nặc mùi phú quý. Hơn nữa xưng tụng là Điện hạ, e rằng phận của cũng cỡ hoàng quốc thích chứ chẳng đùa. Khi ngang qua một hồ nước, xa xa về phía trung tâm hồ một lầu các nhỏ. Một nữ nhân đang trong đình, trông thấy liền vội vàng lên cúi đầu thi lễ từ đằng xa. Chu Hạo thấy liền hỏi Lưu tổng quản: "Đó là ai ?"