[Đam mỹ] Quen lại người yêu cũ - Chương 42: Cùng nhau chiến thắng (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:57:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Thừa Phi khẽ ho một tiếng: “Anh tắm ?”

Trì Hựu trả lời thẳng mà hừ một tiếng: “Còn đường mà về cơ đấy.”

Dư Thừa Phi: “Đây là phòng của , về thì gì sai ?”

“Sao? Anh định đuổi hả?”

“... ý đó.”

Trì Hựu hừ một tiếng, giọng điệu mỉa mai từ . Khi Dư Thừa Phi đến gần, thậm chí còn lật , lưng về phía .

Dư Thừa Phi: “Lại đấy?”

“Không .” Trì Hựu bằng giọng điệu kỳ cục, “Chỉ là đau đầu thôi.”

Dư Thừa Phi: “...”

Cậu đưa tay định chạm đầu Trì Hựu, nhưng Trì Hựu cũng nhúc nhích, cứ chống đầu lưng . Cậu xoa xoa tóc Trì Hựu, mái tóc sấy khô vẫn còn ẩm, bồng bềnh, sờ cảm giác giống hệt lông chú ch.ó Samoyed nhà .

“Đau chỗ nào?” Cậu hỏi.

“Chỗ nào cũng đau.” Trì Hựu , “Dùng hết cả sức bình sinh đ.á.n.h cơ mà.”

Dư Thừa Phi: “Chẳng đó là... phản xạ điều kiện .”

“Hôm nay dám đ.á.n.h , ngày khác chừng còn chuyện gì nữa.”

“Đừng vô lý thế.”

vô lý chỗ nào? Cậu , đ.á.n.h .”

“…Vậy đ.á.n.h trả?”

khuynh hướng bạo lực.”

Anh cứ giữ trạng thái nước dội đầu vịt như thế khiến Dư Thừa Phi đau đầu buồn : “Cái , cái cũng xong. Thôi nào, , thế nào?”

Trì Hựu cao giọng đầy kiêu ngạo: “Anh xin kiểu đó đấy ?”

Dư Thừa Phi: “...”

Chiếc mũ áo hoodie xanh trắng nhăn nhúm. Sau khi tắm xong, trông như một con sư t.ử lười biếng, mái tóc rũ xuống phần gáy trắng ngần, mảng da thịt nhỏ đó lộ vẻ quyến rũ khó cưỡng, cứ thế để lộ điểm yếu của mắt khác mà chút phòng .

Dư Thừa Phi xổm bên cạnh sofa, sờ tóc Trì Hựu, cảm giác gáy hình như một chỗ sưng lên, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ hai cái: “Chỗ ?”

“Hừm ——” Trì Hựu cảm thấy một cảm giác nhẹ tênh ở phía đầu, một cảm giác ấm áp ập đến.

Mũi Dư Thừa Phi ngập tràn mùi dầu gội. Hàng mi nhắm nghiền của khẽ rung lên, lùi . “Là của .”

Cậu lục lọi trong túi áo, nhét một thứ gì đó cho Trì Hựu.

“Đừng giận nữa, ?”

Trì Hựu: “...”

Vật cứng trong lòng bàn tay cấn da, Trì Hựu rủ mắt , là một viên kẹo.

“Cậu biển thủ công quỹ ?”

Dư Thừa Phi : “Không, tự mua đấy.”

Trì Hựu lật , chằm chằm Dư Thừa Phi. Người mới hôn lên đầu lúc đảo mắt liên hồi điểm dừng, vành tai ửng đỏ, tự chuyện đó tự thấy hổ.

Trì Hựu nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay: “Cái , nhận.”

Anh đưa tay túm lấy cổ áo Dư Thừa Phi, rướn nửa lên, hôn nhẹ khóe môi , đó nhếch môi, thở phả lên môi : “Cái cũng coi như huề nhé.”

Dư Thừa Phi đưa tay chạm môi.

“À... mau quần áo .” Trì Hựu dậy, đặt chân xuống đất, lên vươn vai một cái, “Bị cảm thì phiền phức lắm.”

Anh sải bước ngoài.

“Đợi .”

Bước chân Trì Hựu khựng , nghiêng đầu.

“Xỏ giày .” Dư Thừa Phi dậy, “Bị cảm thì phiền phức lắm.”

Cùng một câu nhưng giọng điệu của hai khác . Khí chất của Dư Thừa Phi mạnh mẽ, sắc bén như thanh kiếm khỏi vỏ. Trì Hựu một lúc : “Ừ, .”

Anh mấp máy đôi môi mỏng: “Sẽ cảm .”

Ở đây trời tối sớm. Sau khi trời tối, đèn đường bên ngoài bật sáng, ánh sáng vàng ấm áp chồng lên , tạo nên một khung cảnh đêm như tranh vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-42-cung-nhau-chien-thang-1.html.]

Buổi tối, Trì Hựu và Dư Thừa Phi ngủ chung một phòng, họ nghỉ ngơi sớm. Đến lúc sắp ngủ, sự náo nhiệt bên ngoài lắng xuống, cả hai đối mặt với thử thách lớn nhất trong ngày.

“Cậu ngủ bên trong bên ngoài?” Trì Hựu ôm gối hỏi.

Dư Thừa Phi suy nghĩ một chút: “Bên ngoài.”

Trì Hựu đặt gối phía bên trong, quan tâm lắm chuyện ngủ ở . Một chiếc giường chỉ bấy nhiêu, với hai chiếc chăn riêng biệt, hai xuống, đầu thể thấy mặt đối phương.

“Tắt đèn nhé.” Dư Thừa Phi .

Trì Hựu: “Ừ.”

Kèm theo một tiếng “tạch”, căn phòng rơi tĩnh lặng và bóng tối.

Cũng từng c.ắ.n , hôn môi, chung giường vẫn là đầu tiên khi chia tay.

Trì Hựu chỉnh độ sáng điện thoại xuống thấp nhất. Cái tên Lục Tư Miểu rảnh rỗi sinh nông nổi , nửa đêm còn quấy rối, nghĩ nghĩ vẫn thấy cái bài đăng Moments của Trì Hữu gì đó .

[Cậu là cái loại mười ngày nửa tháng mới đăng Moments một ... Khai mau, thành khẩn thì khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị.]

[Trì Hựu: Nuôi ch.ó khoe một tí ?]

[Trì Hựu: Nửa đêm nghiền ngẫm Moments của gì? Nhóc con, yêu thầm đấy !]

Lục Tư Miểu gửi một cái biểu tượng cảm xúc nôn mửa.

“Vẫn ngủ ?” Sau lưng vang lên giọng của Dư Thừa Phi.

Trì Hựu: “Làm phiền hả?”

“Không.” Cậu , “Muộn , ngày mai chắc sẽ mệt lắm đấy.”

Trì Hựu tắt điện thoại, nhịn mà bật một tiếng.

Dư Thừa Phi nghiêng đầu.

Trì Hựu hồi nhỏ từng chuyện gì ấu trĩ như hôm nay.

“Hồi nhỏ chơi ném tuyết với ?”

chơi mấy cái trò dễ bẩn quần áo .” Trì Hựu , “Cậu chơi ? Hèn chi thành thạo thế.”

“... Chưa, cũng từng chuyện ấu trĩ như .”

Trì Hựu khúc khích mấy tiếng, chiếc giường rung nhẹ, cảm giác rung truyền sang Dư Thừa Phi.

Hơi ngứa, im như đá, cả cứng đờ.

Trì Hựu: “Làm xong thì hối hận ?”

“Không hối hận cả.” Dư Thừa Phi , “Lúc đó cưỡng .”

“Cậu cũng tính thật đấy.”

còn thể hơn nữa, cứ cẩn thận đấy.”

“Xấu đến mức nào cơ?”

“...”

Ngay khi Trì Hựu tưởng ngủ , chăn bỗng hé mở một khe nhỏ, một luồng gió lạnh lùa trong chăn. Lông mi Trì Hựu run rẩy, bàn tay đặt bên sườn những đầu ngón tay mát lạnh chạm , bàn tay đó mò một chút đan c.h.ặ.t lấy tay .

“Xấu thế , ?” Một giọng trầm thấp vang lên.

Một lát , Trì Hựu xoay tay , nắm lấy cổ tay , kéo một cái, tung chăn trùm lên, một chuỗi động tác mượt mà như nước chảy, Dư Thừa Phi kéo tọt trong chăn .

“Cũng thể... thêm tí nữa.” Trì Hựu với giọng điệu ngân dài.

“...”

Mẹ kiếp.

Căn phòng dần trở nên yên tĩnh , hai kết thúc cuộc trò chuyện đêm khuya. Dư Thừa Phi nhắm mắt, trong lúc ngủ mơ màng thì thấy giọng của Trì Hựu truyền đến.

“Cậu Phi, lớn lớn như , từng hối hận ?”

Tiếng khẽ, khẽ, chút dịu dàng tỏa từ trong màn đêm.

Dư Thừa Phi giật tỉnh giấc bởi câu hỏi , tim hẫng một nhịp.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...