[Đam Mỹ] Mỗi Ngày Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 56: - Chương 32.2

Cập nhật lúc: 2026-01-19 15:56:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du An Đồng dậy, chọc chọc cơ bụng Hình Lệ Hiên, thèm thuồng: “Anh xem tập thế để gì, bây giờ em ăn , cấm khoe cơ bắp mặt em em thèm.”

Hình Lệ Hiên khẽ một tiếng: “Để dành cho em cả đấy.”

Du An Đồng đầu mắt thấy tim phiền, mặc quần áo tuyên bố: “Một tháng nữa cứ đợi đấy cho em!”

Qua ba tháng đầu là thể vui vẻ một chút !

Hình Lệ Hiên dám chọc nữa cũng quần áo, cùng Du An Đồng ăn sáng, bố Hình lớn tuổi dậy sớm ăn sáng xong từ lâu nên bàn ăn chỉ hai bọn họ.

Du An Đồng ăn ba cái bánh bao nước, hai cái bánh trứng nhỏ cỡ lòng bàn tay, uống hết một cốc sữa nóng, thỏa mãn ợ một cái.

Sau đó đủng đỉnh thư phòng dùng máy tính xem báo cáo tổng kết tài chính năm do Phó Hâm gửi.

Hình Lệ Hiên cũng thư phòng sắp xếp một thứ.

Nửa năm học đại học chuyên ngành quản lý tài chính uổng phí, thế mà xem hiểu đống dữ liệu, biểu đồ khổng lồ .

Du An Đồng các khoản thu nhập đổ về, mặt nở nụ mùa như bác nông dân, chân chất mà chân thành, dù thì, ai thấy tiền mà chẳng vui vẻ từ tận đáy lòng chứ.

Hahaha, đúng là kỳ tài kinh doanh, đầu tiên ăn kiếm nhiều tiền thế !

Du An Đồng đắc ý lướt xuống trang tiếp theo.

Hoạt động tặng tương ớt miễn phí khi quán tiêu dùng, lợi nhuận âm 850.000 tệ.

Hoạt động quảng bá app Tiên Nhân Yến giảm giá 20% cho dùng mới, lợi nhuận âm 1.350.000 tệ.

Tiền thuê nhà, trang trí, mua bàn ghế... cho hai chi nhánh mới mở tổng cộng lợi nhuận âm 8.000.000 tệ.

Tổng chi phí mua nguyên liệu...

Lương nhân viên, phúc lợi, chi phí đào tạo...

Du An Đồng càng xem xuống nụ mặt càng nhạt dần.

Đến khi thấy tổng lợi nhuận ròng cuối cùng, nụ mặt Du An Đồng biến mất.

“Á!”

Du An Đồng hét lên một tiếng như chuột chũi, Hình Lệ Hiên đang bên cạnh giật .

“Sao thế bé cưng?” Hình Lệ Hiên hoảng hốt dậy, kiểm tra Du An Đồng: “Chỗ nào khó chịu ?”

“Không , em .” Du An Đồng lắc đầu tuyệt vọng, chỉ n.g.ự.c : “Chỉ là ở đây đau thôi.”

Sao đau tim, Hình Lệ Hiên lo lắng c.h.ế.t: “Anh lái xe đưa em bệnh viện ngay.”

“Không cần bệnh viện.” Du An Đồng chỉ máy tính: “Anh xem xong là hiểu.”

Hình Lệ Hiên lấy sự tập trung cao độ như khi đàm phán với đối thủ thương nghiệp khó nhằn nhất, nhanh như gió, xem xong sổ sách, hiểu vấn đề.

“Em dọa sợ c.h.ế.t khiếp.” Hình Lệ Hiên thở phào nhẹ nhõm: “Anh còn tưởng .”

Hình Lệ Hiên hú vía một phen, trách Du An Đồng việc gì tự nhiên dọa nỡ mắng , thấy sắc mặt còn dỗ dành:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-moi-ngay-sau-khi-ket-hon-ngay-nao-cung-that-la-thom/chuong-56-chuong-32-2.html.]

“Không , chẳng qua là kiếm ít một chút thôi, em đầu ăn, nửa năm kiếm năm triệu giỏi .”

Hình Lệ Hiên nghĩ đến lợi nhuận hàng triệu mỗi ngày của công ty , vô cùng chân thành khen ngợi, thấy Du An Đồng vẫn bộ dạng sống dở c.h.ế.t dở, tiếp.

“Anh một bạn, tên là Kỳ Cảnh Diệu, chắc em , hồi đó cầm một trăm triệu tiền vốn bố cho khởi nghiệp, kết quả một năm trôi qua em đoán kiếm bao nhiêu?”

Du An Đồng ỉu xìu hỏi: “Bao nhiêu?”

Hình Lệ Hiên: “Một tệ.”

Du An Đồng kinh ngạc: “Hả?”

Cái thật sự Hình Lệ Hiên bịa chuyện, hồi đó Kỳ Cảnh Diệu suýt bố đ.á.n.h c.h.ế.t vì chuyện , sinh cái thứ phá gia chi t.ử vô tích sự thế .

Một trăm triệu, đến các dự án đầu tư sinh lời cao khác, chỉ gửi ngân hàng một năm lãi suất cũng một hai triệu, tiền đẻ tiền đối với dân kinh doanh bọn họ chính là lỗ vốn.

Tuy nhiên Kỳ Cảnh Diệu thực thủ đoạn, chuyện hồi đó là do come out cãi với bố, cố tình phá phách.

bố Kỳ cũng chỉ là con trai, cuối cùng gia sản trong nhà chẳng cũng giao tay , tuyên bố nếu bố cho yêu đàn ông thì sẽ phá sạch gia sản.

Phá đến mức chỉ kiếm một đồng cũng là bản lĩnh đấy.

Bố Kỳ thấy rõ quản nổi thằng con , dứt khoát buông xuôi mặc kệ.

Những chuyện Hình Lệ Hiên đương nhiên kể cho Du An Đồng , : “Có thấy dễ chịu hơn chút nào , em xem khối còn kém xa em đấy.”

“Không .” Du An Đồng lắc đầu: “Bạn ít nhất còn giữ vốn, lãi một đồng.”

Giọng Du An Đồng thê lương: “Anh , báo cáo của Phó Hâm tính bảy mươi triệu vốn ban đầu em bỏ , cho nên tính tính , em những chẳng kiếm đồng nào mà ngược còn lỗ hơn sáu mươi triệu!”

Biết thế , thà bán bánh rán cổng trường còn hơn!

Nghe quán bánh rán bán chạy nhất ở phố ẩm thực gần trường , hai vợ chồng một năm kiếm cả triệu tệ, mua hai căn nhà cho con trai đấy.

Hình Lệ Hiên: “Chuyện ...”

Du An Đồng ôm eo Hình Lệ Hiên, than ngắn thở dài: “Haizz! Kiếm tiền khó quá, tiền bỉm sữa của con trai em em lỗ sạch , hu ~ khó chịu quá.”

Hình Lệ Hiên buồn sợ tiếng Du An Đồng giận, đành nhịn, may mà , Du An Đồng , thấy mặt .

Hình Lệ Hiên xoa đầu Du An Đồng, cô vợ ngốc nghếch nhà , đáng yêu thế chứ.

“Năm đầu đầu tư thua lỗ là chuyện thường tình.” Hình Lệ Hiên dỗ dành: “Đây là chiến lược nhượng lợi để mở rộng thị trường, lợi nhuận sẽ thu hồi thôi, đợi đến sang năm em tuyệt đối thể thu hồi vốn và lãi.”

Du An Đồng cũng đạo lý nhưng nghĩ đến việc bận rộn hơn nửa năm trời, cuối cùng còn lỗ mất sáu bảy chục triệu.

Khó chịu quá mất!

“Tết dẫn em chúc Tết họ hàng.” Hình Lệ Hiên lấy danh sách quà Tết soạn xong đưa cho Du An Đồng xem, : “Đến lúc đó bảo họ lì xì cho em cái bao thật to.”

Du An Đồng hiểu hỏi: “Lì xì chẳng chỉ trẻ con mới ? Em lớn thế cũng á?”

Hình Lệ Hiên : “Con dâu mới về nhà chồng năm đầu tiên, chúc Tết cũng lì xì.”

Du An Đồng thấy ngại với danh xưng con dâu mới , ngược còn đổi hẳn thái độ ủ rũ , hứng thú bừng bừng lật xem danh sách quà tặng: “Chúng chúc Tết bao nhiêu nhà thế?”

 

Loading...