“Sao thể ai !”
Thẩm Vân Thanh ném thẳng bộ ấm chén xuống đất trút giận, choang một tiếng ch.ói tai, mảnh sứ sắc nhọn văng tung tóe khắp sàn.
Hai kẻ sợ run b.ắ.n : “Nó chắc chắn là phát hiện bọn bình thường , nó bảo bọn chuyển lời tới ngài nhớ xem tin tức xã hội ngày hôm nay.”
Thẩm Vân Thanh: “Tin tức xã hội, ý gì?”
Cậu đột nhiên đoán điều gì, vội vàng tìm kiếm tin tức về Mậu Nguyên.
[Mậu Nguyên bán rau củ độc hại, ai đảm bảo an thực phẩm?]
[Sốc! Nhà hàng Tụ Anh Lâu nghi ngờ sử dụng rau củ độc hại của Mậu Nguyên!]
Thẩm Vân Thanh vô lực ngã xuống ghế: “Sao thế ?”
Cho dù Mậu Nguyên xảy chuyện, liên lụy đến Tụ Anh Lâu.
Hai kẻ dè dặt hỏi: “Thẩm tổng, tiền công hôm nay của bọn nên thanh toán ?”
Tuy bọn họ công lao nhưng tốn công tốn sức cả ngày trời cũng khổ lao chứ.
“Cút! Cút! Cút hết cho tao!” Thẩm Vân Thanh móc một nắm tiền trong ví ném về phía bọn họ.
Hai nhặt tiền lên vội vàng chuồn thẳng.
Thẩm Vân Thanh bình tĩnh , lập tức đến công ty xử lý cuộc khủng hoảng .
“Lập tức thông cáo quan hệ công chúng nguyên liệu của chúng bất kỳ vấn đề gì, gửi thư luật sư cho những đơn vị truyền thông tung tin đồn nhảm!”
“Thẩm tổng, hợp tác giữa chúng và Mậu Nguyên cũng nên chấm dứt ?”
Thẩm Vân Thanh : “, đúng, chấm dứt ngay lập tức.”
Chuyện đối với Tụ Anh Lâu tuy ảnh hưởng nhưng đợi qua cơn bão dư luận là sẽ thôi nhưng đối với Mậu Nguyên thì là đòn chí mạng.
Tin tức rau củ độc hại nổ , nhà hàng nào còn dám hợp tác với Mậu Nguyên nữa.
Bạch Ánh và bố Bạch bận tối mắt tối mũi, chạy vạy khắp nơi nhờ vả quan hệ, lúc bọn họ nhận thông báo chấm dứt hợp đồng từ phía Tụ Anh Lâu.
Bạch Ánh tức giận gọi điện cho Thẩm Vân Thanh: “Họ Thẩm ý gì, qua cầu rút ván hả!”
Giọng điệu Thẩm Vân Thanh lạnh lùng: “Nếu các quá ngu xuẩn, việc xong thì cũng đến nỗi nông nỗi còn liên lụy cả Tụ Anh Lâu.”
“Được lắm là mù mắt rõ là con ch.ó điên.” Bạch Ánh khẩy hai tiếng: “Thẩm tổng ngại gì thử xem đây là cái gì.”
Bạch Ánh bật b.út ghi âm trong tay, giọng của và Thẩm Vân Thanh vang lên rõ ràng...
“Bố tớ đồng ý , điều kiện hứa với bọn tớ thật ?”
“Đương nhiên, chỉ cần giúp vận chuyển lô rau vấn đề đó đến quán của Du An Đồng, rau củ dùng cho tất cả các chi nhánh Tụ Anh Lâu của nhà họ Thẩm đều sẽ do nhà cung cấp.”
Thẩm Vân Thanh siết c.h.ặ.t điện thoại, gân xanh tay nổi lên: “Cậu dám ghi âm!”
Bạch Ánh tắt ghi âm, đây là bố dặn hôm đó, bảo giữ một con bài tẩy, ngờ nhanh như nhà đến bước đường cùng, dùng đến đoạn ghi âm , thật nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-moi-ngay-sau-khi-ket-hon-ngay-nao-cung-that-la-thom/chuong-33-chuong-20-2.html.]
Bạch Ánh :
“Mậu Nguyên rơi tình cảnh đều do hại, nếu lo cho sự sống c.h.ế.t của Mậu Nguyên thì đừng trách trở mặt nể tình, nghĩ đoạn ghi âm tung thì cái ghế tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm thị của còn giữ ?”
---
Cuối tuần, công ty Hình Lệ Hiên việc, đến công ty tăng ca cả ngày, chiều về đến nhà thì để ý thấy trong sân biệt thự khói bay lượn lờ.
Nhìn kỹ , góc sân từ lúc nào kê hai cái nồi sắt to màu đen đun củi.
Du An Đồng và bà nội Hình mỗi đang canh một cái nồi thêm củi bếp.
Hình Lệ Hiên bắt đầu hoài nghi nhân sinh: “Du An Đồng, em đang cái gì thế hả?”
“Lệ Hiên về đấy , mau đây.” Bà nội Hình thấy tiếng ngẩng đầu lên , lập tức gọi cháu trai: “Cháu xem cái bếp củi Tiểu Du bảo , hai bà cháu đang nấu gà om bếp củi đấy.”
Người bảo già hóa trẻ con, bà cụ càng lớn tuổi càng giống trẻ con, thế mà vứt bỏ sự trang nghiêm thể diện thường ngày để cùng Du An Đồng ghế nhỏ đun bếp củi.
Hình Lệ Hiên: “Bà nội, cả bà cũng hùa theo em loạn thế.”
“Kìa, bà cho cháu Tiểu Du.” Bà nội Hình thế mà bênh Du An Đồng chằm chặp: “Cháu thì cái gì, thịt nấu bằng nồi to thế mới thơm.”
“Bà nội, lát nữa nấu xong chúng cho ăn, cứ để thèm chơi!” Du An Đồng chống lưng, diễn giải sinh động thế nào gọi là sủng mà kiêu.
Hình Lệ Hiên ngờ thành ngoài: “Một nồi còn đủ ?”
Cái nồi tuy nhỏ hơn nồi gang lớn ở nông thôn vài nhưng cũng to hơn nồi cơm điện bình thường nhiều, nấu một lúc hai nồi, ăn hết .
Du An Đồng : “Không, nồi của em là gà om, nồi của bà nội là thịt lợn hầm miến.”
Vợ chồng tổng giám đốc Vương sống cạnh nhà họ Hình dắt ch.ó dạo về, đến cửa nhà họ Hình, con Husky đang dắt tay lôi thế nào cũng chịu thêm bước nữa.
“Gâu gâu! Gâu gâu!”
Tiếng ch.ó sủa thu hút sự chú ý của mấy Du An Đồng, chỉ thấy một con Husky đang bám lấy cổng sắt chạm trổ, nước miếng chảy ròng ròng.
Tổng giám đốc Vương ngửi thấy mùi cũng thèm, chào hỏi: “Lệ Hiên, nhà nấu món gì ngon thế? Thơm quá mất!”
Con Husky nhà ông bình thường dạo là về nhà, hôm nay bao lâu nằng nặc đòi chạy về, hóa về nhà mà là mùi thịt thơm bên nhà hàng xóm dụ dỗ.
lúc bắc , vung nồi mở, mùi thơm nồng nàn theo gió bay xa, chỉ ngửi mùi thơm thôi cũng khiến thèm ăn, ăn cùng thức ăn một bữa thể đ.á.n.h bay ba bát cơm.
“Gâu gâu gâu! Gâu gâu! Gâu ~”
Con Husky sủa càng dữ dội hơn, chiều cho nó ăn thì nó sẽ ăn vạ ở đây quyết , đúng là hổ danh tam đại ngáo của làng ch.ó kéo xe.
Bà nội Hình mở cửa: “Tiểu Vương , đúng lúc ăn cơm, hai vợ chồng nếm thử xem.”
Vợ chồng tổng giám đốc Vương nuốt nước miếng, khách sáo : “Thế thì ngại quá.”
“Đều là hàng xóm láng giềng, ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp, ăn bữa cơm gì mà ngại, cháu dâu bác nấu gà om bếp củi đấy, thơm lắm!” Giọng điệu bà cụ mang theo vẻ khoe khoang che giấu: “ lúc nấu nhiều, hai đứa mau ăn cùng cho vui.”
Cửa mở, con Husky lôi chủ nhân lao nhà họ Hình, vợ chồng tổng giám đốc Vương vội vàng giữ c.h.ặ.t con ch.ó háu ăn nhà : “Thật là phiền quá.”