Khu dân cư La Gia Sơn chỉ hai vạn sống sót, là sống sót chi bằng là khổ sai còn thích hợp hơn, những sống ở đây đa phần là những dám thợ săn xác sống tiền khu dân cư và lớn, trắng cũng chẳng khác gì dân tị nạn.
Điểm hơn dân tị nạn một chút là khu dân cư nhỏ dù cũng tường bao bốn phía vị trí hẻo lánh mấy ngàn binh lính canh gác, dễ tang thi tấn công, họ chỉ cần ngoan ngoãn khai thác quặng sắt hoặc luyện thép, ngày hai bữa miễn cưỡng cũng đủ no, nhiều hơn thì đừng hòng.
Khu dân cư La Gia Sơn dễ, ưu tiên tuyển đàn ông, chỉ cần tàn tật chân tay sức khỏe còn là nhưng c.h.ế.t mới rời .
Ở đây tổng cộng chỉ một bệnh viện nhỏ, bệnh viện chỉ phục vụ binh lính đóng quân, sống sót nếu bệnh, chỉ thể tự chống chọi, qua khỏi thì c.h.ế.t.
Mấy năm nay bệnh dịch xảy thường xuyên, mỗi dịch bệnh bùng phát c.h.ế.t kéo thiêu từng xe từng xe, tỷ lệ t.ử vong cao đến đáng sợ, mấy năm trôi qua, ở đây hầu như thấy bóng dáng phụ nữ trẻ em già, đàn ông ai nấy công việc nặng nhọc hành hạ đầu cúi gằm lưng còng rạp, rõ ràng mùa xuân muộn màng sắp đến, cả thành phố toát lên vẻ t.ử khí trầm trầm như sắp tàn.
La Gia Sơn chia đại khái thành ba khu, một khu khai thác quặng sắt, một khu luyện quặng sắt còn một khu sinh hoạt.
Khu kiến trúc lớn nhất và duy nhất ở trung tâm khu sinh hoạt là khu văn phòng sinh hoạt của quân đội đóng quân, mấy năm nay sửa sửa , trời cao hoàng đế xa cũng chẳng ai quản họ, thế mà cũng hình thành mấy con phố thương mại.
Binh lính thường xuyên ngoài g.i.ế.c tang thi, đóng quân ở nơi ch.ó ăn đá gà ăn sỏi bên ít nhiều cũng chút trợ cấp, cộng thêm gánh nặng gia đình, họ rủng rỉnh hơn thợ săn xác sống bình thường một chút, với suy nghĩ sống nay c.h.ế.t mai, đều thích đến mấy con phố thương mại tiêu tiền.
La Bách Tuế, gốc La Gia Sơn, mạt thế kinh doanh một cửa hàng tạp hóa nhỏ ở khu mỏ, mạt thế, cả nhà dựa lương thực dự trữ sống sót, đợi khi La Gia Sơn quy hoạch thành khu dân cư, ông dùng hai cây t.h.u.ố.c lá thượng hạng một thùng rượu trắng đóng chai mua chuộc đầu quân đội đóng quân chút họ hàng xa cùng làng trở về, mở cửa hàng bách hóa đầu tiên trong khu đóng quân.
Bán hết chút hàng tồn kho ban đầu, La Bách Tuế và con trai dị năng giả của ông móc nối với một khu dân cư lớn gần nhất, thường xuyên kiếm chút t.h.u.ố.c lá rượu bia binh lính thích nhất về bán, ông bán giá công đạo, cho dù lượt mở thêm ít cửa hàng, việc ăn của nhà họ vẫn luôn định.
La Bách Tuế dựa quan hệ họ hàng với đầu quân đội đóng quân, mặt bằng mở rộng liên tục, lầu lầu cộng hơn ba trăm mét vuông, chỉ bán chút đồ tạp hóa thì phí quá, ông bên cho phép, mở quán trong cửa hàng tạp hóa.
Danh nghĩa là quán , thực chất là sòng bạc. Chỗ ông môi trường phí rẻ, quan binh đến chơi ít, tin tức tự nhiên vô cùng linh thông.
Đây , bên hé lộ chút tin tức khả năng sẽ bán khu dân cư La Gia Sơn cho Lam Thành, quán của La Bách Tuế bắt đầu bàn tán chuyện .
“Đại đội trưởng Vương, bên định bán khu dân cư , thật ?” La Bách Tuế đặc biệt rót cho đại đội trưởng Vương một chén ngon đưa cho gã một điếu t.h.u.ố.c ngon mua với giá cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-he-thong-mat-the-cu-co/chuong-423-sap-nhap-1.html.]
Đại đội trưởng Vương châm t.h.u.ố.c từ tay La Bách Tuế, hít sâu một , vẻ mặt hưởng thụ nhả khói xong, chậm rãi : “Ông già tin tức cũng nhanh nhạy đấy, ai thế?”
La Bách Tuế nở nụ thật thà chất phác khuôn mặt béo tròn: “Mọi đều đang đồn, cũng phong thanh thôi, thật giả thế nào, ngài tin tức linh thông nhất, cho nên mới hỏi ngài một câu chắc chắn.”
Ba tên lính khác đang bốc bài cũng dừng tay, vểnh tai lên .
Đại đội trưởng Vương hừ một tiếng, vẻ mặt chút phức tạp La Bách Tuế: “Chắc chắn thì dám nhưng chuyện quả thực bảy tám phần khả năng, nếu bên thực sự bán chỗ cho Lam Thành, ngày lành của các ông đến .”
Bảy tám phần khả năng, là cơ bản chắc chắn !
Trên mặt La Bách Tuế kìm nở nụ thật tươi, vẫn quên nịnh nọt: “Nếu chúng ngày lành, ngày của đại đội trưởng và các vị quân gia chắc chắn còn hơn!”
Ở đây ai mà Lam Thành? Cho dù từng đến tận nơi cũng lén xem video tuyên truyền của Lam Thành, nếu bộ quân phục trói buộc, họ sớm đến Lam Thành kiếm sống , bên đó mới là cuộc sống của con !
Giờ La Gia Sơn sắp bán cho Lam Thành, cứ như trong khe núi nghèo bỗng đào mỏ vàng, ai mà kích động?
Đại đội trưởng Vương nụ giấu mặt binh lính quyền, khỏi cau mày, hừ lạnh một tiếng đầu đuôi: “Tốt hơn?”
Lúc binh lính hiểu cơn giận bất chợt của sếp là thế nào nhưng một tuần , bên hạ lệnh cho họ rút quân đến khu dân cư Hắc Thổ gần đây nhất, ai nấy ban đầu vui vẻ bao nhiêu giờ phẫn nộ bấy nhiêu.
Mắt thấy ngày lành sắp đến, giờ còn là còn, đừng binh tôm tướng cá bên , ngay cả đoàn trưởng La Đạt phụ trách nơi cũng rút.
Không thì kéo dài thời gian!
Đoàn trưởng La Đạt kinh doanh ở đây mấy năm, hiếu kính bên nhận ít, chạy chọt bên ít, tốn bao công sức gần như dốc cạn vốn liếng mới cao nhân cho một chữ “kéo”.