[Đam Mỹ] Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ - Chương 406: Robot - 1

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:43:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Vương Kỳ để bảo lực lượng cho hai đứa con trai, tiếc giá nào thả hết sống sót và binh lính trong khu dân cư , trận so tài Thủ đô đ.á.n.h thua.

Đối mặt với một khu dân cư lớn tường cao thành dày cơ sở vật chất thiện, năng lực sản xuất sinh hoạt cực cao, các đại gia Thủ đô nếu chút ý đồ nào thì tuyệt đối là dối.

Ngoài miệng nhưng trong lòng ai nấy đều tính toán riêng -- thành trì thế , phá hủy thì tiếc quá, chi bằng tìm cách biến thành địa bàn của .

Các đại gia cao tầng Thủ đô bao gồm cả nhà họ Phùng hầu như đều ôm suy nghĩ , vì ý định phá hủy khu dân cư Triệu Vương của Ngô Diệp, cuối cùng cũng chỉ kết thúc bằng việc ném mấy chục quả b.o.m phá hủy khu biệt thự và văn phòng của gia tộc họ Lý cho lệ.

Vì chuyện , Ngô Diệp buồn bực hồi lâu cũng may thu quả b.o.m hạt nhân Lý Vương Kỳ cất giữ kỹ càng cũng coi như an ủi phần nào.

Còn Tần Vô Hoa sự giúp đỡ của Ngô Diệp, xác định vị trí của Lý Vương Kỳ xong, ném liên tiếp hơn chục quả lôi cầu xuống chỗ ông , sấm sét ầm ầm nổ tung Lý Vương Kỳ thành từng mảnh vụn.

Những nghi ngờ và hận thù trong lòng Tần Vô Hoa về cái c.h.ế.t của cha chú theo cái c.h.ế.t của Lý Vương Kỳ cũng tan thành mây khói nhưng đối với những đồng đội từng cùng sinh t.ử cuối cùng c.h.ế.t vì âm mưu quỷ kế, mối thù , khi g.i.ế.c c.h.ế.t em Lý Huyên Mẫn, chỉ coi như báo một nửa.

Người còn sống là còn hy vọng. Kẻ thù còn sống sẽ ngày báo thù.

Tần Vô Hoa bao giờ thiếu kiên nhẫn.

Khu dân cư Triệu Vương chỉ một, xung quanh còn nhiều thành phố vệ tinh và khu dân cư cỡ trung sống dựa nó, mấy vòng chia chác lợi ích, nhà họ Phùng với ưu thế tuyệt đối chiếm thành chính khu dân cư Triệu Vương, các đại gia khác chia các thành phố vệ tinh và khu dân cư cỡ trung còn .

Ngô Diệp chia một thành phố vệ tinh khoáng sản hư hại khá nặng, trong thành phố vệ tinh còn hơn mười vạn sống sót, những đa phần công việc đào mỏ khổ sai, cả thành phố vệ tinh chỉ đến hai vạn uống t.h.u.ố.c dị năng của nhà họ Lý.

Nhà họ Lý xảy chuyện, cả thành phố vệ tinh loạn như cào cào đến ba mươi tết , Ngô Diệp cũng lười quản mấy chuyện rắc rối , định qua tết xử lý .

“Cảm giác về nhà thật tuyệt!”

Ngô Diệp ngã xuống sô pha, vươn vai một cái thật thoải mái. Thỏ đại ca còn trực tiếp hơn, cuộn tròn thành một cục thịt trắng múp, lăn lộn tấm t.h.ả.m da dày, cuối cùng sải tứ chi sấp t.h.ả.m một cách thoải mái.

Đại Hôi vẫy cái đuôi to, chậm rãi đến bên cạnh Thỏ đại ca xuống, mắt nheo vẻ hưởng thụ, cái đuôi to quét qua quét Thỏ đại ca.

Thỏ đại ca quét đến phiền, lật ôm lấy cái đuôi to của nó, cơ thể tròn vo áp cái bụng mềm mại của Đại Hôi, lát phát tiếng ngáy đều đều.

Tần Vô Hoa xử lý xong một việc vặt từ bên ngoài trở về thì lập tức thấy Ngô Tiểu Diệp và con thỏ béo ngủ say sưa trong phòng khách, Đại Hôi cảnh giác liếc một cái đó nhắm mắt .

Trong khoảnh khắc đó, Tần Vô Hoa cảm thấy trái tim như ngâm trong suối nước nóng, ấm áp tràn đầy. Đây, lẽ chính là cảm giác về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-he-thong-mat-the-cu-co/chuong-406-robot-1.html.]

Tần Vô Hoa vô thức nhếch môi, đôi mắt phượng hẹp dài lộ vẻ dịu dàng và mềm mại trái ngược với khí chất.

Khi Ngô Diệp tỉnh dậy, phát hiện thêm một tấm chăn, miệng lẩm bẩm thừa thãi nhưng mặt tràn đầy nụ .

Tần Vô Hoa chuẩn sẵn một bàn tiệc tất niên thịnh soạn, mấy món tủ do chính tay , hơn mười món còn là gọi khách sạn mang đến, trong đó một con cừu nướng nguyên con, con ma đói Thỏ đại ca sớm mùi thơm thức ăn đ.á.n.h thức, chạy vòng quanh bàn, khổ nỗi Đại Tần cho nó ăn, nhóc con khái niệm đêm giao thừa, ăn tết, bàn tiệc đầy ắp thức ăn mà ăn, cảm thấy vô cùng ấm ức và sốt ruột.

Đại Hôi với tư cách là giám sát, đôi mắt to như hồng ngọc của Thỏ đại ca chằm chằm sắp chịu nổi nữa .

Lần Thỏ đại ca thấy chủ nhân tới, cứ như thấy cứu tinh, lẽ ảnh hưởng sâu sắc bởi con Husky từng sống chung với nó lâu, cái đuôi thỏ ngắn ngủn vẫy như chong ch.óng, hai chân mập mạp ôm lấy ống quần chủ nhân, bộ dạng nịnh nọt nổi.

Ngô Diệp bế nhóc con lên, đó bốc một miếng đuôi heo kho bỏ miệng nhét miệng Thỏ đại ca một miếng cá chiên giòn món tủ của khách sạn còn quên ném một con chim cút nướng cho Đại Hôi, cuối cùng cầm một cái chân gà ngâm chua nghênh ngang bếp, nhét miệng Đại Tần đang bận rộn, chột :

“Vất vả , đây là thưởng cho .”

Đại Tần thuận theo tự nhiên c.ắ.n một cái đầy ám lên tay Nhị thiếu gia, : “Cảm ơn vợ...”

Nhị thiếu gia bình tĩnh chùi nước miếng ngón tay lưng Đại Tần, nhướng đôi mắt đào hoa, như Đại Tần, Đại Tần lập tức nghiêm mặt: “Cảm ơn chồng đại nhân!”

Nhị thiếu gia hừ một tiếng, từng chiếc sủi cảo trắng múp trong nồi hỏi:

“Anh nấu sủi cảo nhân gì thế, nhân tôm ? Nấm hương ? Thịt bò ?”

Vừa nãy còn thấy gì, giờ nồi sủi cảo đầy ắp, Nhị thiếu gia cảm thấy đói đến mức bụng dán lưng .

“Có hết.”

“Thế còn tạm , nãy gọi em bảo cùng bữa tất niên cơ mà?”

“Em chắc là gọi em chứ?” Đại Tần Nhị thiếu gia nghiêm túc.

Nhị thiếu gia thành tích bất hảo sờ mũi, c.h.ế.t cũng nhận: “Anh chắc chắn gọi em, đồ ăn xong hết , bày bát rót rượu để em. Anh uống bia, rượu trắng rượu vang tối nay quyết định!”

Chuyện căn bản gọi Nhị thiếu gia, Đại Tần mới , vô cùng gian xảo chỉ bình rượu cách đó xa: “Anh uống rượu t.h.u.ố.c.”

 

Loading...