[Đam Mỹ] Cẩm Nang Sống Sót Trong Vai Anh Trai Nữ Phụ - Chap 46 : Lữ Phụng Tiên (Lữ Bố)
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:52:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
•
•
“Thật sự… thả Nhâm T.ử Hiên ngoài như thế chứ ạ?”
Trước câu hỏi của tâm phúc, Vương Doãn nhớ T.ử Hiên từng thấy ở Bính Châu. Khi , mục đích của y dường như là bảo vệ em gái . Mà giờ trông cũng vẫn —chỉ điều phương cách đổi.
Vừa nắm chút quyền ở Lạc Dương là y tìm cách thoát vòng tay Vương Doãn để gây dựng thế lực— mà đột ngột đổi giọng, tỏ thuận tòng.
Như thể nắm quyền là Vương Doãn .
“Trước mắt, cứ mặc kệ y.”
“, chủ công…”
“…Thằng đó mà ép, nó sẽ gây chuyện rắc rối lắm.”
Vương Doãn xua tay, bác lời đề nghị. Quả thật, dồn ép là T.ử Hiên lập tức vứt bỏ dáng vẻ nhu thuận, công khai thị uy đe dọa.
Và rõ ràng, nhận y địch thì chỉ tổ nhức đầu: luôn dùng cách ngờ tới để dồn đối thủ chân tường c.ắ.n xé.
“…Tin về Viên Thuật ngươi tra ?”
“Là bịa. Viên Thuật vốn kiêu ngạo, nên nhiều kẻ tin. Lại còn vài đại thần vin đấy để phản đối tiến cử y Kỵ đô úy.”
“Hừ hừ. Không chặn Viên Thuật, mà là chặn cả Viên thị Dưỡng Nam.”
Cục diện đang trở nên thú vị.
Mới thả đôi câu đồn đãi, Viên thị rơi thế bốn bề thọ địch. Họ chỉ còn hai đường: hoặc để họ Tào cướp quân quyền nhục nhã cúi đầu, hoặc ngẩng mặt đối địch họ Tào để gột rửa điều tiếng.
“Rốt cuộc, Nhâm T.ử Hiên đến mức là vì cái gì?”
Vương Doãn mỉm :
“…Vì Hoàng hậu.”
Ứng viên thực tế lúc chỉ Hà Quý nhân.
họ Tào đang kéo dài thời gian bằng cách phản đối việc sách lập Hà thị. Hơn nữa, chính T.ử Hiên mượn Hà thị để gọi Thanh lưu trở Lạc Dương.
“Ý ngài là Nhâm T.ử Hiên dựa Hà Quý nhân để giành quyền kế tiếp?”
Song bệ hạ vẫn còn trẻ.
“Bệ hạ còn tráng kiện mà.”
“Thế nên mới rắc rối.”
Vương Doãn tặc lưỡi.
Hoàng đế còn đến tuổi ba mươi. Không lý do gì mơ về chuyện khi bệ hạ băng hà. Thành thử Vương Doãn vẫn ý đồ của T.ử Hiên.
“Ta rốt cuộc thằng đó gì.”
một điều ông chắc:
—Miễn là điều nghĩa phụ , chỉ là quyền lực của Hán thất.
Để y đạt mục đích, Vương Doãn quyền trong tay.
“Hãy giám sát động thái của Nhâm T.ử Hiên từ giờ trở .”
Điều là chắc chắn.
— sẽ phản bội nghĩa phụ.
Kẻ hút quyền lực như nam châm thẳng với ông như .
“Đến lúc, chuẩn để dâng sớ hạch tội y.”
Đã , Vương Doãn chỉ cần vứt bỏ y mà thôi.
( cho mấy bồ T.ử Hiên chọn Hà Quý Nhân )
*****
Rốt cuộc, T.ử Hiên cũng thoát khỏi phủ Vương Doãn bình an.
“Đại nhân, tiểu nhân ngờ Vương đại nhân cho dễ thế!”
Ngô Trúc Diệp mừng mặt. T.ử Hiên xem sổ sách điềm nhiên đáp:
“…Vì ông sẵn sàng vứt .”
Ý Vương Doãn thì rõ như ban ngày.
Đẩy y ngoài để mai càng dễ kiếm cớ kéo y khỏi chức vị.
‘…Vốn dĩ ông chẳng hạng chịu lỗ trong giao dịch.’
Cũng nhờ đó, T.ử Hiên càng chắc mục tiêu của Vương Doãn:
Quyền lực.
Phương tiện hóa thành mục đích. Buồn —khi mới gặp, Vương Doãn còn về “sứ mệnh”: mưu phục hưng Hán thất cơ mà.
T.ử Hiên khẽ b.úng lưỡi.
“Dù , cũng là việc vui! Chẳng đại nhân coi như thành gia chủ của ‘Nhâm phủ’ .”
Ngô Trúc Diệp hi hí, khiêng chậu cây đặt ngoài sân .
“…….”
Động tác lật sổ của T.ử Hiên khựng .
“‘Phủ’ ư…”
Một đời trôi dạt, nơi neo đậu— em T.ử Hiên – Điêu Thuyền xưa nay chẳng chỗ bén rễ, như chậu cây trong tay Ngô Trúc Diệp .
Giờ thì chốn để gọi là nhà.
"Và cũng khỏi nơm nớp sắc mặt Vương đại nhân."
Có lẽ, một nơi thể gọi là “nhà”.
Trước khi ký ức hiện đại thức dậy, T.ử Hiên chỉ nghĩ bảo vệ bằng cách chạy trốn, chẳng dám mơ chuyện cắm rễ ở . Nay nghĩ thể trụ , bỗng thấy lạ lùng trong lòng.
“Ngô Diệp.”
“Dạ?”
“Đừng nhảm nữa, lập danh sách gia nhân mà Vương đại nhân cài đây.”
“Dạ? Giờ ạ? Gia nhân còn đến đủ…”
Thế là y lấy cớ quở trách Ngô Trúc Diệp cho đỡ ngượng.
“Chưa tới cũng .”
“, đại nhân! Không tên thì …!”
lúc —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-cam-nang-song-sot-trong-vai-anh-trai-nu-phu/chap-46-lu-phung-tien-lu-bo.html.]
“Anh.”
Người duy nhất thể ngoắc mũi dắt cái vị “Nhâm T.ử Hiên thiên hạ” xuất hiện.
“…Lại bắt nạt Trúc Diệp nữa hả?”
T.ử Hiên giật thót .
“Tiểu thư!”
Là Điêu Thuyền.
“Quả nhiên, chỉ tiểu thư là hiểu!”
Ngô Trúc Diệp chớp thời cơ chạy mách liền:
“Đại nhân tự nhiên bắt việc vô lý…!”
Mắt T.ử Hiên trợn ngược, nhưng Điêu Thuyền lườm một cái là đuôi mắt y cong dịu. Trước mặt , y thể cau cho . Nghiến răng, y đành trơ trẽn:
“A Thuyền , là vì Ngô Trúc Diệp trốn việc nên ca mới .”
“ đại nhân! Bao giờ tiểu nhân trốn việc…”
“Ta thì là .”
Điêu Thuyền bật — lâu nàng mới thấy dáng vẻ ngày của trai. Nàng nhẹ nhàng thêm:
“ bảo từ hôm nay giao chức quản gia cho Trúc Diệp mà.”
T.ử Hiên giật . Ngô Trúc Diệp cũng tròn mắt y. Đầu tai y đỏ lên ánh mắt .
“Không ?”
Bị giục mãi, T.ử Hiên mới chịu mở miệng:
“…Quản gia Ngô, thu xếp đồ đạc .”
“……?”
“Còn đây gì?”
Được gọi “Quản gia Ngô”, Ngô Trúc Diệp sáng rỡ:
“Rõ, đại nhân!”
T.ử Hiên lườm cái lưng đang nhảy chân sáo của ông . Điêu Thuyền khẽ chọc eo :
“Tha cho quản gia Ngô .”
“…Anh bắt nạt .”
“Anh đối với A Thuận thế nào thì với quản gia Ngô y như , còn chối.” (Cao Thuận)
“Khi nào bắt nạt Cao Thuận cơ chứ?”
“Cứ hỏi ‘A Thuận ’ là — nghĩ khác đấy.”
“…Ý là em thích ‘A Thuận’ với Ngô Trúc Diệp hơn ?”
Hơi hờn dỗi, T.ử Hiên đưa cho Điêu Thuyền quyển sổ đang xem:
“Cầm cái . Đọc , hiểu thì hỏi hoặc Ngô Trúc Diệp.”
“…Cái gì đấy?”
Kể từ ngày nhận áy náy vì , T.ử Hiên cứ trăn trở: gì để còn tự xem là gánh nặng.
“Sổ bán xà phòng.”
“……?”
“Anh giao đại lý cho các thương đoàn qua Từ Châu. Sắp tới sẽ xin bệ hạ bãi bỏ độc quyền muối, giao luôn cho họ.”
Đơn giản, y chịu nổi việc tự dằn vặt.
“Anh em phụ trách quản lý mảng .”
“Và sẽ chọn vài đứa trẻ lanh lợi ở khu bình dân—em quản. Có chuyện gì thì cứ với .”
Điêu Thuyền ngẩn gọi:
“… nhỡ em sai…”
“Không .”
Chức tước y kiếm thể trao cho —đây là cổ đại, con gái hạn chế đủ điều. Y nghĩ tới nghĩ lui: thể trao gì để thôi nghĩ là gánh nặng?
Đây là đáp án của y.
“Con vốn sống bằng những vấp ngã.”
Y sẽ trao cho “quyền lực” mà thể tự dùng.
“Để , nếu lỡ sai, em cầm quyền mà đỡ .”
Dường như thấu lòng , mắt Điêu Thuyền ngân nước. Nàng mím môi, bình tĩnh lấy một mảnh gấm:
“…Em cũng thứ tặng .”
Trên gấm là một danh sách.
“Là tên các thế gia ở Bính Châu sứt mẻ với Vương đại nhân.”
“……?”
“Từ khi phát đạt ở Lạc Dương, Vương đại nhân thỉnh thoảng xung đột với họ. Em nghĩ thể giúp cho nên…”
Với thói xa xỉ gần đây của Vương Doãn, điều thể. Bính Châu khan hiếm vật tư do địa thế khí hậu; tiết kiệm là mỹ đức ở đó. Đáng lẽ T.ử Hiên cảm động vì tấm lòng của —nhưng…
‘……?’
Y xúc động nổi.
“…Th, A Thuyền .”
“Vâng?”
Ngược , cơn giận dữ dâng ứ khiến y nghẹn lời.
“Cái tên … tức là…”
Lồng n.g.ự.c bỗng nặng, mắt tối sầm. Tay cầm mảnh gấm run bần bật, khó thở. Y chỉ một cái tên thì Điêu Thuyền điềm tĩnh giải thích:
“À. Con trai một thế gia đất ở Ô Nguyên. Anh còn tặng em ngọc bội. Bảo là đưa ngọc bội thì nhà sẽ giúp…? Anh? Anh ơi?!”
T.ử Hiên hết.
“Ngô Trúc Diệp! Anh ơi…! Anh…! Ngất ! Mau gọi đại phu ! Mau…!”
[Vĩ danh ghi gấm: Lữ Phụng Tiên]
******
(Lữ Phụng Tiên là một danh hiệu (tên tự) của nhân vật Lữ Bố, một mãnh tướng)